Insane
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328283

Bình chọn: 8.00/10/828 lượt.

chậm rãi rút khỏi thân thể nàng, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt nàng. Nàng chậm rãi mở mắt ra, khẽ gọi:“Chính Trung……”

“Ta yêu nàng, Mộ Quân, ta yêu nàng.” Trong mắt hắn hơi ươn ướt, tựa như ẩn nhẫn đau đớn tê tâm liệt phế.

“Ta cũng yêu chàng, Chính Trung, rất yêu rất yêu chàng.” Nàng nhẹ nhàng xoa mặt hắn.

Hắn đứng dậy ôm lấy nàng, đi đến bên giường, đặt nàng lên giường lớn mềm mại. Hắn nằm bên cạnh nàng, ôm chặt nàng vào trong lòng, đau lòng nói: “Mộ Quân, ta muốn sống, ta muốn được ở cùng nàng, được ở bên nàng cả đời.”

“Chàng đã nói, chàng sẽ không chết, ta tin, ta muốn tin chàng, tin rằng cả đời chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Hắn nhìn nàng thật sâu, lại nhẹ nhàng mà hôn lên môi nàng.

Cảm giác được hắn lại cứng rắn, nàng nói: “Bên ngoài còn có người, vừa rồi chỉ sợ là……”

“Không cần sợ, không cần so đo nữa.” Hắn nói xong, cúi đầu ngậm lấy nụ hoa anh đào trước ngực nàng. Vui thích lại tiếp tục, nhưng lần này hắn rất dịu dàng, chuyên chú, chậm rãi từng chút một đưa nàng vào trong miệng, ấn nhập trong lòng.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (121)

Ngày hôm sau, hắn tiến cung, lại một lần nữa cả đêm không về. Nàng đợi cho đến rạng sáng, rốt cục không chịu được mệt mỏi mà ngủ quên. Trong lúc mơ màng, dường như có người vuốt ve mặt nàng, tay hơi lạnh, khiến người ta cảm thấy có chút lạnh lẽo. Hắn không ở bên cạnh, nàng ngủ không sâu, nàng bị bàn tay hơi lạnh khiến cho bừng tỉnh. Yên lặng mở mắt, liền thấy hắn. “Chính Trung……”

“Ta đánh thức nàng?” Hắn nhẹ giọng nói. Nàng cầm tay hắn, nói:“Sao cả đêm không về?”

Hắn cúi người nằm bên người nàng, ôm lấy nàng nói:“Mộ Quân, Hoàng Thượng bệnh nặng, có lẽ sắp không được, mấy ngày nay ta phải ở trong cung.”

“Vậy…… phải ở bao lâu?”

“Không biết, phải xem tình trạng của Hoàng Thượng, có thời gian ta sẽ trở về thăm nàng.”

Nàng nhìn hắn hồi lâu, gật gật đầu.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, nói: “Phải tự chiếu cố chính mình, không được tùy tiện ra khỏi phủ, chờ ta trở lại.”

“Ừm. Chàng cũng phải chiếu cố bản thân mình cho tốt, còn có, không được quá thân mật với Công chúa phi tử trong cung.”

Hắn nhẹ nhàng cười, nói: “Ta đi chiếu cố Hoàng Thượng, nàng nghĩ đi đâu vậy?” Nói xong, hắn lại hôn nàng thật sâu, sau đó nói:“Mộ Quân, ta đi đây.”

“Chàng…… Bây giờ đi luôn sao?” Nàng còn tưởng rằng hắn sẽ ở lại quý phủ một lát.

“Ừ. Ở yên trong phủ, lúc ta đi nàng như thế nào, khi ta về nàng phải y nguyên như thế, không thể thiếu cái gì, biết không?.” Nói xong, hắn liền đứng dậy, lại đứng ở đầu giường nhìn nàng trong chốc lát mới xoay người rời đi.

“Chính Trung –” Nàng đột nhiên gọi hắn lại, từ trên giường đứng dậy vọt tới trước mặt hắn, ngửa đầu hôn hắn.

Hắn lập tức ôm lại nàng, nụ hôn rất dài thật sâu, hắn buông nàng ra, ôm chặn ngang nàng đến bên giường, bỏ vào trong chăn.

“Đừng để bị lạnh.” Hắn nói xong, thay nàng dịch chăn, hai người nhìn nhau trong chốc lát, hắn lại xoay người rời khỏi phòng.

Đoàn Chính Trung đi rồi, đến ở trong cung, hắn đã nói sẽ cố gắng trở về thăm nàng, nhưng rồi một ngày, hai ngày, ba ngày, hắn chưa từng trở về.

Nàng đương nhiên nhớ kỹ lời hắn không ra ngoài, không phải vì lí do gì, chỉ sợ hắn đột nhiên trở về, nàng không gặp được hắn.

Một ngày dường như dài hơn, trước kia rời giường, ăn vài bữa cơm thì trời đã tối, bây giờ lại chán đến chết, một ngày thật dài không biết làm gì.

Hái hai đóa hoa cúc, đun vài ấm trà hoa cúc, xem vài bài thơ…… Tất cả đều nhàm chán như vậy.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (122)

Giữa trưa sau mấy hôm hắn đi, nàng lén cầm quần áo hắn đến thư phòng, đặt ở trên ghế hắn thường ngồi, còn mình ngồi bên cạnh đọc sách.

Chính văn Chương 180: Tin tức

Editor: mèomỡ

Giữa trưa sau mấy hôm hắn đi, nàng lén cầm quần áo hắn đến thư phòng, đặt ở trên ghế hắn thường ngồi, còn mình ngồi bên cạnh đọc sách.

Nàng nhớ rõ, lần đầu tiên nàng thấy hắn cười là ở nơi này. Nàng ở trong này len lén tìm cơ quan, sau đó đến được thanh trì nhìn hắn tắm rửa. Cũng ở nơi này nàng mượn cớ đọc sách trộm nhìn hắn, đúng rồi, ở nơi này hắn còn lừa mất bốn mươi lượng bạc của nàng. Mặt đỏ ửng, trong lòng mắng hắn keo kiệt, lại nhịn không được cười thẹn thùng.

Không biết bây giờ hắn đang làm gì? Có phải cũng đang lén nhớ nàng giống như nàng nhớ hắn hay không?

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve quần áo hắn, cúi đầu cười ngọt ngào.

Bên tai lại vang lên tiếng “Ong ong”, nàng còn tưởng rằng mình bị ù tai, quay đầu, không ngờ lại thấy được một con ong từ ngoài cửa sổ bay vào.

Con ong kia xoay vài vòng phía trên thư án, rồi ngừng lại, đậu trên thư án.

Thấy con ong kia vẫn không bay đi, nàng liền nhớ tới con ong của hắn.

Có phải, con ong này không phải ong bình thường, mà để truyền tin cho hắn hay không?

Nhưng hắn không ở đây, có thể làm chậm trễ chuyện quan trọng của hắn không?

Nàng mở ngăn kéo, lấy thấu kính, đặt ở trên người con ong.

Nàng xem trước, chờ hắn về lại nói cho hắn, miễn cho con ong chờ không được mà bay đi.

Lần này, hai cánh ong đều viết chữ. Cầu Mộ Quân nhìn thấy một bên viết “Hồi kinh phụ