Snack's 1967
Tam Thiên Nha Sát

Tam Thiên Nha Sát

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327641

Bình chọn: 9.00/10/764 lượt.

, trời có sập nàng cũng sẽ không lùi bước, không ai có thể ngăn cản nàng.

Ngay cả trái tim bằng đá đang âm ỉ khó chịu kia cũng không thể.

******

Không biết ngủ say bao nhiêu ngày, lần nữa mở bừng mắt, trước giường nửa bóng người cũng không có. Đàm Xuyên lăn lông lốc từ trên giường xuống, kinh ngạc cúi đầu nhìn thân thể mình, một chút cũng không đau, cũng không có chỗ nào khó chịu. Trái tim thay thế trong lồng ngực thong thả đập từng nhịp vững vàng, hết thảy như thường.

Cái không bình thường là căn phòng này…

Nàng nhìn chằm chằm chiếc “Giường” như một kẻ ngốc, nghiên cứu xem nó đến cùng có đúng là một con trai ngọc khổng lồ hay không, thoạt nhìn nó thật sự rất giống một con trai. Vật dụng xung quang đều đủ cả, nhưng cũng đều là san hô và hải thạch làm thành, những đám tảo biển mềm mại bám trên tường khe khẽ đong đưa theo làn nước, một bầy cá nhỏ màu sắc sặc sỡ bơi qua bơi lại giữa san hô và hải tảo.

Nàng ra sức dụi dụi mắt, cảnh tượng trước mắt vẫn không thay đổi, lại dụi dụi, một con cá nhỏ đã bơi tới bên cạnh, bị nàng dùng ngón tay chọc chọc, dọa cho chạy trối chết.

… Nàng sống dưới đáy nước rồi sao?

Xỏ giày, vén rèm cửa làm từ trân châu, đi qua bao nhiêu cánh cửa bằng san hô, bên ngoài là đáy biển trắng xoá mênh mông, cát mịn như bạc, căn phòng nàng đang ở là một vỏ sò cực kỳ to lớn, tựa một đóa hoa rực rỡ phong tao nở trong cát biển.

Đàm Xuyên ngây ngốc.

“Ta nói, nàng vừa mới khỏi bệnh, lại làm cái quỷ gì thế?” Một giọng nam đột nhiên vang lên ở phía dưới, Đàm Xuyên ngạc nhiên cúi đầu, chỉ thấy Phó Cửu Vân Tả Tử Thần cùng Huyền Châu ba người đứng dưới vỏ ốc, ngửa đầu im lặng nhìn nàng. Giờ phút này hình tượng của nàng cực kỳ không lịch sự, chỉ khoác một tấm áo mỏng, nằm úp sấp trên nóc vỏ sò bằng tư thế chó dữ chụp mồi, vươn tay muốn lấy cái rổ đựng minh châu to bằng quả trứng bồ câu trên nóc nhà.

Đại khái là vì có chút xấu hổ, chân nàng khẽ trượt, từ trên nóc nhà lăn thẳng xuống, nhất thời khuấy tung một đống bọt biển bên dưới. Giữa đám bọt bay tứ tung, Phó Cửu Vân túm lấy eo nàng, kẹp ở dưới nách như kẹp gạo, như cười như không cúi đầu liếc nàng một cái: “Tiểu tặc định trộm minh châu?”

Đàm Xuyên thành khẩn cúi đầu nhận sai: “Không có không có, ta chỉ định kiểm tra, ca ngợi sự xa xỉ nơi đây một chút.”

Thời điểm xa xỉ nhất của Đại Yến, cũng chưa từng nghe nói treo một rổ dạ minh châu trên nóc nhà để trang trí, khảm hai viên minh châu lên tường đã là quá lắm rồi, sau này vì chiến tranh mà quốc khố trống rỗng, bị vua Bảo An đưa ra ngoài lén lút bán đi.

Thảm thương thay, đường đường Đế Cơ một nước, lại bị dạ minh châu làm cho hoa mắt.

Chương 42

Chương 42: Chúng ta nói chuyện

Bốn người tiến vào gian phòng vỏ sò, rất nhanh liền có mấy chú cá nhỏ màu sắc rực rỡ bưng khay trà trên đầu bơi tới, trong tách trà không ngâm lá trà, cũng không biết là loại rong biển gì, màu xanh tươi vô cùng hấp dẫn.

Đàm Xuyên có chút chột dạ, nhanh chóng bưng lên uống một ngụm, hương vị nhẹ nhàng khoan khoái, không khỏi khen một tiếng, lúc này mới hỏi: “Ơ thế… ta ngủ mấy ngày rồi?”

Nói thật, bốn người bọn họ ngồi cùng một chỗ uống trà, thật sự rất quỷ dị, quỷ dị tới nỗi nàng không thể không tìm một đề tài để thay đổi bầu không khí nặng nề này.

Huyền Châu sắc mặt không tốt làm bộ như không nghe thấy, Phó Cửu Vân chỉ mải nhìn nàng cười lạnh, cười đến độ làm nàng toàn thân sợ hãi, chỉ có Tả Tử Thần nhìn quanh một vòng, thấy không ai thèm để ý nàng, thế là do dự mở miệng giúp nàng đỡ lúng túng: “Muội bị một chưởng của quốc sư làm chấn động toàn thân, xương cốt vỡ năm phần, sau khi dùng linh dược đã ngủ đủ năm ngày, bây giờ trên người có chỗ nào không khỏe không?”

“Ách, ta khỏe rồi…” Đàm Xuyên quay đầu không nhìn bản mặt cười lạnh của Phó Cửu Vân, “Vậy… cám ơn mọi người cứu ta… Có điều huynh và Phó Cửu Vân sao lại tới cùng nhau?”

“Ta vốn định rời khỏi Thiên Nguyên, ” Tả Tử Thần ngừng một chút, không nhìn đến sắc mặt tái nhợt của Huyền Châu, tiếp tục nói: “Tình cờ gặp Cửu Vân, mới biết muội và Huyền Châu gặp chuyện. Cho nên hai người cùng nhau bàn kế sách, ta nói chuyện với quốc sư kéo dài thời gian, Cửu Vân dán bùa, chờ cơ hội cứu bọn muội ra.”

“Choang” một tiếng, là thanh âm tách trà vỡ nát, tách trà trong tay Huyền Châu bị nàng ta hung hăng ném xuống đất, nước trà xanh biếc lập tức hòa tan trong nước biển dập dềnh. Trong mắt nàng ta tràn đầy lệ, đứng dậy định bỏ đi.

“Đợi chút đã.” Phó Cửu Vân đột nhiên mở miệng, “Mấy ngày nay ta bị màn kịch đi đi ở ở của ngươi quậy cho nhức đầu, ngươi tóm lại là muốn đi hay ở? Hoặc ngươi lần này đi đừng quay lại, hoặc ngươi ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta.”

Huyền Châu nhìn hắn một cái, trong mắt đầy vẻ căm hờn, có điều ánh mắt đó rất nhanh lại chuyển đến Tả Tử Thần, bên trong thêm nhiều phần ủy khuất cùng phẫn uất, thấp giọng nói: “Tử Thần, chàng cũng muốn ta đi?”

Tả Tử Thần im lặng hồi lâu, bỗng nhiên than nhẹ một tiếng: “Những gì cần nói mấy ngày trước ta và nàng đã nói rõ cả rồi, cũng không muốn nhắc lại lần thứ hai. Nàng nguyện ý trở lại núi Hương Thủ là tốt nhất, một mự