n này đến lần khác ai oán gọi “Tiểu Mi”, tư thái cao ngạo lúc trước nay biến mất sạch sành sanh. Đàm Xuyên che miệng ngăn bản thân cười ra tiếng, hiếu kỳ nhìn Phó Cửu Vân, dùng ánh mắt hỏi hắn bây giờ xử lý thế nào.
Phó Cửu Vân nháy mắt mấy cái với nàng, xoay người túm lấy Mi Sơn Quân đang khóc thành một đống bèo nhèo nâng dậy, chậm rãi giúp y chỉnh lại quần áo tóc tai, một mặt dịu giọng nói: “Mi Sơn, một nữ nhân mà thôi, ngươi đường đường là tiên nhân, muốn nữ nhân nào mà không có? Nhanh chóng quên nàng ta đi, chúng ta uống rượu mới là lẽ phải.”
Mi Sơn Quân lại càng khóc rống, kêu rên: “Tiểu Mi không phải nữ nhân nào khác! Thiên hạ chỉ có một Tiểu Mi! Nàng thật vất vả tự mình chạy đến tìm ta một chuyến, sao lại đi mất rồi?”
Chương 37-38
Chương 37: Khoảnh khắc vĩnh hằng
“Ngươi đã thích nàng ta như thế, vậy đi đoạt lại là được.”
“… Không được! Nam nhân của nàng quá lợi hại, có dòng máu chiến quỷ, ta không đánh nổi hắn!” Mi Sơn Quân vừa nhắc tới nam nhân kia đã run lên cầm cập.
“Ngươi chỉ để ý chiếm được lòng của nữ nhân, chỉ cần nàng thích ngươi, thì có đến mười chiến quỷ cũng chẳng thể làm gì các ngươi.”
“Không được… Trong lòng Tiểu Mi căn bản không có ta!” Y khóc đến nghiêng trời lệch đất, đấm ngực giậm chân.
Quả thật là một tiên nhân hèn nhát.
Phó Cửu Vân không nói một lời rót rượu cho y, Mi Sơn Quân một muỗng lại một muỗng rượu vào bụng, giống như cái máy hát được mở, cứ thế nói liên miên lải nhải. Chẳng qua là y quen biết nàng ta thế nào, sao lại thích nàng ta, nàng ta tốt thế nào, xinh đẹp thế nào khả ái ra sao. Đàm Xuyên nghe phát buồn ngủ, xoay lưng lại ngáp một cái thật to.
Nghe nói những lúc trong lòng không vui thì không thể uống rượu, bởi vì sẽ rất dễ say, lúc này Mi Sơn Quân chính là trong tình trạng này, bị Phó Cửu Vân âm mưu xấu xa chuốc cho từng muỗng rượu mạnh, còn không ngừng nói chuyện, nói đến khi đầu lưỡi cứng cả lại, đột nhiên nghẹn ngào một tiếng, gục xuống bàn tiếp tục gào khóc.
Phó Cửu Vân quay đầu chớp chớp mắt với Đàm Xuyên, nàng lập tức hiểu ý, cười tít mắt hỏi: “Sư thúc, ngài say rồi, hay là đi nghỉ ngơi một chút đi?”
Kẻ uống say chẳng bao giờ chịu nhận mình say, Mi Sơn Quân chỉ hàm hàm hồ hồ lắc đầu phủ nhận, một lúc sau, cất tiếng ngáy o o, thì ra đã ngủ.
Phó Cửu Vân gọi linh quỷ dìu y tới phòng ngủ nghỉ ngơi, quay đầu nhe răng cười với Đàm Xuyên: “Lần này thắng chắc rồi.”
Quả nhiên hôm sau Mi Sơn Quân sắc mặt cực kỳ không tốt tới tìm, ném một phong thư vào lòng hắn, uất hận nói: “Ngươi thật không tử tế gì! Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Thứ này cho ngươi! Chuyện ngày hôm qua… không, không được nói ra ngoài!”
Phó Cửu Vân hiểu hiểu gật đầu: “Ngươi cứ yên tâm, chuyện bẽ mặt như vậy nói ra đến mặt mũi ta cũng chẳng còn.”
Sắc mặt Mi Sơn Quân xám ngoét: “Ngươi, ngươi không hiểu nỗi thống khổ của ta!”
Phó Cửu Vân vỗ vỗ vai y, không cười nữa, nghiêm mặt nói: “Mi Sơn, đã thật sự thích nàng, thì bị đánh một trận cũng không hề gì. Ngay cả tâm tư của mình ngươi cũng không dám nói cho nàng, chỉ biết khóc nhè, có phải là nam nhân hay không? Đừng để ta khinh thường ngươi.”
Sắc mặt Mi Sơn Quân càng thêm xanh mét: “Hắn là hậu duệ của thượng cổ chiến quỷ! Ngươi nói nghe dễ thế, sao ngươi không đi mà đánh nhau với hắn?!”
“Cô gái ta yêu lại không tên là Tân Mi.” Hắn hời hợt nhả một câu, lại làm cho sắc mặt Mi Sơn Quân xanh như quả đào xanh, bỗng nhiên phất tay áo, giậm mạnh chân: “Ngươi nói đúng! Ta, ta đi đánh nhau với hắn!”
Dứt lời quay đầu chạy vội ra ngoài, gọi tiên hạc, trường y tung bay tiên phong đạo cốt đi tìm tình địch đánh nhau.
Đàm Xuyên thông cảm nhìn theo bóng lưng gầy yếu của y, lại nhìn Phó Cửu Vân đang cười gian một bên, nói ra, y giao du với bạn bè như Phó Cửu Vân, thật là tám đời xui xẻo. Người này gặp kẻ nào thì độc địa với kẻ đó, đã đến nông nỗi độc địa với cả thiên hạ, thật sự khiến nàng không thể không bội phục.
“Mi Sơn thường ngày tỉnh táo kiềm chế, hiểu rõ mọi việc của muôn dân thiên hạ, vô số người tốn hơn vạn kim cũng chưa chắc đã xin được một tin tức từ hắn.” Phó Cửu Vân tốt bụng giải thích một chút, “Chỉ là thỉnh thoảng đầu óc hắn bị rút gân, cứ quen dần là ổn. Chúng ta ở lại, vài ngày sau lên đường cũng được.”
Đàm Xuyên ngạc nhiên nói: “Vì sao?”
Hắn đầy vẻ thông cảm ngắm bầu trời phương xa, bảo: “Chờ hắn bị đập gần chết, trở về chúng ta có thể chế giễu.”
“…”
***
Nửa tháng sau, Mi Sơn Quân mặt mũi bầm dập quay về, Đàm Xuyên hùa cùng Phó Cửu Vân khoái chí cười nhạo, bị y thẹn quá hoá giận xua đuổi, dọn dẹp một phen trở lại rừng trúc nhỏ dưới chân núi Phượng Miên kia.
Lúc đó Cao Đô lại xảy ra một chuyện lớn, Lễ bộ Trương đại nhân cùng với mấy vị võ tướng trấn thủ kinh thành trong vòng một đêm bị giáng chức, cả nhà già trẻ đều bị lưu đày. Vị Trương đại nhân này vốn ở ngay phố trên, ngày hạ chỉ, nam nữ toàn phủ gào khóc rung trời, dân chúng chung quanh cũng vì chuyện đó mà rầu rĩ. Truy cứu duyên cớ, thì ra là tội khi quân.
Nguyên bản cuối tháng bảy là thời gian Thiên Nguyên bổ sung phi tần hậu cung, tiến hành tuyển tú hàng loạt. Thiên