XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326803

Bình chọn: 8.00/10/680 lượt.

sao? Nếu Đoàn Chính Trung là thái giám, cả đời Cầu Mộ Quân coi như hết. Nếu hắn không phải là thái giám vậy khi hắn chết, Cầu Mộ Quân sẽ được sống hay là…… Cầu Vĩ nói thật sao?

Đều là nữ tử, ai chả hi vọng được gả cho người mình yêu, nàng cũng thế, Cầu Mộ Quân sao có thể khác được?

“Cầm nhi…… Ta……”

“Chàng đừng nói, ta hiểu, tất cả mọi chuyện ta đều hiểu.”

Tất cả đều vì nàng…… cả đời này, bọn họ muốn ở bên nhau sẽ phải trả giá rất nhiều. Dù là hắn hay là nàng, đều không cam tâm buông tay. Đợi chín năm, cố gắng chín năm, chỉ còn một chút nữa thôi là thành công. Bên Thích Tĩnh có Thích Sóc Ly, trong cung Thái tử cùng Tam hoàng tử lại tranh giành chết đi sống lại. Chỉ cần thăm dò được Đoàn Chính Trung bọn họ sẽ thắng một nửa .

Trở lại cung Uyển Ninh, cung nữ nói cho nàng Cửu hoàng tử đang ngủ trưa trong cung của nàng.

Đoạn Vân đi đến bên giường nhìn Cửu hoàng tử ngủ ngoan ngoãn, nhịn không được xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.

Cái đêm trên thuyền chín năm trước cho nàng kí ức vĩnh viễn, cũng cho nàng đứa nhỏ cùng nàng vượt qua chín năm trong cung này.

Thằng bé ngủ ngoan ngoãn như vậy, bộ dáng của hắn đáng yêu như vậy. Thằng bé còn nhỏ như thế sao có thể chịu được sự cô độc khi làm vua một nước?

Chỉ khổ thằng bé có người mẫu thân ích kỷ, vì bản thân mình mà luôn muốn đẩy thằng bé lên ngôi hoàng đế.

Lúc này nhìn đứa bé đang ngủ, nàng muốn dùng tình yêu cả đời đền bù lại. Ngoại trừ Cầu Vĩ, thằng bé là điều quý giá nhất của nàng, là người nàng yêu thương nhất. Nhưng nàng không thể ngờ không lâu sau đó nàng lại nhìn khuôn mặt bé nhỏ này ngủ, cầm kịch độc bỏ vào chén của thằng bé.

Ngay cả chính nàng cũng không thể ngờ được mình lại độc ác như vậy, nhưng nàng không thể kìm chế được thù hận, khát vọng trả thù trong lòng.

Cả đời, tất cả tình yêu cùng hi vọng của nàng đều đặt ở trên người hắn. Nhưng nàng lại chỉ là một quân cờ, giống như Thích Sóc Ly.

Thích Sóc Ly dưới Cửu tuyền lúc này cũng nên cười đi. Người lừa hắn ba năm, lại bị người khác lừa chín năm, lợi dụng chín năm.

Chín năm, nàng nhìn mây trên trời, nhìn sao trên cao, vượt qua vô số đêm tịch mịch. Chín năm, nàng phụng dưỡng lão già kia, nuốt lệ vào lòng mà đem thân thể giao cho nam nhân khác. Chín năm, hai tay nàng dính đầy máu tươi, đã gặp vô số ác mộng, sợ hãi hàng đêm.

NGOẠI TRUYỆN (30)

Nàng cứ tưởng rằng người bên ngoài tường thành kia còn đang chờ nàng, người kia có thể cho nàng ấm áp, có thể cho nàng tương lai…… Tất cả đều đã đi qua, tất cả đều đã tốt.

Nhưng hắn cũng có hi vọng của hắn. Hi vọng của hắn đó là con của nàng có thân phận Cửu hoàng tử.

Thật ra không phải hắn lừa nàng, mà là nàng lừa chính mình.

“Phản loạn Thiếu Dương” tám năm trước nàng đã đoán được là hắn, nhưng nàng không muốn tin, không muốn nhìn vào sự thật.

Nam nhân kia, khi hắn có một đứa con mang thân phận là hoàng tử, khi con hắn có thể làm Hoàng đế, khi hắn có thể làm Thái thượng hoàng, hắn đã thay đổi. Hắn có thể hại chết bằng hữu tốt nhất của mình, có thể hy sinh con gái mình, có thể để cho nữ nhân hắn luôn miệng nói yêu đi câu dẫn nam nhân khác, nằm ở dưới thân nam nhân khác rên rỉ. Tình yêu của hắn còn lại bao nhiêu? Còn có thể cho nàng ấm áp nữa sao?

Nàng hoài nghi, sợ hãi, lo lắng, lại không ngừng khuyên chính mình, lừa chính mình. Nói cho mình tất cả đều bởi vì hắn quá yêu mình, rất muốn ở bên mình.

Để rồi một ngày tất cả chân tướng đã rõ ràng. Nhìn nàng bị người ta dùng đao để ở cổ hắn vẫn có thể bình tĩnh không để ý đến sự sống chết của nàng thì nàng không thể tiếp tục tự lừa dối mình được nữa, cuối cùng không thể tự lừa dối mình được nữa.

Người ngốc nhất không phải Thích Sóc Ly, mà là nàng. Nàng từ Đoạn Vân năm đó biến thành Thái Hậu ngoan độc, dâm đãng, ai cũng có thể làm chồng hôm nay. Hy sinh tất cả lại chỉ có thể làm đệm lót đi lên vương quyền của kẻ khác.

Nàng hận, hận hắn, hận tất cả. Nàng muốn nói cho hắn, nàng có thể giúp hắn có được địa vị cùng quyền lực tối cao thì nàng cũng có thể khiến cho hắn từ trên cao ngã xuống, mất hết tất cả.

Thần Nhi, thằng bé được sinh ra là một sai lầm. Tất cả đều đến từ thằng bé thì cũng nên kết thúc từ nó.

“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Cửu hoàng tử mở đôi mắt nhập nhèm, nhìn nàng hỏi.

Lúc này đây, Lệ phi không sửa lời thằng bé gọi nàng là mẫu hậu, mà chỉ lau nước mắt nói:“Không sao, bị gió thổi vào thôi. Ngủ ngon không?”

“Dạ.” Cửu hoàng tử gật đầu nói:“Mẹ, bát hoàng tỷ đâu? Không ai chơi với con.”

“Vài ngày nữa nàng sẽ trở lại .” Lệ phi nói xong, bưng cốc nước trên bàn nói:“Khát nước rồi phải không, đến uống chút nước ấm nào.”

NGOẠI TRUYỆN (31)

Cửu hoàng tử ngồi dậy, nhìn hơi nóng bốc lên, nói:“Con sợ nóng.”

Lệ phi cười nói:“Vậy để mẹ thổi cho nhé.” Nói xong, nhẹ nhàng thổi nước trong cốc, tự mình uống một ngụm, nói:“Được rồi, mẹ thử qua rồi, bây giờ có thể uống được rồi đó.”

Cửu hoàng tử uống một ngụm nhỏ liền đẩy cốc nước ra, không uống nữa.

“Sao lại uống ít vậy, uống nhiều nước một chút mới tốt.” Lệ phi nói.

“Con không uống, con muốn đi tìm bát hoàng tỷ. Lát nữa vị Cầu đại nhân kia sẽ lại đế