y phục của nàng. Bị hắn chạm vào khiến Bạch Mạn Điệp rùng mình một cái, nhanh chóng gạt tay hắn ra.
Hai tay nàng che lại trước ngực, thân thể không an phận nhúc nhích, thầm nghĩ thoát khỏi hắn, nhưng nàng không biết nàng càng nhúc nhích, càng kích thích hắn nhiều hơn, “Ngươi làm gì?” Nàng không phải ngốc, đương nhiên biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
“Ta sẽ chịu trách nhiệm.” Nữ nhân này lớn lên không tệ, nể mặt nàng đã cứu hắn, còn giúp hắn giải tỏa dục vọng, chịu trách nhiệm cũng không sao.
Bạch Mạn Điệp muốn đẩy hắn ra, lại sợ bàn tay ma quỷ kia tiếp tục luồn vào y phục của nàng, chỉ đành che trước ngực, “Ngươi làm gì…” Còn chưa kịp nói xong, môi hắn đã hôn trụ lên môi nàng, nhẹ nhàng cắn cắn. Một cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân, Bạch Mạn Điệp toàn thân rã rời, đầu óc trống rỗng. Hắn nhẹ nhàng kéo hai tay nàng ra, cởi bỏ y phục trên người nàng, để bộ ngực sữa của nàng dán chặt vào thân thể xích lõa của hắn. Đầu lưỡi nàng bị hắn ôn nhu mút vào, hai cánh hoa giao nhau chặt chẽ kết hợp. Nàng hô hấp khó khăn, ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có. Nàng không thể nói chuyện, cũng không biểu thị nàng cam chịu. Đôi tay nàng không an phận liên tục đánh lên người hắn, nhưng khí lực nàng quá nhỏ, với hắn mà nói quả thật chỉ là xoa bóp.
Hắn không ngăn cản động tác của nàng, dùng tay cởi váy nàng ra, luồn vào giữa hai đùi nàng. Bạch Mạn Điệp trong vô thức khép hai chân lại, trên cánh tay hắn cào cấu loạn xạ. Cánh tay hắn bị nàng cấu đến chảy máu, nhưng hắn vẫn không có ý định dừng lại, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, đưa tay luồn vào hoa khẩu của nàng. Bạch Mạn Điệp chưa từng trải qua việc này, phát sinh một tiếng kêu đau đớn bất mãn, toàn nhân nhất thời mất hết khí lực. Vốn dĩ hai tay vẫn còn đang kháng nghị cũng dần dần đình chỉ hoạt động. Hắn tách hai chân nàng ra, không chút do dự động thân tiến vào thánh địa mềm mại của nàng.
“A…” Thanh âm đau nhức của nàng đều bị hắn nuốt vào trong bụng,
“Điệp nhi, không sao cả.” Hắn đình chỉ toàn bộ động tác, nhẹ giọng trấn an.
“Ngươi hỗn đản, vương bát đản, cư nhiên dám cường bạo ta, một ngày nào đó, ta sẽ thiến ngươi. Ngươi nhất định sẽ bị thiên lôi giáng xuống, chết không toàn thây, tổ tông mười tám đời của ngươi chết không được yên bình, ngươi…” Bạch Mạn Điệp vừa mắng vừa khóc, đau đớn cùng khuất nhục khiến nàng mất hết lý trí.
Nàng còn chưa kịp mắng xong, lần thứ hai bị hắn hôn trụ. Bạch Mạn Điệp không thể làm gì khác hơn là ôm lấy hắn, bởi vì đau đớn, cùng với quyết tâm muốn trả thù, móng tay cắm thật sâu vào da thịt của hắn. Tên xú nam nhân này, nàng cứu mạng hắn, hắn cư nhiên còn cường bạo nàng, thói đời làm người tốt thật là khó a.
Tuy rằng dục hỏa khó nhịn, nhưng động tác của hắn cũng rất ôn nhu. Hắn kiềm chế, không muốn tổn thương nữ nhân đang nằm dưới thân này. Động tác ôn nhu như vậy, rất khó tưởng tượng ra là hắn đang cường bạo nàng.
Chương 16: Chịu trách nhiệm
Hắn chăm chú nhìn nữ nhân đang nằm trong ngực, cau mày thật chặt. Đêm qua hắn phát điên cái gì thế này? Sao lại mơ hồ muốn nàng chứ? Thậm chí còn nói rằng sẽ chịu trách nhiệm? Trong cuộc đời hắn, chỉ dung nạp duy nhất một nữ nhân. Tuy rằng nữ nhân kia xuất thần nhập quỷ, cả khuôn mặt thật của nàng hắn cũng chưa nhìn thấy, thế nhưng hắn vẫn nhận định nàng. Trên đời này, xứng đôi với hắn, dám lấy hắn, cũng chỉ có nàng. Là ảo giác sao? Tại sao hắn lại thấy nữ nhân này có đôi mắt rất giống nàng? Hẳn là ảo giác rồi, nàng võ công giỏi như vậy, sao lại giống nữ nhân gọi Bạch Mạn Điệp này, ngay cả năng lực phản kháng cũng không có. Hắn thực sự đã quá tưởng niệm nàng rồi, từ ngày đầu gặp gỡ nàng hai năm về trước, hắn không còn gặp nàng nữa. Hắn đi khắp đại giang nam bắc để tìm nàng, không biết nàng có còn nhớ hắn hay không? Vô Ảnh… người cũng như tên, quay lại đã không còn thấy bóng.
Nữ nhân trong lòng khẽ động, được một tấc lại tiến thêm một thước tiến vào lòng hắn. Hắn thật sự muốn cười, nếu không phải hắn chưa bao giờ cười thì hiện tại đã cười lăn lộn dưới đất rồi. Nữ nhân này có phải bị ngốc hay không? Rõ ràng là hắn cường bạo nàng, nàng lại có thể yên tâm ngủ trong lòng hắn. Nếu không phải phát hiện nàng là xử nữ hàng thật giá thật, hắn còn tưởng nàng là loại có thể ngủ trong lòng bất cứ nam nhân nào.
Nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ hồn nhiên của nàng, đường cong trên mặt hắn bỗng nhiên có vài phần nhu hòa. Hắn cũng không rõ tại sao mình có thể như vậy, không phải chỉ là một nữ nhân “xa lạ” thôi sao, chẳng lẽ là do quan hệ xác thịt?
Hắn chậm rãi rút ra cánh tay bị nàng ôm chặt, tự mình xử lý miệng vết thương. Vết thương rất sâu, hầu như muốn lấy mạng hắn. May mà hắn có nội công thâm hậu, lại được dùng linh đan diệu dược trăn năm khó tìm, bằng không sao lại nhanh chóng hồi phục như vậy. Đừng nói là muốn nàng, e rằng nằm cả mười ngày nửa tháng cũng chưa xuống giường được. Hắn biết đêm qua là nha đầu kia cho hắn linh đan diệu dược, đối với nha đầu kia bỗng dưng nảy sinh sinh hứng thú nồng hậu. Nàng thoạt nhìn bất quá chỉ là nữ tử thông thường, tại sao lại có linh dược quý giá như v
