Disneyland 1972 Love the old s
Tại sao tôi lại yêu em… Vịt con xấu xí!

Tại sao tôi lại yêu em… Vịt con xấu xí!

Tác giả: Ngọc Mai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326025

Bình chọn: 9.00/10/602 lượt.

cố tình dọn dẹp hết đống chén dĩa còn lại trên bàn, sau đó tiện tay lau bàn.

– Rồi chưa? – Dường như Thanh Phong không còn nhẫn nại với tôi được nữa.

– Cậu không thấy còn cả đống chén dĩa sau bếp hay gì?

– Sao? Ý cậu là…cậu muốn rửa chén à? – Thanh Phong trợn to mắt hết cỡ khi thấy bỗng dưng sao một bữa ăn ở nhà cậu ấy, tôi đã trở nên lì lợm hơn.

– Có ý kiến gì à?

– CẬU….ĐƯỢC….LẮM…..

Thanh Phong kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy. Gương mặt đằng đằng sát khí &_&

– Thôi, con cứ để đấy, để đấy dì Ba rửa cho, con mau đi học đi kẻo trễ – Dì Ba nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi.

– Nhưng mà….

– Nhưng nhị gì? Bổn thiếu gia không quen đợi người khác đâu! – Thanh Phong phang ra một câu phải nói là ngông nghênh hết mức.

– ……

– Có đi không thì bảo?

– Ờ, đi…..đi…..

Tôi cố bước lên xe nhanh nhất có thể, không để cậu ấy được dịp quát mắng tôi nữa.

Thế là Hà Vy tội nghiệp lại tiếp tục bị Thanh Phong thiếu gia ăn hiếp. Cuộc cách mạng chống lại giai cấp tư sản không thành công, tiếp tục bị đàn áp. Haizzzzzzzzz

**

Một ngày trôi qua thật kinh khủng. Hôm nay là ngày gì mà tôi liên tục bị ăn hiếp, bắt nạt hết lần này đến lần khác? Sao ông trời không công bằng thế nhỉ? Sao lại để tôi cứ phải chạm mặt với tên lưu manh Thanh Phong và cả tên lạnh lùng ngạo mạn đa nhân cách Thanh Nam đó chứ? Đúng thật là…

Cũng bởi vì hôm nay là một ngày kinh khủng của tôi, nên.. tôi lại mất ngủ, tiếp tục bị mất ngủ…

Không cần phải nói các bạn cũng biết, hai con người ấy ám ảnh tôi đến mức nào, kèm theo đó là khuyến mãi thêm một “dịch vụ”, đó là liên tục cướp mất giấc ngủ của tôi. Amen, sao lại thế?

**

Sáng, Hà Vy tội nghiệp là tôi đây phải yên vị ở trong nhà để đợi người đến đón. Người đó không ai khác chính là Thanh Phong thiếu gia. Chỉ vì câu nói hôm qua của cậu ấy rằng “Sáng mai cứ ở trong nhà, tôi qua đón, dám trốn đi trước thì chết với bổn thiếu gia” mà hôm nay Hà Vy tôi lại phải run rẩy mà không biết phải ứng xử với những tiếng hét của cậu ấy như thế nào. Ây za, may là tim tôi vô cùng vô cùng khỏe mạnh, nếu không, tôi đã phải nhập viện vì giọng hét trời phú của cậu ấy rồi.

Chiếc SH nhanh chóng chạy xẹt qua nhà tôi, phải mất 2 phút sau tôi mới định thần lại được rằng chiếc xe ấy chạy vượt quá tốc độ quy định trong khu dân cư. Vì lúc ấy tôi đang đứng trước cửa mà đợi Thanh Phong nên chiếc xe ấy lướt nhanh qua tôi khiến tôi chỉ kịp sởn tóc gáy thì nó đã chạy đi mất hút rồi.

Đột nhiên chiếc SH ấy quay trở lại, nhanh chóng chạy ngang mặt tôi một lần nữa, rồi ….KÉT…. (thắng ăn dữ) chiếc xe yên vị cách nhà tôi khoảng 1m. Lúc này tôi mới định thần lại, thì ra chủ nhân của chiếc xe ấy chính là Thanh Phong. Lúc ban đầu còn chút bất ngờ nhưng bây giờ thì tôi cảm thấy chuyện này cũng bình thường, anh em nhà họ là tay lái lụa mà.

– Hà Vy xấu xí kia, sao nhà cậu nằm tít trong này vậy hả?

Không đợi tôi kịp trả lời hay phản ứng, Thanh Phong ném cho tôi cái nón bảo hiểm rồi giục:

– Mau lên xe.

– ……….

Thế là, tôi lại ngoan ngoãn nghe theo lời Thanh Phong, thật không thể chịu đựng được, cũng không thể tin được, cậu ấy có quyền gì mà bắt nạt tôi như thế?

Vừa mới kịp leo lên xe, tôi suýt té ngã vì cậu ấy rồ ga quá nhanh. Ôi trời Thanh Phong ơi, cậu có muốn đi “mua đất” thì đi một mình đi, sao lại kéo tôi theo chứ?

– Có ngồi yên đấy không? – Thanh Phong tức giận quát.

– Tôi…đâu có…..

Hức hức, oan quá, đúng là oan quá, tôi có làm gì cậu ấy đâu, nãy giờ chỉ có cậu ấy làm người khác hú hồn mà thôi.

Lạy chúa tôi, phù hộ cho con qua được kiếp nạn này…

Trên suốt đoạn đường đến trường tôi liên tục phải…lên máu vì những pha lượn lách ngoạn mục của Thanh Phong. Những ổ gà, ổ voi đầu bị cậu ấy “khéo léo” mà…bay ngang qua, nếu không bay được thì cũng lượn lách khiến tôi phải toát mồ hôi hột. Ôi trời à, tôi thầm khâm phục những cô gái nào đã từng yên vị phía sau chiếc xe này, đúng là có năng lực vô biên và sức chịu đựng phi thường, mà đặc biệt là…không sợ chết T_T

– Làm gì thế? Căng thẳng à?

– Cũng…chút chút…

Quái, lái xe kiểu đó tôi mà không căng thẳng thì chắc tôi có năng lực vô biên rồi.

– Yên tâm đi, trước giờ tôi chưa bao giờ gây tai nạn.

– Ư

Tôi chỉ biết ừ hử cho qua chuyện, thú thật thì, lời nói của cậu ấy, không đáng tin một chút nào. Bằng chứng là giờ đây, tôi có cảm giác như mình có thể rơi tự do xuống đường bất cứ lúc nào.

Thoáng thấy ngôi trường thân iu trước mặt, tôi mừng suýt rơi nước mắt. Cuối cùng thì sau 7 phút đấu tranh để giành sự sống, tôi cũng đã an toàn mà còn được có cơ hội mà nhìn thấy ngôi trường thân iu này rồi. Oh My God, cảm ơn trời phật phù hộ @_@

Nhưng, tôi chưa kịp vui mừng thì bỗng ….XOẸT….. chiếc SH phanh lại đột ngột, để lại trên đường 1 lằn dài (chắc để khoe thắng xe chứ nhỉ?0_0). Tôi theo một phản xạ vô điều kiện lủi người ra trước, cả người tôi như nóng lên, dường như tôi cảm nhận được hơi ấm của Thanh Phong truyền qua người mình. Đúng thật là, cậu ấy có thể giết người không cần dao.

– Còn chưa chịu xuống? Muốn bổn thiếu gia bế xuống hay gì?

– Ơ…..

– Ơ cái gì mà