Satan lầu năm

Satan lầu năm

Tác giả: Kim Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322841

Bình chọn: 8.5.00/10/284 lượt.

t vả lắm mới bước qua sau lưng anh, không còn bị anh dùng ánh mắt lạnh như băng cùng vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ đó dọa hắn, nhưng anh đột nhiên mở miệng.

“Hound.”.

Tiếng nói trầm tĩnh, nhưng Hound sợ đến mức lông tơ cũng dựng đứng lên, cả người cứng ngắc như đá. Hắn run rẩy quay người lại, mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

“Còn… Còn có chuyện gì sao?”. Y sẽ không đột nhiên thay đổi chủ ý, không muốn thả hắn đi nữa chứ?

“Ta không muốn bất kỳ kẻ nào biết hành tung của mình”. Khuê Thú Chi không thèm quay đầu, không nhanh không chậm mở miệng.

Hound chớp chớp mắt, nhanh chóng gật đầu nói. “Ta biết rồi”. Lời nói vừa dứt, hắn chạy như bay khỏi nơi đó, thề sẽ không bao giờ… quay trở về hòn đảo Thái Bình Dương này nữa.

“Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.Trong xe Khuê Thú Chi trên đường chở bọn họ về nhà, Vu Hàn không nhịn được mở miệng đặt câu hỏi.

Khuê Thú Chi nhìn cô, sau đó lại nhìn Khúc Thiến qua gương chiếu hậu một cái, sau đó mới tóm tắt ngắn gọn.

Thì ra người bắt cóc các cô là người do mẹ kế và anh em cùng cha khác mẹ của Tiêu Tư Linsey ở Anh quốc thuê đến Đài Loan giết Tiêu Tư. Mục đích của họ là đoạt số tài sản khổng lồ của anh, vì tuy là cùng cha nhưng họ chỉ nhận được danh hiệu Công tước bề ngoài, tiền thừa kế không được nhận một chút nào.

Khúc Thiến nghe xong trầm mặc không nói, Vu Hàn mặc dù vẫn còn một đống vấn đề muốn hỏi, nhưng ngại không khí trong xe có điểm hơi là lạ, cho nên cô không thể làm gì khác ngoài việc giữ im lặng, chờ về đến nhà sẽ “tính sổ”với ông xã.

Xe còn chưa chạy tới nhà trọ tám tầng, rất xa liền gặp Tiêu Tư – đáng lẽ đang ở trên máy bay – đang đứng ngoài cửa lớn nhà trọ lo lắng bồn chồn, anh vừa thấy xe của bọn họ, ngay cả an toàn của bản thân cũng không màng liền lao đến gần. May là kỹ thuật lái xe của Khuê Thú Chi rất cao, mới không xảy ra tai nạn xe cộ.

Đỡ bà xã cẩn thận từ trên xe xuống, Tiêu Tư chân thành cảm ơn Khuê Thú Chi xong liền dìu Khúc Thiến vào trong nhà trọ tám tầng, Khuê Thú Chi lái xe vào bãi đậu xe dưới tầng hầm.

Hai người dọc đường đi rất im lặng, cho đến khi vào trong nhà —

“Anh rốt cuộc còn giấu em chuyện gì nữa?”. Vu Hàn đột nhiên xoay người lại, nổi giận đùng đùng lớn tiếng chất vấn anh. “Anh rốt cuộc là ai hả?”.

Anh mặt không chút thay đổi nhìn cô, giống như bất động trước sự tức giận của cô hoặc là đang trầm tư chuyên tâm suy nghĩ xem nên trả lời vấn đề của cô như thế nào. Nhưng cô không thể kiên nhẫn chờ anh từ từ suy nghĩ được nữa, bởi vì cô sắp giận điên lên!

“Nói đi, anh rốt cuộc còn giấu tôi chuyện gì? Anh là ai, rốt cuộc anh là ai?”. Cô dùng ngón trỏ chỉ chỉ vào lồng ngực anh, chẳng qua không làm đau được anh, ngược lại thấy tay mình đau thêm.

“Anh là Khuê Thú Chi”.

“Khuê Thú Chi cái quỷ!”. Cô không giận không nói nên lời hét lớn.

“Anh là Khuê Thú Chi, nhưng mãi đến hai năm trước mới tìm thấy cái tên này, trước đây người khác gọi anh là Lucifer”. Anh bình tĩnh nói.

“Lucifer?”.

“Chẳng qua chỉ là một cái tên khác”. Anh đột nhiên lộ ra vẽ giễu cợt cười lạnh.

Vu Hàn im lặng nhìn anh, đột nhiên cảm thấy anh có chút khác so với bình thường, giống như đang ở nơi xa xôi mông lung nào đó, làm cho người ta nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.

“Tên mãi anh mới tìm về hai năm trước là sao? Cái tên Khuê Thú Chi này không phải từ khi anh sinh ra đã có rồi sao?”. Cô không chuyển mắt nhìn anh hỏi.

“Mười chín năm ba tháng trước, đoàn xe lữ hành nước Mỹ của Đài Loan bị lật ngoài ý muốn, ba mươi tám người trên xe có hai mươi bảy người gặp nạn, một đứa bé mười một tuổi bị mất tích”.

“Chuyện này em có biết”. Cô nhẹ giọng nói. “Đứa trẻ mất tích đó là anh sao?”.

Anh không trả lời vấn đề của cô, ánh mắt xa xăm, tiếp tục dùng giọng nói trống rỗng lạnh như băng nói. “Lúc đó báo chí đã đưa một loạt bài về nguyên nhân của sự việc đứa trẻ bị mất tích, ngay cả giả thuyết bị người ngoài hành tinh bắt đi cũng đưa ra”.

“Một đứa trẻ mười một tuổi nếu còn sống, với một lượng thông tin do truyền thông báo đài đăng nhiều như thế, không thể nào không có chút tin tức gì, không tìm ra manh mối, họ cuối cùng chỉ có thể suy đoán rằng nó đã chết. Song trên thực tế, đứa trẻ không hề chết, chẳng qua là bị mất trí nhớ, bị giấu đi mà thôi”.

“Bị mất trí nhớ? Bị giấu đi?”.

“Mặc dù đã mất trí nhớ, nhưng có người tự nhận là ba mẹ bên cạnh, còn có một đám trẻ đồng trang lứa làm bạn, còn có rất nhiều đồ chơi ly kì cổ quái để chơi, được cưng như trứng, thời niên thiếu của Lucifer có thể nói là tương đối vui vẻ”.

“Vui vẻ sao? Còn Khuê Thú Chi đâu?”.

“Khuê Thú Chi lúc đó không hề biết hắn là Khuê Thú Chi, càng không biết kẻ hắn luôn gọi là ba mẹ chính là hung thủ giết hại ba mẹ ruột của hắn”.

Vu Hàn trong nháy mắt trợn xanh hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ khó có thể tin nhìn anh.

“Hung thủ ư?”. Cô tuyệt đối không nghĩ tới tình huống này có thể xảy ra.

Cô trừng mắt nhìn anh hồi lâu, bỗng nhiên đi đến trước mặt anh, dắt tay anh đến ghế salon trong phòng khách, nhấn anh ngồi xuống ghế, bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Thật sự đã xảy ra chuyện gì, anh hãy nói rõ cho em biết, không cho ph


XtGem Forum catalog