Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Tác giả: mysweetlovelyday

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220134

Bình chọn: 10.00/10/2013 lượt.

mình Hương có cảm giác rất lạ. Cơ thể Hương không còn là của Hương nữa. Những mạch đập, rung động và nữ tính trong Hương đều bộc lộ hết cả ra. Đang tắm, Hương chợt hình dung ra khuôn mặt và nụ cười quyến rũ mê đắm của hắn. Hương giật mình đánh rơi cục xà bông.

Hương càng ngày càng không hiểu nổi mình nữa. Hương nghĩ phải chăng mình đã bị mất trí rồi, tại sao cứ nghĩ về một người con trai xa lạ, tại sao có thể thích và có tình cảm với anh ta chỉ bằng ánh mắt và nụ cười của anh ta.

Tai Hương vẫn còn lưu lại những lời ngọt ngào và nồng ấm của hắn. Hương không tài nào thoát khỏi hình ảnh của hắn trong đầu. Càng cố xua đuổi, Hương càng nghĩ về hắn nhiều hơn. Hình ảnh của hắn tràn ngập trong tâm trí Hương. Chúng đang kiểm soát hơi thở, mạch đập, kiểm soát cảm giác và tâm trạng Hương.

Hương thấy trái tim mình đang yêu, thấy lòng mình nhẹ bổng. Lúc này có muôn vàn bông hoa đang khoe sắc, đang đùa giỡn cùng Hương.

Hương đang lạc vào một giấc mơ. Trong mơ, Hương thấy mình biến thành một nàng công chúa, còn hắn là chàng hoàng tử đẹp trai và quyến rũ của Hương.

Nhắm mặt lại, Hương đang hình dung mình và hắn đang khiêu vũ trong một căn nhà có vòm mái cao, ở giữa căn phòng có treo một chùm đèn sáng chói, xung quanh mọi người đều đang đứng nhìn Hương và hắn khiêu vũ.

Trong chiếc váy màu bạc, Hương làm căn phòng bừng sáng, làm tất cả ngập chìm trong thiên đường màu trắng. Hương đang khiến những cô gái phát điên lên vì ghen và ganh tị. Hương đang độc chiếm chàng hoàng tử của họ.

Hương nuối tiếc khi phải kết thúc giấc mơ ngọt ngào và đắm say của mình. Hương không dám nghĩ rằng hắn lại có ảnh hưởng đến Hương nhiều như thế. Mọi lúc, mọi nơi, Hương đều bắt gặp hình ảnh hắn. Hình như hắn chính là sự sống, là hơi thở của Hương. Thiếu hắn, Hương sẽ trở thành một kẻ mất trí, một người sống mà chỉ có một nửa linh hồn.

Mặc váy, chải lại tóc. Hương ngắm nhìn khuôn mặt mộng mơ và đỏ hồng của mình trong gương, mặc dù đầu Hương có quá nhiều khoảng trắng, nhưng trái tim Hương đã tìm ra được lối đi và đã mở tung cánh cửa lòng mình cho hắn. Chỉ cần hắn và Hương ở gần bên nhau, Hương sẽ dần lấy lại được những kí ức cũ.

Khi cảm giác ngày càng bùng nổ dữ dội và mãnh liệt, Hương sẽ sớm tìm được một nửa thật sự của mình và sẽ nhận ra rằng Hương đã may mắn như thế nào khi được hắn yêu và để mắt đến. Hắn đã chọn Hương là người phụ nữ của đời mình.

Nhẹ nhàng và thanh thoát trong chiếc váy màu xanh nhạt, kể từ lúc bị ốm đau Hương đã sụt kí nên cơ thể trong thon gọn hơn trước. Một cô gái có thân hình đầy đặn như Hương trông sẽ quyến rũ và gợi tình hơn một cô gái mảnh khảnh và gầy trơ xương.

Soi mình trong gương, ôm lấy má. Hương không dám thở mạnh. Hương nhìn thấy một cô gái có đôi mắt đen láy, long lanh, to và tròn. Đôi mắt đang mộng mơ, đang thổi hồn vào một cõi xa xăm nào đó. Đây đích thực là một cô gái đang tương tư và có tình cảm với một người con trai.

Vuốt nhẹ lên má mình, làn da ẩm ướt, trơn mịnh cho Hương cảm giác như đang trượt trên băng. Hai ngón tay Hương quẹt nhẹ lên đôi môi vẫn còn bị xưng do nụ hôn cuồng nhiệt của hắn. Hương thấy mình đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn đã biến Hương thành một cô gái hay mộng mơ và hay ngồi thả hồn theo gió, theo mây. Hương hoàn toàn sửng sốt với hình hài mới và cảm giác kì lạ trong cơ thể mình.

Hương sợ rằng với đầu óc và tâm trí lơ mơ, hỗn loạn và phiêu bồng như đang sống trên cung trăng thế này, Hương sẽ không làm được gì. Hương sợ rằng mình sẽ gây ra tai nạn khi đi ra đường và không thể học được chữ nào vào đầu vì đầu óc Hương hoàn toàn không có chỗ trống cho việc học. Đây là một điều khiến Hương sợ, tất cả đang rung chuông báo động và cảnh tỉnh Hương hãy mau tỉnh lại đi.

***********************

Sau khi Hương rời khỏi. Bố mẹ hắn hồi hộp ngồi chờ hắn ở ngoài phòng khách. Hắn lạnh lùng nói với họ rằng hắn và Hương sẽ suy nghĩ kĩ lại chuyện kết hôn nên họ không cần phải đến nhà Hương thưa chuyện với bố mẹ Hương vội.

Mặc dù tò mò muốn biết lý do vì sao nhưng ông bà Cao hiểu rằng nếu còn muốn đến nhà hắn, nói chuyện với hắn và tìm gặp hắn thì tốt nhất không nên nói gì hay hỏi gì mà nên lặng lẽ ra về.

Chờ bố mẹ mình đi khuất, một mình ngồi trên ghế xô pha ngoài phòng khách. Hắn im lặng khác thường, mặt hắn không có biểu lộ gì, nhìn hắn lúc này giống hệt một bãi biển im gió và không có sóng nhưng trong lòng đang nổi lên giông bão và phun trào núi lửa.

Hắn đang nuốt tất cả bực tức và giận giữ vào trong. Hắn đang cố kiểm soát hành động của mình. Hắn không muốn buông thả cảm giác của bản thân để rồi lại phải hối hận như lần trước.

Buổi trưa hắn không nấu ăn, cũng không ra ngoài ăn. Hắn chỉ ngồi im như tượng trên ghế. Mọi cảm xúc và linh hồn của hắn đều tan biến theo hư không, hắn hoàn toàn thoát khỏi thể xác của mình. Hắn đang dùng cái đầu lạnh để suy nghĩ mọi việc.

Một khi hắn đã chui sâu vào cái vỏ ốc và lâu đài của hắn thì sẽ rất khó để lôi hắn ra. Nếu muốn lôi hắn ra trừ phi do hắn tự nguyện hoặc ai đó có đủ sức để làm, còn nếu không hắn sẽ vẫn mãi lạnh lùng và cô độc, sẽ lảng tránh sự quan


XtGem Forum catalog