Old school Swatch Watches
Rừng Nauy – Haruki Murakami

Rừng Nauy – Haruki Murakami

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326422

Bình chọn: 8.00/10/642 lượt.

ũng phải mạnh mẽ lên. Cậu phải lớn thêm tí nữa đi, phải thành người lớn hẳn hoi đi. Tôi đã bỏ khu điều dưỡng và lặn lội đến tận Tokyo này chỉ để nói với cậu điều đó thôi suốt cả quãng đường trên con tàu siêu tốc như cái áo quan ấy.”

“Tôi hiểu điều chị nói,” tôi nói với Reiko, “nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng theo nó đến tận cùng. Nghĩ mà xem, cái đám tang ấy thật nhỏ nhoi buồn thảm! Không ai nên phải chết như vậy cả.”

Reiko với tay ra vỗ vỗ lên đầu tôi. “Tất cả chúng ta đều sẽ đến lúc phải chết như vậy cả. Cả tôi, và cả cậu nữa.”

Chúng tôi đi bộ năm phút đồng hồ đọc bờ sông đến nhà tắm công cộng và trở về với tâm trạng sảng khoái hơn.

Tôi mở một chai vang và chúng tôi cùng ngồi uống ngoài hiên.

“Watanabe này, cậu lấy thêm cái cốc nữa được không?”

“Được chứ,” tôi nói. “Nhưng để làm gì?”

“Ta sẽ làm một tang lễ nhỏ cho Naoko, chỉ tôi với cậu thôi. Một tang lễ không đến nỗi buồn, nhé.”

Khi tôi đưa cho chị cái cốc, Reiko rót rượu vang đầy đến tận mép cốc rồi để nó lên cái đèn bằng đá ở ngoài vườn. Sau đó, chị ngồi dựa cột ngoài hiên, tay ôm ghi-tay và hút một điếu thuốc lá.

“Còn giờ thì cậu mang ra đây một hộp diêm được không? Lấy cái hộp nào to nhất ấy.”

Tôi đem ra một hộp diêm nhóm bếp loại to nhất và ngồi xuống cạnh chị.

“Bây giờ thì cử mỗi lần tôi chơi một bài cậu lại xếp ra đây một que diêm nhé, cứ xếp thành một hàng ấy. Tôi sẽ chơi tất cả những cả khúc mà tôi nhớ.”

Đầu tiên, chị chơi một chuyển thể nhẹ nhàng rất đáng yêu của bài “Trái tim yêu dấu” của Henry Mancini.

“Cậu có cho Naoko một cái đĩa có bài này, đúng không?” chị hỏi.

“Vâng. Nhân dịp Giáng Sinh năm kia. Cô ấy rất thích bài ấy.”

“Tôi cũng thế,” Reiko nói. “Thật êm dịu và đẹp…”

Rồi chị lướt lại vài khuông nhạc của giai điệu bài hát một lần nữa trước khi nhấp một ngụm vang. “Không biết tôi sẽ chơi được bao nhiêu bài trước khi say. Tang lễ kiểu này của mình hay đấy chứ, phải không cậu – không đến nỗi buồn chứ?”

Reiko chuyển sang chơi những cả khúc của nhóm Beatles: “Rừng Na-uy”, “Hôm qua”, “Michelle”, và “Một điều gì đó”. Chị cất tiếng hát theo khi chơi bài “Mặt trời đã lên đây rồi”, rồi chơi tiếp bài “Chú ngốc ở trên đồi.”

Tôi xếp bay que diêm thành một hàng.

“Bảy ca khúc”, Reiko nói, uống thêm vang và hút một điếu thuốc nữa. “Quả thật tụi nó cũng hiểu thế nào là nỗi buồn của cuộc đời, và cả sự êm dịu của nó nữa.”

“Tụi nó” đây có nghĩa là John Lennon, Paul McCartney và George Harrison. Sau một hồi giải lao ngắn, Reiko dụi tắt thuốc và lại cầm lấy ghi-ta. Chị chơi “Xóm nghèo” “Chim sáo”, “Julia”, “Khi tôi sáu mươi tư tuổi, “Con người vô định”, “Và tôi yêu nàng”, rồi đến bài “Này Jude.”

“Bao nhiêu rồi!”

“Mười bốn,” tôi nói.

“Chị thở dài và hỏi tôi, “Còn cậu thì sao? Cậu chơi cái gì đi nhé – một cả khúc chẳng hạn?”

“Không được đâu chị ơi. Tôi chơi dở lắm.”

“Thì chơi dở chứ sao?”

Tôi lấy cây đàn của mình và loay hoay đánh bài “Trên mái nhà”. Reiko ngồi nghỉ, hút thuốc và uống vang. Khi tôi chơi hết bài, chị vỗ tay hoan hô.

Sau đó chị chơi một chuyển thể cho ghi-ta bài “Điệu múa dâng Nữ hoàng hấp hối” của Rayel, và một chuyển thể khúc triết đẹp đẽ của bài “Ánh trăng” của Debussy.

“Naoko chết rồi tôi mới tập được hai bài này,” Reiko nói. “Cho đến lúc lâm chung, thị hiếu âm nhạc của cô ấy cũng vẫn không thoát ra khỏi dòng bi luỵ.”

Chị tiếp tục chơi mấy cả khúc vùng Bacharach: “Gần bên em”, “Mưa vẫn rơi trên đầu tôi”, “Hãy sánh bước”, và “Nỗi buồn hồi chuông đám cưới.”

“Hai mươi,” tôi nói.

“Tôi thành cái máy nhạc bỏ xu rồi!” Reiko kêu lên.

“Các thày tôi ngày xưa mà thấy tôi thế này thì các cụ ngất xỉu mất.”

Chị tiếp tục uống vang, hút thuốc và chơi đàn: nhiều điệu nhảy, rồi đến Rogers và Hart, Gershwin, Bob Dylan, Ray Charles, Carole King, The Beach Boys, Stevie Wonder, và ba cả khúc của Kyu Sakamoto: “Bài ca Sukiyaki”, “Nhung Xanh”, “Đồng Xanh. Đôi khi chị nhắm mắt, gật gật đầu, hoặc hát theo giai điệu của bản nhạc.

Khi đã hết vang, chúng tôi chuyển sang uống whisky. Tôi đổ cốc vang ngoài vườn xuống cây đèn đá rồi rót thay vào đó rượu whisky.

“Cậu đếm được bao nhiêu rồi?” Reiko hỏi.

“Bốn mươi tám,” tôi đáp.

Sang bài bốn mươi chín, Reiko chơi bản “Eleanor Rigby”, và đến bài thứ năm mươi thì chị chơi lại “Rừng Na-uy”. Sau đó chị nghỉ tay và uống thêm chút whisky nữa. “Có lẽ thế là đủ rồi,” chị nói.

“Vâng,” tôi nói. “Tuyệt vời thật.”

Reiko nhìn vào mắt tôi và nói, “Bây giờ cậu nghe đây, Watanabe. Tôi muốn cậu hãy quên hết cái đám ma buồn thảm kia đi, và chỉ nhớ đến đêm tang lễ kì diệu này của chúng ta thôi.”

Tôi gật đầu.

“Còn đây là thêm để thưởng cậu đã đếm đúng hôm nay,” chị nói, và cái bài thứ năm mươi mốt ấy là bản phức điệu của Bach mà chị ưa thích nhất. Khi đã xong, chị nói bằng một giọng chỉ hơn tiếng thầm thì một chút xíu, “Cậu làm chuyện ấy với tôi được không, Watanabe?”

“Lạ thật,” tôi nói. “Tôi cũng đang nghĩ thế?”

Chúng tôi vào nhà và kéo kín màn cửa. Rồi trong gian phòng tối om ấy, Reiko và tôi tìm đến thân xác nhau như thể đó là một việc tự nhiên nhất trên đời. Tôi cởi áo quần chị, rồi đến đồ lót.

“Tôi đã