Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)
Tác giả: mysweetlovelyday
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219695
Bình chọn: 7.5.00/10/1969 lượt.
.
Con tim Hương dần lấy lại được nhịp đập, cơ thể run rẩy dần lấy lại được sinh khí, ánh mắt sợ hãi được thay bằng ánh nắng tràn ngập nắng vàng và hoa cúc, còn khuôn mặt tái nhợt đã được thay bằng khuôn mặt đỏ hồng sắc xuân.
Hắn là một thầy thuốc giỏi, hắn có thể làm cho Hương khóc, cũng có thể làm cho Hương cười, lúc nãy hắn đẩy Hương xuống địa ngục thì bây giờ hắn lại mang Hương lên thiên đường cùng với hắn.
Hôm nay là chủ nhật nên Hương không phải đi học, được ở nhà không phải đến trường, không phải gặp ác quỷ tuy có chút thoải mái nhưng trái tim Hương lúc nào cũng không được yên.
Hương muốn được nhìn thấy hắn, muốn được nhấn chìm trong ánh mắt xanh thẳm hơn biển rộng và xanh hơn da Trời của hắn.
Hương muốn được tàn biến trong nụ cười đẹp hơn tiên xứ của hắn. Hương muốn được là một người tình nhỏ bé của hắn.
Biết là mơ mộng viển vông nhưng Hương vấn cứ mơ, vẫn cứ ước.
Từ khi gặp hắn, Hương đã không còn là chính mình nữa. Hương đã biến thành một cô bé hay mơ mộng và hay ước những điều mình không thể thực hiện nổi.
Hương ngồi suy tư trên bàn học, tâm hồn thả theo mây theo gió, ánh mắt lang thang khắp khu vườn bên ngoài song cửa sổ.
Từng tiếng chuông vang lên bản thánh ca buồn kéo Hương trở về thực tại.
Hương đứng bật dậy, nếu lần trước Hương mong người gọi mình là Phong thì nay Hương lại mong người đó là hắn.
Ông Trời đúng là rất biết trêu đùa số phận của Hương, ông luôn ban cho Hương những điều ước ngược lại.
Người gọi lần này cho Hương là Phong không phải là hắn.
Mặc dù thất vọng và buồn chán nhưng Hương cũng vui vẻ nghe máy.
_Chào cậu !
_Chào ! Hôm nay cậu rảnh không ?
Phong ngập ngừng hỏi.
_Có chuyện gì sao ?
Hương tò mò hỏi lại Phong.
_Cậu có biết hôm nay là ngày gì không ?
Phong lại đặt thêm cho Hương một câu hỏi nữa.
Hương bật cười.
_Có gì thì câu nói đi ! Đừng đánh đố mình nữa.
Phong cười sảng khoái.
_Nếu cậu không bận thì đi với tôi.
_Nhưng cậu phải nói là đi đâu mới được chứ ?
_Cậu sợ tôi ăn thịt cậu à ?
Phong nói giọng có vẻ bỡn cợt.
_Cậu dám !
Hương kích động hét lên, giọng ngập tràn vui vẻ. Hương biết là Phong đang đùa mình nên cũng không chấp.
_Thôi nào có chuyện gì quan trọng thì cậu nói đi !
Hương nghiêm túc hỏi Phong.
_Hôm nay là sinh nhật của anh Vũ !
Phong vừa mới dứt lời, Hương ngồi bệt xuống giường, ánh mắt ngập tràn gió và nắng. Lòng Hương mênh mang buồn.
Hương thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn. Từ sáng đến giờ, Hương thấp thỏm chờ hắn gọi điện nhưng hắn không hề gọi, Hương tưởng hôm nay hắn không muốn Hương đến nhà hắn làm phiền đến tâm trạng của hắn, nhưng hóa ra hôm nay là sinh nhật của hắn.
Nước mắt trên khóe mi Hương rơi xuống một giọt, hai giọt, ba giọt cuối cùng tuôn như mưa.
Trái tim Hương tan nát, Hương chẳng khác gì một tấm gương bị vỡ vụn thành nghìn mảnh.
Trái ngược với tâm trạng vui vẻ lúc này, bây giờ tâm trạng của Hương rất xấu, trông Hương như vừa nhận được một tin gì đó khủng khiếp lắm.
Hắn không coi trọng Hương nên hắn không hề nói cho Hương biết hôm nay là sinh nhật hắn, cũng không mời Hương đến nhà hắn cùng dự sinh nhật.
Xem ra hắn thích Hương làm nô lệ hơn là người yêu của hắn.
Hương không trách hắn, Hương chỉ trách bản thân mình xuất thân thấp kém và hình dạng xấu xí nên không thể so sánh với gia cảnh và địa vị nhà hắn.
Thấy Hương mãi không nói gì. Phong lo lắng hỏi.
_Cậu không sao chứ ?
Quẹt nước mắt. Hương nói nhanh.
_Không ! Mình không sao ! Cậu gọi cho mình để cùng đi mua quà cho Vũ à ?
_Cậu thật thông minh.
Phong cười nhẹ.
Phong không hề biết là Hương đang khóc và Hương đang buồn. Phong tưởng là có thể giúp được Hương nhưng có biết đâu rằng càng làm thế càng khiến Hương rơi vào tình huống khó xử và mệt mỏi hơn.
_Cậu có muốn đi cùng tôi không ? Chắc cậu cũng muốn tặng anh Vũ món quà gì đó chứ ?
« Tặng quà ? »
Hai từ đó vang bên tai Hương chẳng khác gì dùng kim găm vào tim Hương. Hắn không cần Hương thì cần gì đến món quà nhỏ mọn của Hương.
_Tôi…tôi nghĩ là không cần đâu. Nếu anh ấy muốn mời tôi đến, anh ấy đã nói rồi. Tôi sợ đến mà không được sự cho phép của anh ấy thì chỉ mang họa thêm thôi.
_Cậu đừng lo, tôi sẽ giúp cậu.
Nghe lời hứa chắc nịch của Phong. Hương lại càng không muốn đi. Hương hiểu hắn không muốn cho Hương chơi và nói chuyện với Phong, nay biết cả hai cùng nhau đi mua quà, cùng đến bấm chuông cổng nhà hắn để dự sinh nhật hắn chẳng khác gì chọc tức hắn. Hắn mà nổi điên lên thì người chịu khổ và chịu thiệt thòi ở đây chỉ có mình Hương.
_Tôi đang đứng trước cửa nhà cậu. Cậu không định để tôi phải chờ hay phải vào nhà cậu xin phép bố mẹ cậu cho cậu đi cùng tôi chứ ?
Hương hốt hoảng vội đứng bật dậy.
Nếu Phong mà vào đây thì thế nào Hương cũng gặp rắc rối. Từ bé đến giờ Hương không có bạn đến chơi, nay tự dưng xuất hiện một chàng trai tướng mạo tuấn tú khôi ngô, phong thái ung dung và tiêu sái ở trong nhà. Bố mẹ Hương sẽ đặt ra cho Hương vô vàn câu hỏi, Hương làm sao mà chống đỡ nổi.
Hương nhăn nhó khổ sở, kiểu này không đi cũng không được.
Đúng là rắc rối rơi từ trên Trời xuống.
_Tôi sẽ r