Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211612

Bình chọn: 9.5.00/10/1161 lượt.

trời ngoài kia nắng rất đẹp, nhưng anh thấy nó ảm đạm đến thê lương…

Anh quay lại. Thanh Linh đang ngồi bên cạnh anh, cả Vĩnh Sơn nữa. Vĩnh Sơn cau mày:

“Sức chịu đựng của cậu không tệ đâu, nghỉ ngơi đi, dưỡng thương một thời gian là khỏi. May là cây cối nó cũng che cho cậu nên không quá tổn thương nặng nề.” – Nói thế nhưng giọng anh khá hằn học.

“Được rồi, anh đi ra đi!” – Thanh Linh nói.

Vĩnh Sơn bực bội đi ra, rõ là chẳng thể vui tí nào. Nhưng Thanh Linh không quan tâm, cô nhìn Mạnh Bảo:

“Để em lấy cho anh cái gì ăn.”

Anh ngờ ngợ. Cô thật dịu dàng, lại ăn mặc chỉn chu, mái tóc dài xõa ra tôn vẻ xinh đẹp. Bình thường thì anh không nói gì nhưng giờ anh thấy cô lạ quá. Có vẻ cô biết anh nghĩ gì, nhưng cô chỉ cười và lấy bát cháo để trên bàn xúc một thìa:

“Anh ăn đi cho nóng, em cũng vừa mua.”

“Ừm…anh không muốn ăn…”

“Anh nghi ngờ em à?”

“Không phải…Nhưng…”

Thanh Linh mỉm cười (buồn):

“Lời đã nói ra, chẳng rút lại được. Anh không thể tin em đã có những suy nghĩ ác độc là giết chết Phương Nhi phải không? Biết đâu đấy, cô ấy cũng từng muốn giết em mà. Đừng nghĩ quá tốt về em.”

“…”

“Nhưng em sẽ kiềm chế bản thân. Em sẽ không làm điều gì để anh khó xử nữa. Dù thế nào, anh cũng có tình cảm với cô gái ấy mà. Chỉ là em muốn anh hãy khẳng định tình yêu thực sự là dành cho ai thôi!”

“…” – Anh vẫn im lặng.

“Mạnh Bảo, ngày trước anh nói yêu em, anh nói thật đúng không?”

Mạnh Bảo khẽ ngẩng lên vì câu hỏi đó. Lại chạm phải ánh mắt của cô. Hình như ánh mắt cô có sức mạnh vô hình bằng chục lời nói. Không cần biết cô nghĩ cái gì, tại sao cô lạ lùng đến vậy, cứ nhìn vào mắt cô là biết cô làm tất cả cũng chỉ vì tình yêu – cái tình yêu đẹp đẽ nhưng mang cho cô bao đau khổ thế mà cô không hề muốn dứt bỏ đi…

“Anh nói thật.”

Cô cười. Nụ cười đẹp như ánh nắng nhẹ nhàng ngoài kia.

“Được rồi, ăn đi để bàn kế hoạch!”

“Kế hoạch gì?”

“Bọn Khánh Quang, Khánh Vinh bỏ trốn rồi, em đang truy lùng tung tích của chúng. Có thể chúng tiếp tục quay lại ngọn núi đó. Em đã bảo người phải nhanh chóng tìm được nhóm Phương Nhi trước khi bọn Khánh Quang tìm được, giờ cái cốt lõi là để xem nhóm Phương Nhi có tìm được không đã. Đợi anh khỏi rồi, chúng ta sẽ đi.”

“Thanh Linh…”

“Ơi?”

“Vậy giờ anh có thể biết 2 năm qua có chuyện gì xảy ra với em không?”

“…”

“Nếu em không muốn nói…”

“Không, em nói.”

Thanh Linh nhìn ra cửa sổ:

“2 năm trước, sau khi em bị tai nạn còn anh bị đánh ngất đi, Khánh Vinh đưa em tới một cái chỗ xó xỉnh nào đó định hỏa thiêu bởi hắn nghĩ em chết rồi. Nhưng lúc đó em nghĩ tới anh, bản năng trỗi dậy, em đã cắn tay hắn để bỏ chạy. Tất nhiên em không thể chạy được và đã bị hắn bắt lại, nhưng em cố tình va mạnh người vào một cửa khách sạn bấy giờ đã đóng cửa. Chủ khách sạn nghe tiếng động đã đi ra, Khánh Vinh bấy giờ chỉ có một mình, sợ lộ nên buông em ở đó. Chủ khách sạn thấy em nằm đó thì thất kinh, vội gọi một vị khách tới. Đó là một du khách từ Đà Lạt đến đảo chơi. Ông ấy rất tốt bụng, định đưa em tới bệnh viện, không ngờ Khánh Vinh quay về gọi lực lượng để đến uy hiếp. Nhưng du khách ấy đã biết cách trốn thoát, mang em quay về Đà Lạt chứ nếu không ông ấy sẽ bị truy đến cùng. Những tưởng rằng có thể thoát rồi, ai ngờ tới tận đây mà tên Khánh Vinh vẫn có thể đuổi được. Bị truy đuổi, tài xế taxi cũng sợ, bắt vị du khách bỏ em đi. Ông ấy không còn cách nào khác là phải đánh lạc hướng của bọn chúng, mang em thả vào một nơi kín đáo nhất rồi bỏ chạy. May mắn nơi đó gần chùa của sư Hương Nhàn, sư đưa em vào viện và Vĩnh Sơn đã cứu em.”

“Hóa ra là như vậy ư…?”

“Để bình phục quả thật là khó khăn vô cùng, nhưng em phải sống, sống để gặp anh. Và cuối cùng thì em cũng được gặp anh. Em gặp anh không phải là lúc anh đến chùa cùng Phương Nhi, mà là lúc anh ngồi bên hồ nước, ôm chặt lấy cô ấy. Anh không nhìn thấy em, nhưng em thì biết rất rõ. Nhìn thấy anh, em không tin đó là anh. Em vui lắm. Nhưng cũng buồn lắm, vì em chỉ nhìn thấy thôi, rồi em phải đi bởi trong vòng tay anh là người khác.” – Cô ngửa mặt lên, cố để những giọt nước rưng rưng chảy ngược vào tim.

Anh lặng đi. Giờ anh hiểu sao khi anh gặp cô, cô lại chỉ nhìn anh với nụ cười xa cách đến thế rồi. Vì cô đã gặp anh, gặp từ lúc trước, gặp từ lúc mà cô không nên gặp. Cái khoảnh khắc cô gặp anh lại là lúc anh đã bắt đầu rung động bởi người con gái kia…

Cô nắm lấy tay anh.

“Em biết anh nghĩ gì…Nhưng em vẫn luôn chờ anh.”

“Em…”

“Em chờ anh quay về với em. Em tin dù trái tim anh có rung động vì Phương Nhi, thì tình yêu của anh và em luôn là thật, không thay đổi. Anh sẽ chọn em, sẽ ở bên em, đúng không?”

Nói rồi cô ngả đầu vào lòng anh. Anh không đáp lại nữa, còn biết nói gì ngoài im lặng? Thanh Linh, em phải chịu khổ quá nhiều, tại sao cuộc sống bất công với em đến nhường ấy, em không đáng như vậy, em cần được yêu thương. Nhưng…

Cái chữ “Nhưng”, bao giờ cũng thật đau đớn!

“Nhận lời với em đi!”

“Hả? Nhận lời…gì…?”

“Nhanh chóng khỏi và chúng ta sẽ đi tìm Phương Nhi, được chứ?”

Nhanh chóng ư? Nhanh chóng đi tìm Phương Nhi. Nhanh chóng cứu cô ấy. Và nhanh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t