Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325735

Bình chọn: 8.5.00/10/573 lượt.

g hạ mình làm nha hoàn, nhưng ai kia hết lần này tới lần khác không chút cảm kích.

“Ta không phải phế nhân, không cần cô nương chăm sóc.”

Bạch Mạn Điệp không để tâm đến lời hắn, nhún nhún vai, “Tùy ý, ta muốn chăm sóc ngươi. Ngươi có thể cự tuyệt, ta cũng có thể kiên trì.” Đã kiên trì mấy ngày nay, thêm vài ngày nữa cũng chẳng là gì.

“Ách, Bạch cô nương, làm nha hoàn là ủy khuất cô rồi.” Tình huống này là tình huống gì đây, nhi tử phế võ công, Vô Ảnh La Sát tự động dâng tới cửa làm nha hoàn. Nhi tử không phải rất thích Vô Ảnh La Sát sao? Tại sao bây giờ lại nhìn người ta như cừu nhân vậy? Thật không hiểu nổi thanh niên thời nay.

“Không ủy khuất.”

“Tùy tiện.” Phương Chấn Hiên ném ra hai chữ, sau đó bước ra ngoài.

Bạch Mạn Điệp vội vàng đuổi theo, nhân tiện nói với Phương phu nhân, “Phương phu nhân, bà tốt nhất là bảo trên dưới Huyền Vũ sơn trang cầu trời phù hộ Chấn Hiên mau khỏe lại, có linh đan diệu dược gì thì dâng hết lên, bằng không… Hừ…” Nàng đối với Phương phu nhân phi thường bất mãn, nhiều lúc có cảm giác muốn giết chết nữ nhân này cho xong.

Chương 70

Chương 70: Thử tình khả đãi thành truy ức (1)

(1) Thử tình khả đãi thành truy ức: Là một câu thơ trong bài “Cẩm sắt” của Lý Thương Ẩn.

Cẩm sắt

*Nguyên tác:

錦瑟

錦瑟無端五十弦,

一弦一柱思華年。

莊生曉夢迷蝴蝶,

望帝春心託杜鵑。

滄海月明珠有淚,

藍田日暖玉生煙。

此情可待成追憶,

只是當時已惘然。

Cẩm sắt

Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền

Nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên

Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp

Vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên

Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ

Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên

Thử tình khả đãi thành truy ức

Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên.

Dịch nghĩa:

Đàn gấm

Đàn gấm chẳng vì cớ chi mà có năm mươi dây

Mỗi dây mỗi trụ đều gợi nhớ đến thời tuổi trẻ

Trang Chu buổi sáng nằm mộng thành bươm bướm

Lòng xuân của vua Thục đế gửi vào chim Đỗ Quyên

Trăng chiếu sáng trên mặt biển xanh, châu rơi lệ

Ánh nắng ấm áp chiếu vào hạt ngọc Lam Điền sinh ra khói

Tình này đã sớm trở thành nỗi nhớ nhung về dĩ vãng

Cho đến bây giờ chỉ còn lại nỗi đau thương.

Dịch thơ:

Tiếng đàn muôn điệu

Đàn kia năm chục dây tiên,

Mỗi dây mỗi trụ hoa niên thủa nào.

Trang Chu nằm mộng bướm chao,

Thục vương gửi chút xuân vào đỗ quyên.

Nguyệt minh rơi lệ biển huyền,

Nắng xiên ấm áp Lam điền tỏa sương.

Tình nay như khúc niệm buồn,

Duy còn lại nỗi đau thương vĩnh hằng.

“Tam muội, lập tức đến Thiên Cơ các lấy toàn bộ linh đơn diệu dược đến Vạn Kiếm sơn trang, đem theo cả hạt tuyết, Phương Chấn Hiên đang cần gấp lắm. Nếu có thể, đưa cả Tiểu Phong đi, còn họ Lãnh kia, để hắn ở lại làm sai vặt cho Lăng Tương. Diệp Lăng Tương, ta trịnh trọng cảnh cáo muội, dứt khoát không được đi theo góp vui, ở nhà an thai cho tốt…”

“Hơi quá đáng nha…” Diệp Lăng Tương đang xem thư bồ câu đưa đến tức giận kêu lên.

“Đúng là quá đáng.” Cả Lãnh Tuyệt Cuồng cũng tán thành, còn bảo đường đường thiên hạ đệ nhất sát thủ hắn là sai vặt? Đúng là vũ nhục hắn mà.

Diệp Lăng Tương mạnh mẽ gật đầu tán thành, nói một cách hiển nhiên, “Đúng, có chỗ đông vui náo nhiệt, vậy mà đại tỷ cư nhiên không cho ta đi, quá đáng.”

Lãnh Tuyệt Cuồng suýt chút té xỉu, đã sắp làm nương người ta rồi mà còn không sửa được cái tính trẻ con đó.

Thủy Tịch Linh nhíu mày, “Đại tỷ không phải đi tìm tỷ phu sao? Tại sao lại ở cùng Phương Chấn Hiên chứ?” Còn bảo nàng đi cứu tên hỗn đản đó? Hai người họ thật ra có quan hệ gì? Thập phần mờ ám.

“Hai người đó có phải có gì mờ ám không?” Diệp Lăng Tương trực tiếp nói ra.

Quân Tùy Phong đang ngồi uống trà một bên phe phẩy chiết phiến, miễn cưỡng nói, “Họ Phương thì tính là gì, so với ta còn kém xa.” Nói thật lòng, Quân Tùy Phong đối với Phương Chấn Hiên phi thường bất mãn, tên kia luôn thích đoạt danh tiếng của hắn. Hắn mới là võ lâm đệ nhất mỹ nam, vậy mà nữ nhân nào cũng làm như bị mù, nhất mực thần tượng Phương Chấn Hiên. Cũng may mà hắn có Tịch Linh, nếu không hai người thật sự có thể trở thành tình địch.

“Phải phải phải, tam muội phu lợi hại.” Diệp Lăng Tương ám muội chớp mắt, “Tại sao bụng tam muội tới giờ vẫn không chút tin tức vậy.”

Diệp Lăng Tương vừa nói xong, lúc đó Quân Tùy Phong đang thong thả uống trà, vừa mới uống vào, còn chưa kịp nuốt xuống. “Khục…” Nước trà toàn bộ phun hết xuống đất, kể cả kẻ da mặt nổi tiếng là dày như Quân Tùy Phong cư nhiên cũng đỏ hồng một cách không được tự nhiên, “Khục, ta nói tam đệ muội, muội cũng quá thẳng thắn đó? Ta là thanh niên ngây thơ trong sáng, đừng vấy bẩn ta. Muốn vấy bẩn thì về vấy bẩn khối băng nhà muội ấy.” Quân Tùy Phong đam mê nữ sách đã là chuyện giang hồ ai ai cũng biết, giờ cư nhiên làm ra vẻ thanh niên khờ dại, đúng là không biết xấu hổ.

Diệp Lăng Tương hừ lạnh, “Khoác lác không biết ngượng.” Nói Đông Phương Vũ cùng Lãnh Tuyệt Cuồng ngây thơ còn nghe được, về phần Quân Tùy Phong… chẳng liên can gì đến hai chữ ngây thơ hết, vậy mà hắn còn không biết xấu hổ nói ra.

Quân Tùy Phong khẽ liếc nhìn Thủy Tịch Linh mặt mày đỏ ửng, lấy tay ôm lấy thắt lưng nàng.

“Lăng Tương, muội không nên hỏi ta sao bụng tam muội không chút tin tức. Mà nên hỏi đại


Insane