Insane
Tại sao lại là ngươi

Tại sao lại là ngươi

Tác giả: Mang Uyển Ấm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326174

Bình chọn: 10.00/10/617 lượt.

Đúng là có thể nói chuyện được rồi! “Hình Thất!”

“Vũ Điệp!” Hình Thất lập tức giải khai huyệt đạo cho Tiêu Tiêu, thật cẩn thận vỗ về thân thể của nàng, “Nàng không thoải mái sao? Có chỗ nào cảm thấy không ổn? Đừng sợ, Phẩm Nguyệt sắp tới rồi, nàng sẽ không có chuyện gì đâu.”.

“Ta…” Nước mắt Tiêu Tiêu rới lã chã, “Ta cũng không biết, thân thể này tự cử động, thật đáng sợ. Người muốn giết chàng không phải là ta, thật không phải là ta! Chàng phải tin tưởng ta!” Đúng là một cảm giác khủng khiếp, nàng lại có thể chính mắt nhìn mình ra tay với người mình yêu thương nhất, chỉ có thể vô lực chứng kiến mà không thể nào ngăn cản nổi. “Thực xin lỗi, Hình Thất. Ta không biết thì ra ta lại là người nguy hiểm như vậy. Oa…”

Phanh! “Tụ Bảo!” Phẩm Nguyệt phá cửa mà vào, thấy quần áo Tiêu Tiêu còn chưa chỉnh tề cùng bộ dạng Hình Thất vô cùng căng thẳng, bọn hắn… “Làm sao vậy, Tụ Bảo! Nói cho đại ca, là lạ ở chỗ nào?” Đã quyết định thành toàn cho hai người bọn họ, hắn không được tức giận! Trấn tĩnh lại, bọn họ là vợ chồng, là vợ chồng!

“Đại ca.” Vẫn ngồi trên đù Hình Thất, Tiêu Tiêu bắt đầu êm tai trả lời, “Mới vừa…”

“Khụ.” Một tiếng ho nhẹ vang lên, trung niên nhân theo sau một bên vỗ vỗ vai Hình Thất, một bên nhỏ giọng nói nhỏ, “Hình công tử, ta thừa nhận dáng người của ngươi không sai, nhưng cởi bỏ như thế đối với lão nhân này mà nói thật sự rất kích thích, ngươi không biết hẳn là nên phủ thêm thứ gì đó lên người một chút phải không?” Ai, ánh mắt của lão rất dễ bị tổn thương mà.

Tiếp nhận Tiêu Tiêu từ tay Hình Thất, Phẩm Nguyệt bắt đầu kiểm tra đầu của nàng, mày cau chặt lại. Hắn rất sợ sự thật như hắn suy đoán. Nhưng đúng là có một cái kim châm rất nhỏ đâm sâu vào da đầu! “Xem phải đến Miêu Cương một chuyến.”

A? Miêu Cương này đúng là từ duy nhất khiến Tiêu Tiêu nghĩ đến cổ thuật trong tiểu thuyết võ hiệp, “Có phải ta bị trúng độc không?”

“Không sao cả, đại ca sẽ giúp muội chữa trị.” Nếu không cắm một cây châm phong trụ sau gáy nàng, giờ phút này có lẽ nàng không thể tự chủ được nữa, hoàn toàn là một con rối bị điều khiển.

Thật phiền phức, lại có thể dính đến cổ độc Miêu Cương này, Vũ Điệp này đúng là hại nàng thê thảm a… “Ta không đi Miêu Cương đâu.” Chỉ được sống có hai năm, vừa đến vừa đi như vậy không biết lại mất đến bao nhiêu thời gian đây.

“Tụ Bảo!”

“Không cần! Hình Thất, ta muốn ở bên cạnh chàng!” Tiêu Tiêu dùng sức ôm lấy Hình Thất, “Dù sao đi nữa ta cũng không sợ.” Nàng không muốn lãng phí thời gian đâu.

Thở dài, Hình Thất nghịch nghịch đuôi sam của nàng, “Ta đi cùng nàng.”

Cắt, hắn làm quan sao có thể nói đi là đi được? Thôi đi. “Chàng quên tứ hoàng tử rồi sao?”

Đúng là hắn không thể cứ đi như vậy, Tứ điện hạ bên kia còn đang có nhiệm vụ, hắn nên làm cái gì bây giờ? Hình Thất khó xử.

“Ta có ý kiến hay,” Trung niên nhân rõ ràng khởi xướng, hướng đến ba ánh mắt nhìn mình chằm chằm. Lúc này hắn mới kích động dâng trào nước mắt, cao giọng reo lên, “Thiếu gia —— Tại sao ngài còn chưa chết vậy?!”

….

Thấy không ai lên tiếng, trung niên nhân tiếp tục cổ xuý, “Nếu chết rồi cũng không cần lo lắng nhiều như vậy, chỉ cần đổi lại thân thể là xong, đó chính là phương pháp mau lẹ nhất đó.” Thiếu gia, ngài có biết thuộc hạ đã ngóng trông ngày hôm nay bao lâu rồi không, cuối cùng ngài cũng đã chuẩn bị dời đến một thân thể nam nhi mới.

Lần này ta là chân chính phục ngươi, Tài thúc! “Chưa hết hai năm thì ta chưa chết được.” Hiện bất quá tại mới được ba tháng, ý kiến hay quá nhỉ.

Hình Thất ôm chặt Tiêu Tiêu, trong đầu một mảnh bối rối. Sắc mặt Phẩm Nguyệt cũng không tốt hơn, vạn phần phức tạp giống nhau.

Bốn người ở đây cũng chỉ có một người là trung niên nhân cao hứng phấn chấn, “Sẽ không, nô tài không tin không có đầu mà ngài vẫn có thể sống!”

Tiêu Tiêu toát mồ hôi… Tài thúc! “Ngươi mau ra bên kia hóng mát đi.” Toàn là chủ ý ôi thiu. Tiêu Tiêu đảo cặp mắt trắng dã, tránh thoát khỏi vòng tay Hình Thất nhảy xuống. “Trừ bỏ ý kiến này ra, ngươi có còn ý kiến nào tốt hơn không?” Nàng tùy tay cầm lấy chén nước, “Sao nghe ngươi nói giống như là hy vọng ta mau chết đi vậy. Không biết chừng… ách… ngô…” Sao lại thế này, uống nước mà cũng bị nghẹn? Ngất a …

“Thiếu, thiếu gia!” Trung niên nhân thấy thế vội vàng chụp lưng của nàng, thực lợi hại, uống nước mà cũng có chuyện xảy ra, quả nhiên là thiếu gia nhà hắn.

Phẩm Nguyệt cùng Hình Thất phản ứng sau, vây quanh Tiêu Tiêu trái vỗ phải vỗ, khiến cho nàng càng khó chịu. Không được, thực sự rất khó thở. Từ thái dương chảy ra hai giọt mồ hôi lạnh, cảm giác này rất giống với cảm giác của bốn lần trước, nàng cảm giác