ãn Lan nước Quỳnh ở phía Tây. Hậu sự toàn bộ do ta lo liệu.”
Mi Sơn Quân cũng không có vẻ bi thương, lại lấy hai bầu rượu, mỗi người một bầu, cụng bầu với nàng: “Vò này ta kính ngươi, đa tạ Đế Cơ đã lo liệu hậu sự cho sư huynh.”
Tuy nói Đàm Xuyên là thùng rượu không đáy, nhưng cũng không chịu nổi y vừa bắt đầu đã mời rượu hết vò này đến vò khác, hơn nữa rượu trong vò cũng không phải loại rượu mạnh bình thường, vừa vào miệng liền biết ít nhất cũng phải có đến ba loại rượu mạnh trở lên trộn vào thành hỗn hợp rượu mạnh này, rất dễ làm người ta say. Nàng ngủ một ngày, một hột cơm cũng chưa ăn, bụng đâu ra mà rót mấy chục bầu rượu, đầu dần dần trở nên choáng váng.
May mà Mi Sơn Quân cũng chẳng khá hơn nàng chút nào, đến bầu rượu thứ ba lăm, cổ tay đã cực kỳ run rẩy, rót rượu thì sánh ra ngoài hơn phân nửa. Y thở dài một tiếng: “Quả nhiên là một nữ hào kiệt, ta hôm nay uống suốt cả một ngày, trước mắt không cố thêm được nữa. Ngày mai lại chiến đấu với hai người các ngươi.”
Y ném ra một xấp giấy trắng từ trong tay áo, rơi xuống đất nháy mắt hóa thành mười mấy đứa bé cả trai cả gái áo trắng quần đỏ, không khác gì hai đứa bé đón tiếp hai người bọn họ ở ngưỡng cửa, dặn dò: “Đem hết đám sâu rượu này ra bên ngoài, khóa cửa lớn, ngày mai không tiếp khách.”
Chiêu thức bạch chỉ thông linh ấy còn cao siêu hơn nhiều so với bạch chỉ thông linh thuật của hoàng tộc Đại Yến, Đàm Xuyên cho tới giờ cũng chỉ có thể gọi ra linh thú, không thể gọi ra linh quỷ hình người. Mi Sơn Quân lung la lung lay đứng dậy, ném một phong thư dày cộp vào lòng Phó Cửu Vân: “Lần này xem như ta thua, trước cho ngươi một nửa lai lịch quốc sư, ngày mai thắng ta lại cho ngươi nốt nửa kia.”
Nói xong thân hình nhoáng cái liền biến mất, chỉ còn lại mùi rượu nồng nặc.
Đàm Xuyên vốn đã say đến mức đầu óc kêu ong ong, nghe đến hai chữ “quốc sư” lại giống như có sét đánh trên đầu, lập tức tỉnh táo, quay đầu nghi hoặc nhìn Phó Cửu Vân. Hắn không giải thích gì, chỉ nhét phong thư vào trong ngực, nháy mắt mấy cái với nàng: “Làm tốt lắm, ngày mai tiếp tục cố gắng.”
Nàng lặng im hồi lâu, đột nhiên nói: “Quốc sư? Quốc sư Thiên Nguyên quốc?”
Hắn cười nhẹ: “Ngoan, đừng hỏi nhiều như vậy.”
Đàm Xuyên quả thực không hỏi lại, vịn vào bàn rượu muốn đứng lên, hai chân lại chẳng khác nào vải bông, không chịu nổi lực nháy mắt liền mềm nhũn khuỵu xuống. Phó Cửu Vân ôm ngang eo nàng bế bổng lên, đi qua bao nhiêu hành lang sân viện, sau cùng nàng được đặt trên một chiếc giường mềm mại, chăn đệm mang mùi thơm thoang thoảng như của rừng tùng lá trúc, nhẹ nhàng che phủ người nàng.
Đàm Xuyên cơ hồ vừa chạm đến giường liền ngủ mất, ngủ không biết bao lâu, đột nhiên giật mình tỉnh lại, chỉ thấy trong phòng tối đen không nhìn thấy ngón tay, bên cạnh nằm một nam tử, cánh tay duỗi sang ôm vai nàng.
Trên người hắn có mùi thơm quen thuộc và mùi rượu, là Phó Cửu Vân. Đàm Xuyên hơi hơi động một chút, thấy hắn không phản ứng gì, hơi thở sâu đều đều, hiển nhiên là đang ngủ . Nàng ho hai tiếng, thấp giọng gọi hắn: “Phó Cửu Vân, Phó Cửu Vân?”
Hắn ưm hai tiếng, buồn ngủ mười phần, trở mình ôm lấy nàng, cọ cọ hai cái như thể đang ôm chăn mền rồi tiếp tục nằm mơ.
Đàm Xuyên trợn tròn mắt, tim đập loạn thùng thùng, lặng lẽ nâng tay thò vào y phục hắn, không dấu vết lần mò phong thư đã bị hắn giấu đi kia. Mò mò mò, lại mò phải một mảnh da thịt bóng loáng săn chắc, vội vàng buông tay tiếp tục mò chỗ khác. Lại mò, mò đến túi bên trong y phục, cảm giác không có phong thư. Lại mò nữa —— lại bị hắn dùng lực túm cổ tay.
Nàng cả kinh, nhất thời nhắm tịt mắt, giả bộ đang ngủ. Trên người bị siết chặt, bị hắn ôm như thể muốn nhập nàng vào trong thân thể, cho dù cách y phục, cũng có thể cảm giác nhiệt độ nóng đến bỏng người của thân thể hắn. Đàm Xuyên rốt cuộc không dám giả ngủ, vội la lên: “Ta…”
Lời còn chưa dứt, hắn đã nặng nề hôn xuống, thậm chí có chút thô bạo, gần như chà đạp giày xéo mà mút lấy cánh môi nàng. Không theo kịp tiết tấu của hắn, nàng cảm thấy trên môi đau đớn, tựa như bị lửa thiêu, không khỏi ra sức giãy dụa, kéo tóc hắn, làm cho đôi môi gắn chặt của hai người tách ra một khoảng.
“Phong thư!” Nàng run rẩy nói hai chữ, hắn lại không chịu nói gì, thừa dịp nàng há miệng, một đường công thành chiếm đất, tập kết đầu lưỡi run rẩy trong miệng.
Đàm Xuyên cho rằng nàng sẽ chết dưới lực đạo đáng sợ và sự nóng cháy này mất, không còn là ngả ngớn trêu đùa ái muội, miệng lưỡi dây dưa cùng một chỗ mang theo đầy dục vọng mãnh liệt, hắn muốn ăn nàng, ăn sạch không bỏ sót, mỗi một tấc đều phải thuộc về hắn, không chấp nhận nàng cự tuyệt —— không cho phép cự tuyệt.
Lòng bàn tay hắn như bàn ủi, đột nhiên tiến vào thăm dò từ vạt áo, áp chặt vào da thịt trần trụi sau lưng nàng, dần dần dời xuống, ôm lấy vòng eo cong tuyệt đẹp kia. Đàm Xuyên chỉ thấy ý loạn tình mê, một cảm giác trống rỗng chiếm cứ nàng, muốn dán sát vào hắn, rướn người dán sát hắn. Ôm chặt hắn, như là sợ mất thứ gì vô cùng quan trọng.
Đôi môi giằng co triền miên hơi tách ra một chút, hơi thở nóng rực nặng nề của Phó Cửu Vân
