Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ

Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327892

Bình chọn: 9.00/10/789 lượt.

bị bệnh! Oái, chết mất.“Tiểu thư, cô gia vào phòng tắm một canh giờ rồi.” Còn chưa kịp đợi Yến Hồng vùng vẫy thoát ra khỏi ảo tưởng xinh đẹp và tự phê bình, Diệu Nhân ráng nhịn cười tiến lên nhắc nhở. Tiểu thư nhà nàng từ khi tiến vào Quốc Công phủ thường xuyên xuất hiện vẻ mặt vặn vẹo “khổ sở lẫn vui vẻ” khiến người ta buồn cười. PHẦN 1: (47)“Hả? Không xong rồi, dám lại ngâm nhăn da nữa rồi…” Yến Hồng không kịp nghĩ ngợi, xồng xộc chạy tới phòng tắm phía tây cứ như lửa đốt sau đít.“Manh Manh? Nà nà, thiếp vào đó nha.” Yến Hồng thậm thụt thò nửa cái đầu vào, mắt đảo tới đảo lui quan sát tình hình quân địch, một bên chột dạ nói nhỏ, thử xem Đông Phương Manh có phản ứng gì không. Có lẽ giọng nàng nhỏ quá, người bên trong không rục rịch gì cả.Nàng rón ra rón rén đi thêm mấy bước, kỳ thật nàng cũng không hiểu vì sao mình lại đi nhón chân như thế nữa. Đi sâu vào trong, mắt đảo một vòng thật lẹ, may quá, không phát hiện pha lộ hàng nào, chắc chỉ là gian ngoài. Gian ngoài của phòng tắm nhìn không khác gì chái hiên trong phủ, đi vào, đối diện ngay cửa chính là một cái giường gỗ lim chạm trổ hoa, mỗi bên đặt một cái bình sứ hoa lớn, giường kê sát tường, trên tường khắc một bức mặt trời ló ra khỏi rừng cây. Mé phải là một cánh cổng hình vòm, có lẽ đi vào trong là tới bể tắm rồi.Yến Hồng lén la lén lút nấp một bên cổng vòm, liếc mắt vào trong nhanh như chớp. Không dè đập vào mắt đầu tiên là một tấm rèm lụa, lờ mờ nhìn thấy bên trong có một cái bể nước rất lớn, cạnh bể còn đặt mấy cái bàn thấp, trên đó hình như đặt đồ ăn, trái cây. Tốt xấu gì Yến Hồng cũng biết hàng, vừa nhìn đã nhận ra rèm lụa này may bằng lụa thanh cát lạnh tốt nhất, người bình thường dùng may quần áo đã là xa xỉ, vậy mà dùng làm rèm cửa! Có điều ngày hè dùng loại vải này đúng là giải nhiệt, chậc, Quốc Công phủ quả nhiên mạnh tay.Ỷ có rèm cửa che chắn, Yến Hồng bạo gan tìm bóng dáng Đông Phương Manh. Kết quả trong phạm vi thị giác có hạn của nàng, không thấy người đâu. Nhẹ nhàng vén một góc rèm lên, đưa mắt thăm dò một vòng, oái, phía đông nam, bỗng dưng thò ra một… bóng lưng mất hồn.12.Tà Tâm“Ực.” Phải nhẫn nại.“Ực.” Đã nói phải nhẫn nại rồi.”“Ực.” Kha ốc ngao (Chú giải: K, A, O, xin phát âm bằng phiên âm tiếng Hán) hệ thống bài tiết nước miếng kiểu gì thế, sao không chịu nghe lời chút nào vậy!Phía sau rèm là một không gian rộng lớn. Hơi nước mịt mờ tản ra bốn phía, hơi nước ẩm ước li ti dính lên lông mi Yến Hồng, chóp mũi cũng cảm nhận được hơi mát. Khác với hương hoa nữ tử yêu thích, mùi thơm cây cỏ ập vào mũi, hình như là mùi bạc hà. Trước mắt dường như mông lung lại nhìn rất rõ ràng. PHẦN 1: (48)Bốn phía đặt bàn thấp bằng gỗ lim, chính giữa là bể tắm. Bể hình hoa sen, nước trong vắt, mặt nước lơ lửng mấy phiến lá đào tim xanh biếc, mặt lá còn đọng hơi nước, cách một đoạn nhìn lại giống như phiến lá được phủ một lớp lông tơ. Yến Hồng không rảnh để ý mấy phiến lá kỳ lạ chưa từng thấy qua, chỉ mở tròn mắt, không buồn chớp chớp nhìn nửa thân người trong làn hơi nước, hận không thể dính hai tròng mắt lên trên đó.Hồi trước nàng cứ cho rằng hình ảnh Dương quý phi tắm rửa chỉ là nghệ thuật miêu tả phóng đại, không ngờ thật sự có chuyện ấy!Người ta nói mỹ nhân như ngọc, nếu bảo nàng nói, phỏng chừng người đó chưa thấy qua mỹ nam tắm rửa! Lộ trên mặt nước một mảng nõn nà trắng sáng, nếu là ngọc, khẳng định đó là ngọc ấm Hòa Điền thượng hạng nhất, nhưng muôn hình muôn vẻ, lại không mảnh mai yếu ớt như nữ nhân, mà là cốt cách thanh kỳ góc cạnh rõ ràng giống như ngọc được khắc bởi bàn tay thần kỳ, đường nét và góc độ vô cùng có sức hấp dẫn người ta.Tiểu ngốc trẻ trung này, không hiểu phong tình này, vì sao lại sở hữu thân hình khiến người ta mơ mộng như thế hả?Yến đại sắc nữ một bên phỉ nhổ mình, một bên lại không nhịn được nhìn lén phong cảnh tuyệt đẹp kia. Vô thức nhích dần vào trong, chỉ vì muốn nhìn rõ hơn một chút.Càng gần càng cảm thấy làn da thật đẹp. Da Yến Hồng coi như không tệ nhưng làn da khó tránh được mụn cám li ti này nọ, còn cái vị trước mắt này, gì cũng không, lỗ chân lông cũng không thấy. Còn có thiên lý không hả trời, hắn là nam nhân đấy! Bảo nữ nhân thứ thiệt như nàng làm sao chịu nổi a a a!Yến Hồng hoàn toàn không phát hiện mình đã tới kế bên bể, không biết tại sao trong lòng thì thành thật tự kiểm điểm hành vi của mình có phải đang xâm phạm riêng tư của mỹ nam hay không, hai chân lại vẫn cố chấp nhích tới.Khụ, da lưng đã đẹp như thế, khó mã tưởng tượng hình ảnh vòm ngực trắng nõn kia uốn lượn ra sao. Chảy máu mũi, chảy máu mũi mất, mày phải kềm chế, tuyệt đối không được rời nhà trốn đi nha, mất ít máu chả sao, dọa mỹ nam sợ là không xong đâu. Yến Hồng không khỏi hối hận ngày thường sao không dạy Đông Phương Manh cởi quần áo ngủ, bằng không làm gì kéo dài cảnh đẹp như vậy đến bây giờ nàng mới được thấy!Yến Hồng hoàn toàn quên béng nguyện ước ban đầu khi gả tới đây.Đông Phương Manh hoàn toàn không có cảm giác mình đã bị xâm phạm bằng mắt vô số lần, hắn chìm đắm trong thế giới suy tưởng của mình, không ai biết trong thế giới đó có gì.Cách


Pair of Vintage Old School Fru