Insane
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326662

Bình chọn: 9.00/10/666 lượt.

xong rồi, mọi người đều lén nhìn sắc mặt Đoàn Chính Trung.

Rốt cục Đoàn Chính Trung không tiếp tục uống nữa, trên mặt dường như lộ ra một phần mỏi mệt.

Biết thời điểm đã đến, các tân khách lần lượt cáo từ, Đoàn Chính Trung cười tiễn khách không giữ.

Theo phong tục hiện tại ở kinh thành, nếu nháo động phòng chắc chắn phải làm cho thật náo nhiệt, phải trêu đùa tân lang cùng tân nương tử. Nhưng trong đêm động phòng của Đoàn Chính Trung thì chẳng ai dám.

Không nháo hình như không thích hợp, nhưng nháo lại không biết nên nháo như thế nào. Tính tình Đoàn Chính Trung nói trở mặt là trở mặt, lại còn là thái giám, muốn nháo động phòng thật sự quá khó khăn, ai biết nên nói cái gì không nên nói cái gì?

Cân nhắc đến cân nhắc đi, mọi người nhất trí không náo loạn, cho nên tiệc rượu vừa xong là trực tiếp cáo từ về nhà.

Đoàn Chính Trung bước vào tân phòng. Trong giây phút hắn đẩy cửa vào, hắn nhìn thấy rõ Cầu Mộ Quân ngồi ở đầu giường hơi run lên.

Hắn chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng cầm lấy khăn voan của nàng, sau đó “xoạt” một cái xốc lên.

Nàng lại run lên.

Đoàn Chính Trung nâng cằm của nàng lên, đến khi nàng nhìn thẳng vào hắn.

Dù đã biết thân phận của nàng đối lập với mình, nhưng nhìn nàng thế này lại vẫn có cảm giác kinh diễm.

Nàng là một nữ nhân rất đẹp, lại rất có khí chất. Rõ ràng lộ ra sợ hãi, lại mạnh mẽ can đảm đối diện với hắn.

“Thật đúng là một mỹ nhân.” Hắn cười nói.

Sợ hãi trong mắt nàng lại tăng thêm một phần.

Hắn vươn ngón tay cái xoa môi của nàng, quan sát thần sắc trong mắt nàng, biểu tình của nàng.

Sợ hãi, khuất nhục, muốn chạy trốn, lại còn bắt buộc phải thừa nhận .

Nàng hẳn là bị Cầu Vĩ lợi dụng rồi.

Nếu nàng tự nguyện gả cho hắn gả vào Đoàn phủ thì đã không có phản ứng như vậy.

Hắn cũng biết danh tiếng bên ngoài của hắn xấu đến mức nào. Chẳng nữ nhân nào muốn vào nhà lao này cả.

NGOẠI TRUYỆN (40)

Nếu tự nguyện thì nàng nhất định phải có chuẩn bị trước. Nói cách khác, nếu Cầu Mộ Quân tự nguyện thì khả năng thừa nhận của nàng sẽ không kém đến mức này, mới như vậy đã sợ đã cảm thấy khuất nhục, còn ẩn ẩn lộ ra ý muốn chạy trốn rồi.

Cầu Mộ Quân – con gái Cầu Vĩ cũng giống phụ thân hắn, đều là những người bị Cầu Vĩ bán đứng lợi dụng. Trong lòng nàng có lẽ cũng giống như phụ thân năm đó, đặt người kia ở trong lòng, cam nguyện làm tất cả vì hắn.

Có lẽ nàng không đáng chết, nhưng khi nàng cần phải chết hắn sẽ không lưu tình.

Đoàn Chính Trung cầm lấy rượu giao bôi trên bàn, nhìn nàng.

Nàng ngẩn ngơ rồi cũng đi xuống giường bưng chén rượu lên vòng qua cánh tay hắn, uống hết chén rượu.

Tiếp theo, Đoàn Chính Trung lại rót một chén rượu khác đưa cho nàng.

Nàng giương mắt nhìn hắn, sau đó lại cuống quít né tránh, nhận chén rượu rồi quyết tâm đổ vào trong miệng nuốt xuống.

Đoàn Chính Trung nhìn mặt nàng nhanh chóng đỏ lên. Hắn nhận ra tửu lượng của nàng không tốt.

Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 4

Editor: mèomỡ

Đến chén thứ ba, nàng rốt cục uống không nổi nữa, che miệng nhíu mày ho không ngừng. Tân nương tử dưới ánh nến nhíu mày ho nhẹ, thực mảnh mai, xinh đẹp khiến người ta thương tiếc. Hắn nhìn nàng lại có cảm giác thương hương tiếc ngọc.

Hắn không thể có cảm giác này, bởi vì hắn tự nhận mình là người có thể dùng ý chí khống chế tất cả. Môi nhếch lên cười khẽ, hắn nói:“Thay quần áo.”

Lúc nào cũng nhớ kỹ mình là thái giám giả, lại làm chuyện một thái giám thật nên làm.

Nàng chấn động, sau đó chậm rãi đi đến trước mặt hắn, nâng tay chạm đến đai lưng hắn.

Khoảng cách gần như vậy, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng hô hấp thật mạnh cùng nhịp tim đập dồn dập của nàng. Sợ hãi lo lắng đến mức này mà vẫn dám tới cởi quần áo cho hắn, nữ nhân này…… Cũng không nhu nhược như hắn nghĩ.

Cởi xong áo, nàng ngừng lại. Nhưng hắn vẫn đứng im không nhúc nhích. Nàng ngồi xổm xuống, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, nâng tay dừng ở lưng quần hắn.

Hắn đang đánh cược, cược tạm thời nàng chưa dám cởi quần hắn.

Quả nhiên, nàng run rẩy nửa ngày lại không dám xuống tay.

Hắn thắng, sau đó hắn có thể muốn làm gì thì làm. Khiến cho nàng từ nay về sau luôn sợ hắn.

Hắn cười to hai tiếng đẩy ngã nàng rồi đi đến bên giường, bắt nàng cởi quần áo.

Nàng nơm nớp lo sợ cởi giá y đỏ thẫm bên ngoài, hắn vươn một chân chạm đến nơi mềm mại trước ngực nàng.

Thực may mắn nàng “A” một tiếng lùi lại, không để hắn tiếp tục khinh bạc nàng.

NGOẠI TRUYỆN (41)

Mấy năm nay hắn có thể kháng cự nữ nhân nhưng hắn cũng biết hắn không phải thánh nhân. Nhất là một nữ nhân vừa thay hắn cởi quần áo lại cởi quần áo trước mặt hắn

Tiếp tục như vậy là tra tấn nàng cũng chính là tra tấn chính mình. May mà hắn nhìn thấy nàng là có thể nhớ tới Cầu Vĩ, nhớ tới Cầu Vĩ trong đầu hắn không còn hai từ “Nữ nhân” nữa.

Sắc mặt Đoàn Chính Trung đột biến một cước đá nàng xuống đất, sau đó cũng đi xuống hung hăng nắm một bên ngực mềm mại của nàng nói:“Gả cho ta không phải để cho ta đùa sao? Ta cho ngươi trốn! Cho ngươi trốn!” Nói xong tay kia thì xé quần áo của nàng.

Sự tình đã tiến hành đến bước này thì ngụy trang của nàng cuối cùng cũng bị đá