XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327150

Bình chọn: 10.00/10/715 lượt.

o, chải đầu.

Nàng nhìn mọi việc trước mắt, đột nhiên có cảm giác khó có thể tiếp cận hắn.

Sửa sang lại xong, hắn đi đến bên cạnh bàn, đổ số thuốc còn lại ra.

“Đây là thuốc giải còn lại.” Chỉ thản nhiên nói một câu, sau đó đi ra cửa, không liếc mắt nhìn nàng một cái.

Ngày hôm qua, tất cả tựa như một giấc mộng của nàng mà thôi.

Ăn xong bữa sáng, hắn nói với quản gia: “Mang ta đi gặp kẻ hôm qua bắt được”

Trong lòng Cầu Mộ Quân kinh sợ, đột ngột ngẩng đầu, sau đó thấy hắn đang nhìn về phía nàng, biết hắn cho phép mình cùng đi, vội đứng dậy đi tới bên cạnh hắn.

Quản gia dẫn hắn đến nơi giam giữ Cố Dật Lâu, Cầu Mộ Quân đi theo phía sau hắn.

Nàng nghĩ, ngày hôm qua có lẽ hắn sẽ nghe lời cầu xin của nàng, nhưng hôm nay dường như sẽ không.

Vì sao, vì sao thái độ của hắn đối với nàng lại đột nhiên lạnh lùng như vậy? Bởi vì nàng nói chuyện có liên quan đến Cố Dật Lâu sao? Có phải nàng vốn không nên nói cho hắn những chuyện này hay không?

Nàng vẫn lén lút nhìn một bên sườn mặt của hắn, trong lòng vẫn không yên, vì mải nghĩ đến Cố Dật Lâu, không biết từ lúc nào đã đi tới trước một cái cửa đá.

Nàng ở Đoàn phủ lâu như vậy, nơi này nàng chưa từng tới. Bởi vì từ xa đã có người gác, ngoại trừ hắn cùng người được hắn đặc biệt cho phép, không ai được phép tiến vào.

Quản gia ấn vào một viên Hồng bảo thạch trong Tinh trận đồ bên cạnh cửa, cửa đá liền mở ra, nàng và Đoàn Chính Trung cùng nhau đi vào.

Ánh sáng bên trong thực mỏng manh, cho dù trên thạch bích hai bên có đốt đuốc nhưng vẫn có chút tối. Đi không bao lâu, nàng thấy Cố Dật Lâu ngồi ở giữa địa lao.

Trong lòng căng thẳng, bước chân không tự giác nhanh thêm một chút.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (71)

Quản gia mở cửa ra, Đoàn Chính Trung cùng Cầu Mộ Quân đi vào.

Cố Dật Lâu đầu tiên là lo lắng nhìn Cầu Mộ Quân, sau đó mới chuyển tầm mắt đến Đoàn Chính Trung.

Chính văn Chương 49: Thân phận thật giả

Editor: mèomỡ

Cố Dật Lâu đầu tiên là lo lắng nhìn Cầu Mộ Quân, sau đó mới chuyển tầm mắt đến Đoàn Chính Trung.

“Ngươi đi ám sát Thích Tĩnh?” Đoàn Chính Trung hỏi.

Cố Dật Lâu “Hừ” một tiếng, không trả lời.

Đoàn Chính Trung đến gần hắn, đánh giá hắn một chút nói: “Ngươi nói ngươi là con trai Cố Thiệu Chương?”

Cố Dật Lâu dường như khinh thường hắn, mắt cũng không thèm liếc hắn một cái, vẫn không đáp lời.

Đoàn Chính Trung khẽ cười nói: “Cố Thiệu Chương phạm thượng tác loạn, tám năm trước bị tịch thu tài sản, trảm cả nhà, theo lý sẽ không có người nào lọt lưới, nhưng lại giữ được một tia huyết mạch. Nếu ta là huyết mạch còn lại đó, là con trai của Cố Thiệu Chương, ta sẽ mai danh ẩn tích sống an bình cả đời, kéo dài huyết mạch Cố gia. Hoặc ta sẽ thề báo thù cho người thân, cũng sẽ mai danh ẩn tích chờ đợi thời cơ. Nhưng ngươi –”

Ánh mắt Đoàn Chính Trung càng thêm sắc bén, nhìn hắn nói: “Ngươi ẩn mình tám năm, luyện võ nghệ, vì muốn đi Thích phủ chịu chết sao? Ngươi biết hắn là kẻ thù của ngươi, vậy ngươi không thể không biết có bao nhiêu người từng đi ám sát hắn, lại có bao nhiêu người có thể sống sót rời đi. Một kẻ chịu mọi khổ cực sống tám năm, trong lòng chỉ có hận thù không thể nào tùy tiện với mạng sống của mình như vậy, bởi vì sống được không dễ, cũng bởi vì trọng trách trên vai. Nhưng ngươi lại đi ám sát Thích Tĩnh, còn nói ra thân phận thật của mình với một nữ nhân chỉ gặp mặt một lần, vì sao?”

Mặt Cố Dật Lâu lập tức trắng bệch, trên trán lại chảy ra mồ hôi.

Đoàn Chính Trung nói tiếp: “Bởi vì ngươi căn bản không phải Cố Dật Lâu! Ngươi quả thật đi ám sát Thích Tĩnh, nhưng ám sát hắn không phải mục đích thật của ngươi, mục đích của ngươi có lẽ là con gái của Cầu Vĩ – Cầu Mộ Quân , có lẽ là — Đoàn Chính Trung ta!”

Trong lòng Cầu Mộ Quân chấn động, nhìn sắc mặt Cố Dật Lâu tái nhợt dị thường, cũng dao động.

Đoàn Chính Trung nói đúng, một kẻ gặp đại nạn không chết, giấu giếm mọi người chuyện mình còn sống lâu như vậy, làm sao có thể ngốc đến nỗi trực tiếp chạy đến quý phủ canh phòng nghiêm ngặt của kẻ thù để ám sát? Sao có thể tin tưởng nàng như thế, lập tức đã nói cho nàng thân phận thật, phải biết rằng Cố Dật Lâu là người lẽ ra phải chết từ tám năm trước.

Nàng nhìn Cố Dật Lâu, vừa khéo chạm đến ánh mắt hắn, nhìn thấy nghi ngờ trong mắt nàng, vẻ mặt hắn cực kì bi thương, sau đó ngã xuống.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (72)

“Cố công tử –” Cầu Mộ Quân kêu một tiếng sợ hãi, vội vàng chạy qua.

Cố Dật Lâu ấn ngực, vẻ mặt cực kỳ thống khổ, nhìn nàng gian nan nói:“Ta sẽ không lừa nàng……” Nói xong câu đó hắn không phát ra tiếng nào nữa, chỉ cố sức mở to mắt, khuôn mặt anh tuấn trở nên vặn vẹo, cả người cũng run rẩy .

“Cố công tử, ngươi làm sao vậy, Cố Dật Lâu……” Cầu Mộ Quân lập tức khóc, ôm hắn vào trong lòng, bất lực nhìn về phía Đoàn Chính Trung.

Đoàn Chính Trung hờ hững nhìn Cố Dật Lâu nằm trên đất, đến lúc gặp phải ánh mắt của nàng.

Cầu Mộ Quân không mở miệng xin hắn, chỉ không ngừng rơi nước mắt, bất lực mà lại chờ mong nhìn hắn.

Trên mặt Đoàn Chính Trung không có biểu cảm gì, trong đáy mắt cũng không có c