bắt đầu kéo ra từng chút một: “Rồi rồi rồi, xin mời cô dâu xinh đẹp của chúng ta xuất hiện.” Chân Chân hô to, giơ tay cúi chào mọi người, “Cám ơn, cám ơn mọi người.”
Nếu như lúc này có hột gà thúi, Mộ Tình chắc chắn muốn ném vào mặt cô: “Chị em tốt, nói nhảm ít thôi, mau mời cô dâu ra.”
Trong lúc nói chuyện, một làn váy trắng noãn được nhân viên đỡ ra, sau đó cô dâu từng bước từng bước đi tới thoạt nhìn khang khác.Chiếc váy cưới màu trắng hình dáng mỹ nhân ngư tôn lên vòng eo mảnh khảnh của cô dâu, đồng thời hai lá sen cong cong khiến bộ ngực e ấp nửa kín nửa hở, lực sát thương này thật có chút kinh người.Bộ váy cưới này khiến chân cô có vẻ dài hơn, đường cong trên người càng thêm quyến rũ, đồng thời cũng khiến người ta cảm thấy cô thật sự gầy đến mức khiến người ta ao ước ghen tị.Quan trọng hơn là, hôm nay mái tóc dài của niệm An được vén lên, trên đầu còn đeo chiếc vương miện, ánh sáng tinh khiết bàng bạc khiến cả người cô toát lên vẻ đẹp vừa sang trọng quý phái, vừa kiều diễm kinh người, thật khiến người ta cảm giác không thể thở nổi.
Mộ Tình tặc lưỡi, theo bản năng động viên: “Cô dâu thật sự tuyệt đỉnh.” Nói xong cô đẩy bả vai Tổng giám đốc Mộ một cái, “Lão Mộ, thật có phúc khí, cười không khép nổi miệng.”
Miệng của Lão Mộ lúc này không rõ là trạng thái gì, nhưng anh cũng không nói một câu.
Tiêu Thần ở một bên cảm thán: “Ai, thật đáng tiếc.” Nói xong nhất thời nhận được ánh mắt cảnh cáo của Mộ Tình.
Niệm An bình tĩnh đứng tại chỗ, dịu dàng cười một tiếng với bọn họ: “Được rồi, mời thợ chụp hình vào đi, nên chụp ở ngoài sân, đúng rồi, Mộ Vân đâu?” Nghe nói cô ấy vẫn còn ở bên ngoài, Niệm An cũng không nói gì nữa.Mà lúc này Lão Mộ vô thức lại gần, hơn nữa, anh vươn tay, cầm lấy bàn tay của Thẩm Niệm An một cách lạ thường, sau đó đột nhiên ôm cô quay hai vòng, vui sướng ngoài dự đoán.
Niệm An kinh hô, cũng là niềm vui từ tận đáy lòng.
Thợ chụp hình sắp xếp một cảnh đẹp bên hồ, trong hồ còn có sen nhô lên, ánh sáng chiếc lên lá sen xanh biếc và nụ hoa trắng tinh khôi, nhìn thoáng qua đã thấy có phong vị mùa hè.Càng thú vị hơn là bên hồ còn có một chiếc thuyền trắng nho nhỏ, trên thuyền còn để đủ loại hoa tươi, nhìn qua cực kỳ xinh đẹp.Nghe thợ chụp hình nói hai người bọn họ sẽ phải ngồi trên thuyền nhỏ để hoàn thành một cảnh chụp.Mộ Vân nghe vậy liền lên thuyền trước ra sức ngăn cản: “Không được, đại ca không biết bơi, ngộ nhỡ rơi xuống hồ thì làm thế nào?”
Mộ Tình lúc này nghe không nổi nữa: “Tôi nói này Mộ đại tiểu thư, ngồi trên thuyền chắc chắn sẽ không rơi xuống nước được, cũng không phải là để bọn họ ở chỗ nước chảy xiết.Hơn nữa, cho dù có rơi xuống nước nhiều người như vậy ở trên bờ lập tức có thể vớt họ lên, có gì phải sợ?”
Mộ Vân tỏ thái độ kiên quyết: “Không được là không được!”
Lúc bọn họ tranh luận, Niệm An cầm tay Lão Mộ, ghé tai anh nói nhỏ: “Thì ra là anh còn sợ nước, ha ha, lại biết thêm về lịch sử đen tối của anh.”
Vào lúc này Mộ Tình và Mộ Vân vẫn đang nói: “Còn nữa, hiện giờ tuần nào ba cũng đi bơi, lúc ông ấy bơi dáng vẻ hết sức đẹp trai, thật là tiếc, cô vẫn chưa được thấy qua.”
Câu này thành công chọc giận Mộ Vân, cô biết rõ Mộ Tình cố ý nhưng chính mình lại không thể bộc phát sự tức giận của mình, mùi vị thật sự khó chịu vô cùng.
Thợ chụp hình bảo họ làm hai động tác chính là: hai người ngồi trên thuyền nhỏ, cô dâu hơi ngửa người ra sau tựa vào bả vai chú rể, mà chú rể cúi đầu hôn cổ cô dâu.Vừa diễn tả hành động xong, mấy người A Trạch không nhịn được phát ra tiếng kinh hô, anh Đường ghé bên tai trợ lý Trần nói: “Sau này chúng ta cũng tới đây chụp hình đi, anh đánh giá cao anh chụp ảnh này.”
Trợ lý Trần lạnh lùng liếc anh một cái: “Anh cầu hôn tôi xong hãy nói.” Quả nhiên là trợ lý Trần, quả quyết nhanh gọn lại đánh trúng trọng tâm không hề nhăn nhó.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, anh Đường đột ngột quỳ một chân xuống đất, làm cho quần chúng đứng xem hoan hô không dứt.
Trong không khí vui vẻ này, Lão Mộ theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia cúi đầu, còn chưa đụng vào cổ Niệm An, cô đã không chịu được nở nụ cười: “Thật là nhột, anh đừng có thổi khí nóng được không?”
Lão Mộ lại cười đến rực rỡ: “Biết cổ là chỗ nhạy cảm của em, nhưng mà vừa rồi nét mặt mất hồn của em vô cùng hấp dẫn, em tiếp tục phát huy rất tốt.”
Thì ra là nhạo báng người khác, Niệm An trong lòng “hừ” một tiếng, đồng thời cô nhanh tay luồn vào tóc Lão Mộ, ôm lấy đầu anh, sau đó không chút do dự hôn lên môi anh.
Thợ chụp hình vô cùng kinh nghiệm xoay người bốn phía, quay quay chụp chụp, trong miệng không ngừng nói: “Quá hoàn hảo, chú rể khoác tay lên eo cô dâu sẽ đẹp hơn.”
Vì vậy hai người càng thêm gần, một đôi ngọc bích trong ảnh đẹp cực kỳ, giống như nhân vật bước ra từ trong tranh vậy.Lúc này trong lòng Mộ Vân như đang có một con dã thú chạy như điên.
Thật vất vả lắm mới chụp hết cảnh trên thuyền, bọn họ lại đổi cảnh chụp khác, lần này là trên kệ piano, Lão Mộ đàn piano, còn Niệm An đứng bên cạnh cây đàn.
Lão Mộ không nói gì, ôm lấy Niệm An, sau đó động tác êm ái đặt cô lên trên đàn dương cầm, n