XtGem Forum catalog
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210991

Bình chọn: 8.00/10/1099 lượt.

không lấy lại được thăng bằng, lập tức ngã bổ nhào về phía trước. Quân Thương đi qua được hai bước, liền nghe đằng sau đánh “Rầm” một tiếng như âm thanh của vật nặng ngã xuống đất, hắn không khỏi có chút chán ghét nhíu mày.

Diệp Cẩn Huyên bị ngã bất ngờ, không cẩn thận bị sái chân, nàng ta kêu rên lên một tiếng. Tô phu nhân thấy nữ nhi bảo bối bị ngã đau, vội vàng nhào tới: “Huyên Nhi, bảo bối của nương, ngã có đau lắm không?”

Diệp Cẩn Huyên cứ nghĩ rằng Quân Thương chắc chắn sẽ đỡ mình nên đã làm ra cú ngã xuống rất thật. Lúc này, mấy đồ trang sức trên đầu nàng ta cái thì xô bên này, cái thì vẹo bên kia. Y phục trên người dính đầy bùn đất, mặt mũi xám xịt nhăn nhó. Trước một màn đặc sắc bất ngờ này, đám nha hoàn cùng ma ma đứng phía sau nàng ta chỉ biết trợn tròn mắt, đứng im như phỗng.

Diệp Thượng thư thấy vậy, quay qua nói lớn: “Các ngươi còn đứng đó làm cái gì? Chưa cảm thấy mất mặt sao? Mau đỡ đại tiểu thư đi vào!”

Mọi người lúc này mới giật mình hoàn hồn, vội vàng ba chân bốn cẳng xúm vào nâng Diệp Cẩn Huyên dậy đưa về Phương Huyên các. Tô phu nhân thì liên tục kêu phải đi gọi thái y, định phái hạ nhân đi mời thì lại bị đại nha hoàn Ngọc Châu ngăn cản, nàng ta nói với Tô phu nhân chỉ nên cho mời thầy lang thông thường ở bên ngoài đến thôi!

Tô phu nhân thấy vậy thì không khỏi cảm thấy tức giận. Ngọc Châu liền khéo léo giải thích, thầy lang giỏi trong Kinh thành không thiếu, hơn nữa sẽ tiết kiệm thời gian hơn so với việc đi vào cung mời thái y. Tô phu nhân thấy bộ dạng nữ nhi đang thống khổ vì đau đớn thì đành phải đồng ý.

Thầy lang chuẩn đoán Diệp Cẩn Huyên chỉ là bị trẹo chân, không có gì đáng lo ngại. Lúc này Tô phu nhân mới thoáng thả lỏng yên tâm, tiễn thầy lang ra cửa, dặn dò hạ nhân chăm sóc nữ nhi, sau đó mới gọi Ngọc Châu đi cùng bà về Lưu Ly các.

Ngọc Châu đã sớm đoán được nhất định Tô phu nhân sẽ vặn hỏi mình, vì vậy vừa vào viện đã lập tức cúi đầu quỳ xuống nói: “Ngọc Châu tự ý làm vậy, xin phu nhân trách phạt!”

Đúng là ban đầu Tô phu nhân thực sự rất tức giận, nhưng sau đó lại nghĩ, Ngọc Châu vốn là tâm phúc của bà, huống hồ từ trước đến nay chưa từng làm việc gì mà không có nguyên do. Thấy hành động quỳ xuống nhận sai của Ngọc Châu, Tô phu nhân cũng chỉ bình thản nâng ly trà, gạt gạt vài cái, thong thả uống một ngụm rồi mới mở miệng: “Ta biết ngươi làm việc luôn ổn thỏa, suy nghĩ tính toán chu toàn mọi việc. Hôm nay ngươi ngăn cản không cho người vào cung mời thái y, tất phải có lý lẽ của ngươi, hãy nói xem ——” Dừng một chút, sắc mặt Tô phu nhân thoáng trầm xuống đầy ẩn ý: ” Nhưng nếu không nói ra được một lý do thực sự chính đáng thì xem bản phu nhân sẽ giáo huấn ngươi như thế nào!”

Trong lòng Ngọc Châu hiểu rõ những năm gần đây Tô phu nhân muốn làm gì cũng phải dựa vào nàng ta, nên trước khi trừng phạt nàng ta làm sai việc gì thì nhất định sẽ tra hỏi trước. Điều này đúng là hợp với tính toán của Ngọc Châu, bởi vì nàng ta tin chắc rằng chỉ cần Tô phu nhân nghe nàng ta giải thích thì tuyệt đối sẽ không những không trừng phạt, mà có khi nàng ta lại còn được khen thưởng nữa ấy chứ!

Lúc này, Ngọc Châu ngẩng đầu lên, giọng điệu chân thật nói: “Phu nhân, việc đại tiểu thư bị thương ngày hôm nay tuy rằng là do sơ ý, nhưng miệng lưỡi thiên hạ khó lường, nếu truyền đến tai vị kia ở trong cung thì sự tình có lẽ sẽ không đơn giản như vậy!”

Ngọc Châu chỉ nói đúng một câu mà lại khiến Tô phu nhân thoáng chốc toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Bây giờ bà mới nghĩ lại cử chỉ quái dị của Diệp Cẩn Huyên, mấy lời châm chọc của Diệp Cẩn Huyên nhằm vào Diệp Lâm Lang, rồi đến ánh mắt nhìn Quân Thương, còn cả động tác ngã xuống của nữ nhi nữa. . . . . . Tô phu nhân lập tức sáng tỏ, thì ra nữ nhi của bà là nhìn trúng Vãng sinh Thành chủ!

Trong lòng Tô phu nhân đắn đo, mặc dù Triệu Tễ là Hoàng đế nhưng vẫn phải e dè đối với Vãng sinh Thành chủ vài phần. Xem ra quyền thế của Vãng sinh Thành chủ còn lớn hơn cả Hoàng đế nữa. Nếu nữ nhi của bà có thể gả cho Vãng Thành chủ thì cũng là chuyện tốt; lại nói, luận về dung mạo hay học thức thì nữ nhân thấp hèn kia sao có thể so sánh được với Huyên nhi chứ?

Nhớ tới Diệp Lâm Lang, Tô phu nhân bất giác rùng mình. Đến bây giờ bà vẫn không biết ngày đó ở Bách Thảo Viên đã xảy ra chuyện gì. Tất cả hành động của mình bà đều biết, nhưng lại không thể khống chế được động tác của cơ thể. Còn lão hòa thượng kia nữa, bà có phái hạ nhân tới Phật Quang tự hỏi thăm thì được biết trong tự không hề có hòa thượng nào như vậy —— nghĩ có lẽ chắc không thể nào là ma quỷ được, nên bà dám chắc nhất định là do Diệp Lâm Lang giở trò.

Trong lòng Tô phu nhân căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu như trước kia có đem tiện nhân đó ra đánh chết thì cũng không có người nào dám nói gì.

Vốn dĩ, Diệp Cẩn Huyên muốn mượn tay Vãng sinh Thành chủ để diệt trừ nàng ta, nhưng không thể ngờ Vãng sinh Thành chủ lại là một nam nhân tuấn lãng bất phàm. Tiện nhân kia lại được Vãng sinh Thành chủ coi trọng, còn Diệp Thượng thư cũng liên tục dặn dò bà không được tiếp tục gây khó dễ cho hai ả tiện nhân đó, vi