Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Tác giả: mysweetlovelyday

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219381

Bình chọn: 8.5.00/10/1938 lượt.

ợ như cô.

Người Hương lạnh toát, tai Hương ù đi. Mắt Hương mở to nhìn hắn, mặt Hương bàng hoàng như vừa trải qua một giấc mơ tuy có ngọt ngào và đắm say nhưng cũng đầy ác mộng và kinh hoàng.

Hương cầu xin hắn.

_Xin anh. Tôi không muốn anh biến tôi thành trò đùa. Anh coi khinh tôi làm sao anh chấp nhận một cô vợ như tôi, ngay cả bạn của anh, anh cũng không muốn thì nói gì đến kết hôn.

Họ cãi nhau, họ gây chiến nhưng cảm giác của cả hai không hề khinh ghét nhau, ánh mắt họ trao nhau cũng không phải là ánh mắt của hai kẻ thù dành cho nhau.

Khi nhìn vào đôi mắt của Hương. Vũ nhận ra sai lầm của mình. Lẽ ra Vũ không nên ở một mình với Hương ở một chỗ riêng tư, đặc biệt là không nên kéo Hương lên giường ngủ.

Vũ có thể chạy, có thể mở cửa, sau đó đuổi Hương đi nhưng hình ảnh Hương nằm dưới Vũ, mái tóc xõa tung ra gối, đôi môi màu cánh sen, khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt long lanh đen láy đang nhìn mình thế này, Vũ không cưỡng lại được.

Cúi xuống sát mặt Hương. Mạch cảm xúc đang ồ ạt trong cơ thể Vũ bị dồn nén từ lúc nãy đến giờ đang vỡ tung. Mắt Vũ ngây dại nhìn Hương, đầu Vũ hoàn toàn trống rỗng, Vũ không nghĩ được gì, cũng không còn nghĩ được những hậu quả do mình gây ra nếu như thực sự động vào Hương.

Nhiệt độ trong cơ thể Vũ tăng lên. Máu nóng dồn lên não, thêm một lần nữa Vũ tan chảy và mê đắm. Những ý nghĩ sôi sục đang điều khiển Vũ, chúng đang yêu cầu Vũ, đang van xin Vũ hãy chạm vào Hương, hôn Hương và mong Hương chấp nhận Vũ là của mình, mong Hương không bỏ đi và đừng xa lánh Vũ.

Ánh sáng từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ, gió làm tung bay rèm cửa. Mùi nước hoa của căn phòng thơm ngát. Cả hai đang đông cứng nhìn thẳng vào mắt nhau, mọi ngôn từ đều dồn ra khuôn mặt và ánh mắt.

Vũ có cảm giác như mình đang phải mang một khối đá nặng ngàn cân trên vai, sức nặng của cơ thể Vũ ngày càng lún dần xuống. Vũ phải cố gắng hết sức mới không đổ ập xuống người Hương, mới không hôn Hương và làm những chuyện điên rồ.

Vũ không thể tin được rằng một cô gái mà ai cũng coi khinh như Hương lại khiến Vũ phát điên như thế này. Vũ đang thèm khát, đang mê đắm, đang bị đam mê khống chế. Hương là một cái bể chứa tình ái, còn Vũ đang bị chết chìm trong cái bể ấy.

Hương là gió, là hương hoa, là mật ngọt, là thiên thần quyến rũ, là nàng thơ, còn Vũ là một anh chàng khù khờ mải rong ruổi ham chơi nên mới bị trúng tiếng sét ái tình, mới bị một cô gái mà mình luôn coi khinh khiến cho yêu điên đảo và không biết lối về.

Hai tay Vũ run rẩy, Vũ không còn chịu đựng được nữa rồi. Vũ ước giá mà Hương cứ ngổ ngáo và thách thức Vũ thì có lẽ Vũ còn đủ lí trí, đủ tỉnh táo để thoát ra khỏi cơn mê đắm và cuồng nhiệt này nhưng Hương chỉ ngơ ngẩn nằm đấy, chỉ nhìn lại Vũ bằng ánh mắt ngây dại và sững sờ của mình khiến Vũ không còn biết gì được nữa.

Đầu tiên Hương là người giăng bẫy Vũ vào cuộc hôn nhân với mình nhưng cuối cùng Vũ lại là người ép Hương phải kết hôn với mình bằng được.

Vũ run rẩy gỡ cánh tay đau của Hương ra khỏi ngực. Hương nín thở, mắt vẫn không rời khỏi mắt Vũ.

Nhẹ nhàng và từ tốn, Vũ chạm nhẹ vào môi Hương. Cảm xúc bùng nổ trong cơ thể Vũ vỡ òa, Vũ trút hết mọi đam mê và khát khao của mình lên môi Hương. Nụ hôn của Vũ đầy dữ dội và cháy bỏng.

Vũ nguyền rủa Hương vì khiến Vũ phát điên lên vì yêu thế này. Mối tình lần trước tuy có đắm say có nhớ nhung nhưng không thể so sánh được với mối tình này.

Hương đã khiến cho Vu ngu ngơ, ngớ ngẩn như một thằng khờ, trái tim của Vũ đã dễ dàng mở ra khi Hương cầm chía khóa mở cánh cửa mà Vũ đã khép kín mấy năm nay. Từng chút từng chút một, Hương điều khiển Vũ và dẫn dắt Vũ vào đam mê và mật ngọt của mình.

Chút lí trí và tự chủ còn xót lại của Vũ bay ra khỏi đầu khi Vũ chạm vào môi Hương. Vũ hoàn toàn thả lỏng cơ thể, hoàn toàn buông thả mình theo dòng cảm xúc ồ ạt của bản thân. Vũ để mặc cho đam mê và khát khao dẫn lối.

Dù ngày mai trời có sập xuống, dù thực sự bị Hương giăng bẫy, Vũ cũng ngoan ngoãn chui vào. Vũ đã bị Hương quyến rũ đến không còn biết gì rồi.

Môi Hương bỏng rát vì nụ hôn của Vũ. Lưỡi Vũ lùa vào răng Hương. Nụ hôn nối tiếp nụ hôn. Vũ ôm chặt lấy Hương.

Hương không thể nổi, trái tim Hương như muốn nổ tung, cơ thể Hương hoàn toàn tan biến, Hương thấy mình đang trôi vào hư không, thứ duy nhất lúc này mà Hương còn cảm nhận được là mùi vị, cơ thể và nụ hôn của hắn.

Hắn không còn biết gì, cũng không còn điều khiển được mình nữa. Bây giờ trông hắn giống như một kẻ đói khát lâu ngày mới được ăn, giống như một ruộng đồng khô cạn lâu ngày mới có nước. Hương chính là nguồn nước, là mạch nguồn cảm xúc của hắn.

Hắn bám lấy Hương, ôm lấy Hương, chiếm lấy Hương. Hắn sợ mất đi nguồn sống và sinh khí của cuộc đời mình.

Nụ hôn ướt át và đam mê của hắn lướt từ môi Hương rồi lang thang khắp mặt Hương. Hắn hôn Hương đầy dịu dàng, đầy trân trọng và nâng niu. Hắn tưởng Hương là cánh hoa, là tạo vật xinh đẹp của hắn.

Răng hắn cắn nhẹ vào tai Hương, lưỡi hắn liếm nhẹ vào cổ Hương. Hương rùng mình, Hương run rẩy. Hương thở hổn hển, Hương van xin hắn trong tiếng nấc.

_Buông em ra


Ring ring