Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211722

Bình chọn: 10.00/10/1172 lượt.

êu nhất hôn kẻ khác (dù đó không phải là hôn). Nhất là anh lại bị tác động bởi mấy lời bịa đặt của Thanh Chi, cho nên mới dẫn đến tình cảnh bi thảm đó. Còn Minh Thiên, có ai hiểu cho đằng sau cái miệng lúc nào cũng kích đểu người khác đó là một trái tim cô đơn, đau khổ vì không có được người mình yêu? Ngày mà Vân Trang vội vã quay trở lại đảo C. vì nghe tin Mạnh Bảo bị đánh đến đưa vào cấp cứu (sau khi Thanh Linh mất tích), khi anh trai đã bình phục, nằm dưỡng thương thì cô cũng đã ghé qua phòng bệnh của Minh Thiên. Bị dìm đến suýt chết đuối nên Minh Thiên vẫn yếu phải nằm bệnh viện lâu. Vì thương cảm nên Vân Trang chăm sóc, lo ăn uống cho anh suốt mấy ngày nằm viện đó. Lúc đầu Minh Thiên vô cùng khó chịu vì phải nhờ tới sự chăm sóc của em gái Mạnh Bảo nhưng dần dần sự dịu dàng, ân cần của Vân Trang khiến anh bớt ác cảm. Và Vân Trang cũng là người chứng kiến được từng phút giây đau khổ, dằn vặt, thậm chí là hận, giận dữ của Minh Thiên…

“Cô bé, nghĩ cái gì đó?”

Vân Trang ngẩng lên. Là Phương Nhi. Đằng sau Phương Nhi chính là Mạnh Bảo và Mạnh Duy.

“Chị Nhi, anh, bố! Mọi người về nhanh thế?” – Vân Trang cố bỏ vẻ ủ rũ, lấy lại nụ cười thường ngày.

“Về nhanh để còn tập chứ, đi máy bay từ sáng mà đêm mới về đến nơi mệt chết. Giờ chị phải gánh nặng mọi trọng trách đây, tên anh trai của em bỏ bom rồi.”

“Sao? Anh ấy không thi nữa ấy ạ?” – Vân Trang ngạc nhiên.

“Chuyện dài lắm Trang ạ, rồi anh sẽ nói với em sau.” – Mạnh Bảo mỉm cười vỗ vai Trang.

“Nhưng mà…”

“Thi sẽ lại càng chậm trễ thời gian đi tìm Thanh Linh thôi. Anh phải sớm tìm ra cô ấy, rồi còn cho em về nữa, em đi theo anh đã quá lâu rồi, anh không muốn em vì anh mà phải đánh mất thời gian thế này. Việc em không học nữa để đi theo anh đã làm anh rất day dứt rồi, em hiểu không? Dù bây giờ em đã tự học để có đủ kiến thức như các bạn cùng trang lứa, nhưng anh vẫn thấy em nên quay về đi học còn hơn là đi theo anh thế này.”

“Anh là anh trai em, em không đi theo anh thì còn đi theo ai? Em không phàn nàn gì sất, em chỉ muốn anh lúc nào cũng vui vẻ như anh của ngày xưa. Cho nên dù thế nào, em cũng tôn trọng quyết định của anh.”

“Vậy thì mai chúng ta sẽ đi luôn, anh không muốn em phải chịu nhiều vất vả vì anh nữa.”

Lời nói của anh khiến mặt cô gái đằng sau biến sắc:

“Ngày mai…anh đi luôn?”

“Ừ, tôi đã nói rồi, khả năng Thanh Linh đang ở trên đất Đà Lạt này là rất cao, tôi không thể chậm trễ hơn được nữa. Ngày mai tôi sẽ đi, cô ở lại tiếp tục cuộc thi nhé!”

“Nhưng…”

“Muộn rồi, chúng tôi đi ngủ đây, cô về nhà ngủ đi, trông cô mệt lắm rồi đó.”

Nói rồi Mạnh Bảo quay người định đi nhưng bỗng cô nắm lấy cánh tay anh:

“Đừng đi…”

“Sao thế?”

“Anh có thể…ở lại với chúng tôi không?”

“Hả? Cô nói gì vậy?”

“Thì anh biết đấy…cả đội võ tôi đều muốn anh dạy…Có thể anh đã rời bỏ cuộc thi, nhưng luyện tập cho chúng tôi không được sao? Thời gian đến rất gần rồi.”

“Cái đó cô cũng tự làm được mà…”

“Nhưng tôi đâu có giỏi bằng anh!”

Mạnh Bảo ngạc nhiên thật, cô gái này hôm nay lại dám khẳng định mình không giỏi bằng anh sao? Phương Nhi đanh đá, dữ dằn của mấy bữa trước đâu rồi, làm anh “nổi da gà” quá, nhưng thực tình là anh đã xiêu lòng vì lời đề nghị này.

“OK, thế tôi sẽ ở lại giúp mọi người. Chỉ là tôi không thể thi được, nên có gì mọi người vẫn hãy tự cố gắng nhé.”

“Yên tâm đi, tụi tôi không có vì tình mà bỏ đồng đội như anh, hehe! Vân Trang, em có phiền không?”

“Không sao ạ, mà có thích về thì bố em đây mà, em về với bố cũng được, nhưng em vẫn muốn ở lại với anh chị để chứng kiến chị thi. Chị cứ về ngủ nghỉ sởm đi.”

Phương Nhi nghe thế thì yên lòng đi về, còn Vân Trang vẫn ngạc nhiên nhìn cô. Lúc Mạnh Bảo nói định mai đi tìm Thanh Linh luôn thì gương mặt Phương Nhi thất thần, có gì đó buồn phiền, còn khi Mạnh Bảo nói không đi nữa thì cô lại vui vẻ như thế…

“Ê Bò, đưa tôi về được chứ?” – Bỗng cô quay lại – “Trời tối, tôi không về được.”

“Đừng nói với tôi là nữ vận động viên võ thuật xuất sắc lại sợ thằng nào bắt nạt nhé!”

“Bậy nào! Tôi quáng gà, tối có nhìn thấy cái gì đâu, đi thì vấp chết. Bộ anh không ra dáng con trai tí à?”

Mạnh Bảo không nói nổi gì nữa, đành đưa cô về, đúng là cô gái này lắm chuyện quá!

Con đường Đà Lạt vắng lặng, yên tĩnh, và thanh bình. Trên các mái nhà là một bầu trời đầy những vì sao sáng. Mạnh Bảo và Phương Nhi lặng lẽ đi, chẳng cãi cọ, chẳng chí chóe, chẳng nói gì mà chỉ đi cạnh nhau, chốc chốc Mạnh Bảo lại ngẩng lên bầu trời tìm kiếm thứ gì đó. Nhờ cuộc chí chóe với Phương Nhi ở đảo C. mà tâm trạng anh tốt hơn rất nhiều, nhưng Phương Nhi biết không gì xóa đi nỗi buồn trong đôi mắt Mạnh Bảo. Tấm ảnh mà Vân Trang đưa cho cô, Mạnh Bảo cười tươi vô cùng, và đôi mắt của anh cũng chứa đầy niềm vui và hạnh phúc chứ không có buồn như bây giờ. Chất chứa sâu thẳm trong đôi mắt đó là bóng hình của một người con gái mà anh yêu thương. Người con gái ấy không phải loại con gái “chỉ để đùa vui”, cô là một nữ vận động viên đẹp cả về ngoại hình lẫn phẩm chất, ở đời có ai được như cô: nuốt hận thù, không màng khổ đau để sống vì những người xung q