với người nói chuyện không theo lẽ thường.“Không cần cám ơn, bảo bảo đáng yêu như thế, phải coi chừng nha! Bằng không lần sau chưa chắc ta đúng lúc cứu được thế này đâu!” Thiếu nữ nghiêm mặt xua tay, không tới một giây đã cười hi hi nói với Cây Đuốc Nhỏ trong lòng Yến Hồng: “Đừng sợ nha, tỷ tỷ đỡ được đệ rồi, không sao rồi…”Đôi mắt tròn xoe của Cây Đuốc Nhỏ đảo lịa, nhìn chăm chăm vào thiếu nữ trước mặt, môi mím chặt, móng vuốt rụt lại chờ hành động.Nàng nhìn Cây Đuốc Nhỏ, Cây Đuốc Nhỏ cũng nhìn nàng, không khí lặng im giữa hai người cực kỳ bền bỉ, không có cảm kích ấm áp vì được cứu, chỉ có không khí lặng thinh như thấy quỷ. Đương nhiên, mong chờ một nhóc con chưa tròn năm hiểu cái gì là “ân nhân cứu mạng”, còn không bằng đi chờ đợi thỏ thành tiên…Yến Hồng cảm thấy nàng nên làm gì đó phá vỡ không khí quỷ dị này. Kết quả nàng còn chưa kịp mở miệng, tiểu tổ tông trong lòng đã ra tay, thật sự là ra tay, tốc độ phải nói là sét đánh không kịp bưng tai, trực tiếp chụp lấy con thỏ trên đầu người ta… PHẦN 3: (27)Đương nhiên với tình trạng tay chân ngắn ngủn của nó như hiện giờ, bắt được mới tài.“Đệ muốn thỏ nhị à? Nhưng hiện giờ tỷ chỉ có thỏ nhị trên người thôi, thỏ đại bị Đông Phương Ngọc lấy đi không chịu trả cho tỷ… Nhưng mà nhìn đệ hình như rất thích, vả lại đệ đáng yêu thế này… được rồi, tặng thỏ nhị cho đệ, đệ phải giữ thật kỹ nha!” Thiếu nữ một mình tự biên tự diễn tự nói tự trả lời nửa ngày, cuối cùng y như cắt thịt bịn rịn tháo mặt nạ thỏ trên đầu xuống nhét vào tay Cây Đuốc Nhỏ.Thật tình Yến Hồng rất muốn nói không cần, thứ gì vào tay con trai nàng cũng không tồn tại lâu dài được, còn muốn hỏi Đông Phương Ngọc mà thiếu nữ này tìm có phải đại bá nhà mình không, muốn hỏi nhất là thiếu nữ này có cần mình làm gì đó cảm tạ ơn cứu mạng con mình không.Thật nhiều thật nhiều chuyện cần làm…Khổ nỗi thiếu nữ vẫn không cho nàng cơ hội biểu hiện, mải lo làm mặt quỷ với Cây Đuốc Nhỏ, quẳng lại một câu “Lần sau đừng bò lại nguy hiểm như vậy nha!” Sau đó bóng xanh lóe lên một cái, chớp mắt đã không thấy người đâu.Nhân vật giang hồ trong truyền thuyết, quả nhiên vĩnh viễn chỉ là truyền thuyết, nữ tử bình dân như nàng khó mà đuổi kịp.Chỉ là tên thiếu nữ này nghe quen tai… Việt Dã Thỏ… nàng nghe ở đâu rồi nhỉ… (tha thứ cho ta đùa dai nhé, chiến binh xinh đẹp vạn tuế)Chờ Yến Hồng sực nhớ tới Đông Phương Manh, hắn đã không còn ở trên lầu nữa.Đầu óc nổ tung.Không kịp nhiều lời, nàng lập tức giao Cây Đuốc Nhỏ đang chăm chú nghiên cứu xem thỏ trong tay có ăn được hay không cho nha đầu đứng đờ ra bên cạnh: “Đưa thiếu gia nhỏ đến chỗ Giai Nhân.”Không kịp nghĩ rõ ràng liền sải chân chạy xlên lầu, chỉ muốn mau mau tìm thấy hắn, cần phải tìm thấy hắn thật nhanh!Cây Đuốc Nhỏ bất ngờ ngã xuống, tất nhiên hắn sợ hãi hơn bất cứ ai. Nàng gần như có thể tưởng tượng được hiện giờ tâm tình hắn tệ tới cỡ nào, đau khổ không nói nên lời.Trên lầu, không có. Bốn phía dưới lầu, không có. Gần phòng hỉ, không có. Núi giả, bụi hoa, vẫn không có.Chỗ nào cũng không tìm thấy người.Yến Hồng cố gắng ép mình bình tĩnh lại phát hiện tay không ngừng run. Lần hắn mất khống chế trước hình như đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi nàng gần như quên mất hắn còn chưa hoàn toàn học được cách kiểm soát cảm xúc của mình. PHẦN 3: (28)Bây giờ nghĩ mấy cái này có tác dụng gì, phải tìm được hắn trước rồi nói. Nhắm mắt, cố gắng nghĩ lại chỗ hắn có thể trốn. Linh quang lóe lên, tim đập liên hồi, bước chân cũng đổi hướng.Về đến Lạc Phong Uyển, xông vào phòng ngủ. Trên giường co cụm một cục, đang run lẩy bẩy.Hắn ở trong này.Thở hắt ra, tim từ từ đập nhịp nhàng trở lại.Kéo chăn ra, thấy gương mặt đỏ bừng sũng nước của hắn. Ánh mắt đầy hoảng loạn, ngẩng đầu thấy là nàng, nước mắt ngân ngấn trong hốc, lại không dám chớp mắt cho chúng rơi xuống.Biểu tình quen thuộc, giống con cún to bị bỏ rơi, càng giống đứa trẻ sợ hãi vì ác mộng.Chân nàng nhũn ra, ngã ngồi xuống mép giường. Kinh hãi hết chuyện này đến chuyện khác khiến nàng cạn kiệt sức lực. Nỗi hoảng sợ khi không tìm thấy hắn chẳng thua gì chính mắt thấy con rớt từ trên cao xuống.May mà tất cả đều hữu kinh vô hiểm.“Hồng Hồng, Cây Đuốc Nhỏ chết rồi… Cây Đuốc Nhỏ đừng chết…” Tiếng khóc nức nở không ra hơi, nói năng lộn xộn, hắn sợ hãi như thế, cả người đều run rẩy.Vươn hai tay ôm chặt lấy hắn, dịu dàng an ủi: “Cây Đuốc Nhỏ không sao, Cây Đuốc Nhỏ không chết.”Có lẽ vì chưa từng trải qua việc ngoài ý muốn đáng sợ đến thế, hắn hoảng hốt, thậm chí không có can đảm đứng lại đó xem Cây Đuốc Nhỏ ra sao, theo bản năng trốn vào chỗ hắn cảm thấy an toàn nhất, trốn tránh sự thật, một mình liếm vết thương.“Manh Manh hư…” Nước mắt không ngớt, tóc dài rối tung quấn quanh cổ, mắt sưng như mắt cá vàng.“Làm gì có, không phải lỗi của Manh Manh.” Người sai là nàng, rõ ràng biết hắn thiếu ý thức an toàn lại không suy nghĩ chu đáo. Hắn gần gũi con mình có gì sai? Không ai được đoạt quyền làm cha của hắn.“Cây Đuốc Nhỏ đau…” Khóc lóc thảm thiết từ từ biến thành nấc nghẹn.Nàng hồi phục sức lực, nâng mặt hắn lên dùng ngón tay giúp hắn lau mặt sạch sẽ từng chút
