Old school Easter eggs.
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329740

Bình chọn: 8.00/10/974 lượt.

rất nhiều…

Tạm biệt anh, người yêu dấu của em…Người em đã yêu, và sẽ mãi mãi yêu không bao giờ thay đổi. Em sẽ sống thật mạnh mẽ, sống hạnh phúc như anh đã muốn, sẽ không đau khổ và hành hạ bản thân mình nữa. Còn anh, chúc anh hạnh phúc bên người con gái ấy. Em tin đó là người con gái xứng đáng nhất với anh. Kiếp sau, cho dù anh có đợi em, nhưng ai biết trên đời này có cái gì gọi là “kiếp sau” hay không? Em và anh, có duyên mà chẳng bao giờ có phận. Anh sinh ra để đến bên cô ấy, còn em, sinh ra là để yêu anh…trong vô vọng…Ai mà biết số phận còn sẽ có ván bài gì cho chúng ta? Hoặc là có kiếp sau để em gặp lại anh, và tiếp tục quay vòng định mệnh như lúc trước. Hoặc là chẳng có gì mang tên “kiếp sau” cả, tình yêu của chúng ta mãi mãi đã đi qua, không bao giờ lấy lại được, không bao giờ có thể chờ đợi được nhau nữa…

Em đi nhé, đừng tìm em. Dừng lại mọi khổ đau. Dừng lại ván bài số phận đầy oan trái. Em hứa với anh, em sẽ là chính em.

Gửi lời em vào nắng, hy vọng nắng đợi anh đến để đem những lời này đến anh.

Good bye, my beloved…

“Thanh Linh nói với tôi phải cứu chữa tận tình cho Phương Nhi. Tôi thấy bệnh tình của Phương Nhi bắt đầu có tiến triển, chỉ cần cô có sức chịu đựng, chúng tôi có thể đưa cô sang nước ngoài chữa. Bệnh chữa khỏi hoàn toàn hay không thì tôi không chắc, nhưng nếu cố gắng cô ấy sẽ có thể quay lại cuộc sống bình thường.”

Mạnh Bảo cố nuốt cái gì tắc nghẹn, quay ra:

“Thật ư? Thế thì tốt quá!”

“Khánh Vinh, Khánh Quang phải ngồi tù. Còn Thanh Thảo, Thanh Chi, đúng ra thì hai người đó cũng đáng thương, Thanh Linh sẽ lo liệu cho họ. Giờ mọi người có thể làm gì tùy mọi người, còn Mạnh Bảo, hy vọng anh hãy toàn tâm toàn ý lo cho Phương Nhi, sẽ còn nhiều khó khăn sắp tới.”

Mạnh Bảo nhìn Phương Nhi, cô không nói gì ngoài việc mỉm cười động viên anh. Anh im lặng một lúc rồi ngẩng lên, nắm lấy tay cô:

“Hãy là chính em, được chứ? Đừng bỏ cuộc! Anh sẽ tiếp tục đồng hành cùng em!”

Phương Nhi cười thật tươi. Chỉ cần anh đi cùng em, thế là em hạnh phúc rồi! Em không biết cuộc sống cho em sống bao lâu, chỉ cần biết anh ở bên em từng giây, từng phút, và cùng em đứng lên khỏi mọi vấp ngã khổ đau.

Có lúc nào ta tự hỏi: ta đợi nắng hay nắng đợi ta? Câu trả lời là: nắng có đợi, nhưng đợi nơi chân trời. Thực tế trái đất này hình tròn, chẳng có gì là chân trời cả, cũng như chẳng có gì là hạnh phúc vẹn toàn chỉ một lần. Ở phía xa ấy, ta không thể biết mình đi đâu, ta không biết có gì chờ đợi mình, nhưng nếu ta không đi, hạnh phúc không thể tự đến bên ta. Không có ngày mai nào là không kết thúc, không có nỗi đau nào không qua kể cả việc quên đi có thể là chẳng thể làm được. Ta không thể bắt bản thân phải quên đi cái gì đó, nhưng ta có thể cất những ký ức ấy vào sâu trái tim mình, biến nó thành ký ức đẹp để lưu giữ làm hành trang. Con đường tới chân trời tìm nắng còn xa lắm, một lúc nào đó ngã gục lại nghĩ rằng chỉ có mình ngồi đợi những vọng ảo chẳng bao giờ đến, nhưng hóa ra chỉ là do mình gục ngã ở cái nơi còn quá cách xa hạnh phúc. Hạnh phúc ở phía trước, rất rất xa, mà cũng thật gần nếu biết cùng nhau đứng lên mà cất bước.

Mạnh Bảo và Phương Nhi cũng thế thôi, họ còn phải đi rất xa, đi rất nhiều. Nhưng họ cảm thấy hạnh phúc, vì họ đã biết được họ cần phải làm gì, cần phải cùng nhau bước đi như thế nào. Mạnh Bảo dần dần chín chắn hơn, không còn u buồn, lo uất, tập trung bắt đầu xây dựng sự nghiệp, dẫu sao cũng đã hơn 20 từ lâu rồi. Phương Nhi nhờ Vĩnh Sơn chữa trị tận tình, bệnh đã giảm dần, mặc dù gầy đi rất nhiều nhưng cô đã lấy lại nhan sắc xinh đẹp như xưa. Cô tiếp tục theo đuổi nghề võ, võ thuật của cô ngày một đỉnh cao. Cô không ở lại Đà Lạt nữa, cô trở về cùng Mạnh Bảo. Hàng năm, cô lại đến thăm mộ cha mình – Võ Phúc Nguyên – và bên cạnh đó là hai ngôi mộ nhỏ của Thanh Thảo và Thanh Chi. Có lẽ, đoàn tụ dưới đó, họ đã thanh thản hơn, quên mọi sầu đau để tha thứ cho nhau. Những người xung quanh cô cũng vậy. Minh Thiên, Vân Trang trở thành một cặp đôi đẹp và dễ thương đến mức ra đường ai cũng phải ghen tỵ. Minh Phú học rất giỏi và có ước mơ du học.

Sự nghiệp ổn định, Mạnh Bảo và Phương Nhi kết hôn. Ngày cưới của họ diễn ra hết sức giản dị, ấm cúng, đông đủ gia đình, không mời nhiều khách khứa, chỉ có bạn bè thân quen. Tuy nhiên rất nhiều fan hâm mộ của Mạnh Bảo và Phương Nhi thi nhau gửi quà đến, cả một lô một lốc nhiều vô kể. Đêm đó, thay vì hai anh chị te tò tí te thì lại ngồi…bóc quà!

“Xem này, ai tốt đến mức gửi em cái đai võ đẹp dã man!”

“Đẹp gì chứ, đừng có dùng để đánh anh đấy!”

“Xí, đánh anh làm gì bẩn cái đai! Anh được tặng cái gì đấy?”

“Hả? Búp bê Barbie? Đùa nhau à (=.=) Chắc là tặng cho em rồi!”

“Ghi tặng anh lù lù kìa, hé hé cô nào trêu anh rồi! Quà em là cái hộp này cơ mà.”

Phương Nhi vui vẻ cầm lên một cái hộp nhỏ. Nhưng nụ cười của cô tắt dần khi nhìn thấy món quà đó…Chiếc nơ màu xanh…

“Cái này…”

Mạnh Bảo nghe cô nói thì sững người cầm chiếc nơ đó lên. Màu xanh ấy, vẫn một màu xanh theo năm tháng cũng đã phai, nhưng anh nhận ra!

“Alo, Minh Thiên, ai là người gửi cái hộp…?