ống hay chết cũng còn chẳng biết.
Mang theo tia hy vọng cuối cùng, hắn trở lại núi Hương Thủ tìm Tả Tử Thần, há biết hắn lại bị người ta phong ấn ký ức, quên sạch mọi chuyện đã xảy ra ở Đại Yến, ngay cả hai mắt cũng mù, trở thành phế nhân một nửa.
Thiếu nữ đứng bên cạnh hắn không còn là Đế Cơ, mà là một nữ tử xinh đẹp xa lạ, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo.
“Ngươi muốn hỏi Đế Cơ?”
Thiếu nữ tên gọi Huyền Châu, là công chúa nước chư hầu của Đại Yến, nghe thấy hai chữ Đế Cơ liền biến sắc.
“Ta không biết rõ, có khi chết từ lâu rồi.”
Nàng ta dường như hận Đế Cơ tới khắc cốt khi xương.
Phó Cửu Vân tới gặp sơn chủ, muốn hỏi cho ra lẽ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Tả Tử Thần.
Sơn chủ đang ở trong bảo khố ngắm nghía mấy thứ lão mới vơ vét được, trong đó có hai bức tiên họa, hắn nhớ rõ, đó là do chính hắn tặng cho Đế Cơ.
Thấy Phó Cửu Vân đăm đăm nhìn hai bức họa kia, sơn chủ khó tránh khỏi đắc ý vênh vang: “Đây là tiên họa của Công Tử Tề, vạn lượng hoàng kim cũng không mua được. Chẳng trách ngươi xem nổ cả mắt.”
Phó Cửu Vân đột nhiên xoay người, lạnh lùng nhìn chằm chằm lão, thấp giọng nói: “… Bức họa này từ đâu ra?”
Sơn chủ có chút lúng túng, còn có chút tức giận: “Đương nhiên là người ta biếu tặng… Ngươi hỏi làm gì?”
Phó Cửu Vân cười cười: “Người ta biếu ngươi bức họa, là muốn nhờ ngươi niêm phong ký ức Tả Tử Thần?”
Có thể dùng thần chú phong ấn hoàn mỹ cao siêu đến thế, ngoại trừ sơn chủ không có người thứ hai. Sở trường của lão xưa nay chính là mấy loại nguyền rủa và phong ấn cổ quái.
Sơn chủ nghiêm mặt: “Cửu Vân! Ngươi quá vô lễ!”
“Để ta đoán xem.” Phó Cửu Vân chẳng hề sợ lửa giận của lão, “Tả Tử Thần biết rõ phụ thân muốn phản quốc, Tả tướng sợ hắn tiết lộ mọi chuyện ra ngoài, cho nên đem biếu ngươi hai bức tiên họa, nhờ ngươi giữ chân hắn trong núi Hương Thủ. Ta nói có đúng không?”
Sơn chủ giận tím mặt, xoay người đi vào sau rèm, rốt cuộc không nói được lời nào.
Phó Cửu Vân cũng chẳng còn gì cần hỏi, hết thảy nguyên do, hắn đã quá rõ ràng.
Quốc sư Thiên Nguyên nghịch thiên sửa mệnh, mượn bụng hoàng hậu sinh ra gã yêu quái hung thần do lão đã dùng máu huyết của chính mình dưỡng dục thành, thay thế người có thiên mệnh trong truyền thuyết. Cho nên Thiên Nguyên quốc mới có nhiều đại quân yêu ma như vậy, càn quét Trung Nguyên để đứng đầu thiên hạ, khiến nước Đại Yến bị diệt vong sớm trước mười năm.
Đó cũng là biến đổi đầu tiên trong số mệnh của Đế Cơ. Kiếp nạn mất nước.
Mà chính hắn ngày đó đánh cược với Đế Cơ, thua hai bức họa, bức họa trở thành bảo bối để Tả tướng mua chuộc sơn chủ. Nếu không có bức họa của Công Tử Tề, liệu Tả tướng có thể làm lung lay ý chí sắt đá của sơn chủ hay không còn rất khó nói, dù sao trên đời này những thứ bảo bối có thể khiến sơn chủ động tâm, thậm chí động tâm đến mức xuống tay với đệ tử của mình thật sự không nhiều, Tả tướng chưa chắc đã nhờ được lão.
Đó cũng là biến đổi thứ hai trong số mệnh của Đế Cơ. Người yêu gặp nạn.
Phó Cửu Vân rốt cục hiểu ra lão tiên sinh nói nghiệt duyên là chỉ cái gì.
Tất cả đều bị biến đổi một cách vô tri vô giác, khi hắn cho rằng đã thu tay, mới phát giác cái gì cũng là quá muộn. Nghiệt duyên, từ lúc hắn và Đế Cơ đánh cược, đã sớm bắt đầu.
Cái gì cũng không thể vãn hồi được nữa.
Phó Cửu Vân chẳng còn hứng thú với thứ gì trên đời, suốt ngày ở lại Mi Sơn cư, từ khi lọt lòng tới nay chưa hề say đến chật vật như vậy, say xong là nôn, nôn cả mật xanh mật vàng, như thể sắp chết đến nơi.
Mi Sơn an ủi hắn: “Việc này không liên quan gì tới ngươi, lão quốc sư Thiên Nguyên kia làm trái với ý trời, sớm muộn cũng sẽ gặp báo ứng. Ngươi cũng không phải hối hận đã không tránh xa nàng, cái gì đến vẫn sẽ đến thôi. Không phải hai bức tiên họa ấy, thì vẫn còn có bảo bối khác, tội gì tự trách?”
Y vẫn thấy mừng thay cho Phó Cửu Vân, người sửa mệnh không phải hắn, trời có phạt đương nhiên cũng không phạt hắn, vị bạn già còn có thể tiếp tục tiêu dao.
Phó Cửu Vân say túy lúy bên bờ ao, ngọ nguậy cựa mình một cái, chìm xuống đáy ao, chỉ lưu lại một chuỗi bọt nước lăn tăn trên mặt nước. Mái tóc dài của hắn dập dờn trong đáy nước, tựa những đóa sen đen trải dài.
Tự trách? Không…
Hắn ướt đẫm nổi lên mặt nước, bọt nước lóng lánh chảy xuôi hàng mi nhỏ giọt.
“… Ta chỉ tự trách, không thể hạ quyết tâm mang nàng đi.”
Đã động tâm, thì không nên đổi ý, không nên lâm trận chùn bước, cuối cùng chỉ biết trơ mắt nhìn nàng rơi vào tình cảnh này.
“Ta sẽ chờ kiếp sau của nàng, lần này ta sẽ không nhân nhượng bất kỳ kẻ nào.”
Hắn cười cười, chậm rãi nhắm mắt lại.
Mi Sơn Quân không còn biết nói gì: “Phó Cửu Vân, ngươi không thể tiếp tục thế này được. Thứ nhất, chuyện của nàng ngươi căn bản không nên nhúng tay, ta cũng sẽ không bao giờ giúp ngươi tìm tung tích nàng nữa. Thứ hai, dù cho ta có muốn giúp ngươi, chỉ sợ cũng không giúp được. Đại sư huynh đã hạ chú trên người nàng, luân hồi chuyển thế cũng vậy cả, có sống hay chết ta cũng chẳng thể nhìn ra. Trên đời nhiều người như vậy, ngươi đi đâu mà tìm?”
Phó Cửu Vân nghĩ nghĩ: “Tìm từng người từng người, dù sao ta mệnh d