The Soda Pop
Sư phụ đồ nhi là nam nhân

Sư phụ đồ nhi là nam nhân

Tác giả: PemDan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322181

Bình chọn: 7.5.00/10/218 lượt.

uốc thăm cố nhân rồi. Hoa cô cô muốn gì thì mau nói đi, Thử nhi liền tìm cách giúp người.” Bạch Thử xoay lưng, ta cũng vội vã theo nàng vào trong nhà trúc. Lúc đi qua cửa, không cẩn thận còn vướng vào một cái mạng nhện.

“Cũng không có gì… Chỉ là muốn nhờ nàng làm chút việc.” Ta tùy tiện phủi đám mạng nhện trên đầu, Bạch Thử lại nhanh tay bắt lấy một sinh vật vừa bị văng ra trên tay ta, ánh mắt nhìn ta trách cứ.

“Tìm đồ đệ sao?” Nàng nhẹ nhàng đặt con nhện nhỏ vào một cái mạng khác trên bậu của sổ.

“Phải… Ách…”

“Muốn biết làm sao ta biết chứ gì? Ta còn sớm biết Hoa cô cô sẽ đến gặp ta cơ.” Bạch Thử nhìn ta cười cười, đuôi mắt hồ ly cong cong đắc ý.

“Cũng phải…” Ta làm sao lại quên nàng là nữ nhi của Bạch Vũ Vũ nha? Ở Vô Thường cung chẳng phải cũng có vài cái mạng nhện đấy thôi.

“Vậy, khỏi cần dài dòng nữa, Bảo Linh hiện đang ở đâu?”

“Ổ rết.”

“!!!”

“Tiểu Sa Sa nói, có thấy một cô nương cao lớn cầm kiếm bước vào ổ rết, sau đó không có thấy ra nữa.” Nói rồi nàng con gật đầu với con nhện nhỏ hồi nãy suýt bị ta hất văng.

“Thật?”

“Cô cô, nếu đã không tin ta làm sao còn đến tìm?”

“Được rồi được rồi…”

Ổ rết? Đừng nói đồ nhi vì cái tối hậu thư kia mà lại đến chặt chân rết tinh nha?

Nhưng mà…

“Đến giờ còn chưa ra?”

“Chưa ra.” Bạch Thử lắc đầu.

“Sao lại chưa ra?”

“Không biết.” Bạch Thử lại lắc đầu.

“Sao lại không biết?”

“Thì là không biết.” Bạch Thử nhấp một ngụm trà.

“Ngươi nói đến hôm nay là bao nhiêu ngày rồi?”

“Ba ngày.” Bạch Thử đùa nghịch với nhện nhỏ.

“Một cô nương ở trong ổ rết ba ngày có thể làm gì?”

“Có lẽ đã bị ăn đến móng tay cũng không còn.” Bạch Thử nhìn ta cười đầy thâm ý.

Chương 4: Chương 2.2

Càng vào sâu trong địa phận Bắc Kim, ngọn nộ hỏa trong ta càng lớn.

Aaaa…..

Ta muốn *** con rết đó! *** nó sau đó ***, rồi ***, *** ,***!!!!!

Ngang nhiên dám “ăn” đồ nhi bảo bối của ta? Muốn sống yên sao? Đừng có mơ!!!

Tiểu Bảo Linh của ta dù có là kì tài trăm năm có một thì sao? Cũng mới chỉ có trăm năm tu hành thôi, làm sao đấu lại rết tinh ngàn năm kia? Không nói những lần trước nó còn mê luyến đồ nhi nên nhường ba phần, lần này là chính đồ nhi tự dâng lên cửa. Còn có thể kiềm chế sao? Có thể sao?? Có sao???

“Hoa cô cô, chầm chậm chút a!”

Bạch Thử đằng sau chật vật đuổi theo ta, dù sao nàng vẫn chỉ là tiểu hồ yêu, muốn đuổi kịp tốc độ ngự kiếm của bản tiên, có hơi khó khăn chút.

“Ngươi thật vướng chân! Không dưng lại muốn đi theo làm gì?” Không còn cách nào khác, ta đành kéo nàng cùng ngự kiếm với ta. Tuy nhiên tiểu Mặc (là thanh kiếm á) có chút khó chịu, có lẽ thần kiếm như nó cảm thấy bị xúc phạm khi bị hồ yêu cưỡi lắm, một đường bay vốn thẳng tắp thi thoảng lại giật một cái, ý đồ muốn hất Bạch Thử xuống.

“Aiya… Hoa cô cô, nếu ta không đi theo lấy ai chỉ đường cho người tới ổ rết nha? Á á…” Bạch Thử một bên ôm chặt bắp chân ta, một bên kêu la oai oái mỗi lần Mặc kiếm rung lên, hé ánh mắt phong tình vạn chủng lên rưng rưng kể lể, ừ, ý đồ cũng là muốn dụ hoặc ta…

“Chứ không phải muốn mượn cớ trốn nhà đi chơi?” Ta liếc mắt nhìn nàng khinh bỉ. Khó khăn lắm mới kiềm chế được tiểu Mặc ngoan ngoãn lại, cũng không cần nàng bám chặt ta.

“Hoa cô~ Người nói vài chục năm nay rồi tổ mẫu đều canh chừng ta như canh quốc bảo vậy, đi đâu cũng không cho đi ah~ Nếu không phải đi cùng với người, còn lâu tổ mẫu mới đồng ý!!! Người xem xem, có phải tổ mẫu cũng rất coi trọng người không? Phụ mẫu cũng rất tin tưởng người, Thử nhi cũng rất tôn kính người, Hoa cô cô là thần tiên cái thế, đại nhân đại đức đại l… Ái!!!”

Tiểu Mặc rất thức thời rung lên một cái, thành công cắt đứt chuỗi tâng bốc của Bạch Thử, giải thoát cho lỗ tai ta được yên tĩnh đôi chút. Ta nói hồ li là giống loài giảo hoạt, quả nhiên cũng không phải thứ kiệm lời mà.

Ngự kiếm nửa ngày, tới khi chúng ta đến được phía nam Bắc Kim quốc, mặt trời cũng vừa vặn khuất núi.

Nghĩ tới tiểu đồ nhi đang bị con rết xấu xí kia hết ***, lại ***, xong rồi ***. Tâm tình bản tiên quả thật không thể kiềm chế mà không nổi điên lên! Đáp xuống đỉnh Yên Sơn, ta cùng Bạch Thử theo chỉ dẫn của tiểu Sa Sa ( con nhện nhỏ) băng rừng tìm động của rết tinh.

Rừng sâu âm u, sương đêm kết thành lớp màn trắng mỏng, hòa theo tiếng côn trùng là những âm thanh lạo xạo của thú rừng chạy loạn. Một đường vượt qua cây cối um tùm, cửa động của rết tinh cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Từ trong động hắt ra ánh sáng, cùng với đó là tiếng cười dâm đãng của rết tinh.

“Nương tử, tiểu nương tử, đến đến, ta bồi nàng.”

“Nào nào, aiyo, tiểu nương tử của ta.”

“Nương tử~~ Thế này có thoải mái không nào?”

“Aiyo…”

“…”

“…”

“Con mẹ nó nộp mạng ra đây cho bản tiên!!!!!!!!”

Ta cùng Bạch Thử đạp cửa xông vào, máu dồn lên não, mấy cái kế hoạch gì gì đó Bạch Thử bày ra lúc trước cũng đã sớm quên bay quên biến.

Tiểu đồ nhi của ta!

Tiểu đồ nhi bảo bối đáng yêu trân bảo vô giá của ta!!!

Ta nâng nàng trong tay còn sợ rớt, ta ngậm trong miệng còn sợ tan… vậy mà con rết tinh kia dám… dám… dám…

Hể?

“Sư phụ?”

“Bạch Thử.”

“Ừ?”

“Ngươi nói, tiểu cô nương ở trong ổ rết ba ngày s