đang chuẩn bị uống trà, nghe thấy tiếng Bạch Mạn Điệp, tay hắn khẽ run, trên người đọng lại một vệt trà.
“Được được, ta nói.” Quân Tùy Phong phẩy phẩy nước trà trên y phục bắt đầu giải thích. Mấy năm trước, trong giang hồ xuất hiện một người là đệ tử Minh cung. Không ai biết Minh cung ở đâu, chỉ nghe nói là trên một hòn đảo ngoài biển. Tiểu đảo kia khắp nơi tràn ngập cơ quan cạm bẫy, xung quanh trăm dặm Minh đảo sương mù dày đặc cả bầu trời, trừ khi có người dẫn đường, bằng không không ai có thể tới Minh đảo. Thời điểm cái tên Minh cung này lần đầu tiên xuất hiện tại giang hồ, hướng Vô Địch môn, một trong võ lâm lục đại phái, bắt sống không còn một người, bức Vô Địch môn thần phục Minh cung. Lần thứ hai, Minh cung lần lượt tấn công năm đại môn phái khác. Nói đến thế lực nổi danh nhất chốn giang hồ, phải nói đến lục đại môn phái. Bát đại thế gia tùy nói là võ lâm thế gia, nhưng ngoại trừ Thiên Kiếm sơn trang Phương gia, Thanh Thủy sơn trang Vân gia, Huyền Vũ sơn trang Đỗ gia, Càn Khôn bảo Mộ Dung gia, Liệt Diễm bảo Cung gia, tam đại thế gia còn lại lấy kinh thương làm chủ, huống chi Tống gia đã sớm thoái ẩn giang hồ. Bát đại thế gia hôm nay, chỉ còn trên danh nghĩa, trong chốn võ lâm ảnh hưởng không lớn lắm. Minh vương sau khi bức được lục đại môn phái thần phục, chẳng khác nào võ lâm bá chủ. Mấy năm qua, càng ngày càng có nhiều người của Minh cung đi lại trên giang hồ, nhưng người của Minh cung làm việc quỷ dị, hung tàn độc ác. Có người nói, Minh Vương hữu hộ pháp – Ảnh Tử, bởi vì mâu thuẫn trong lời nói, đã diệt hết hơn ba trăm mạng của một kỹ viện. Minh Vương càng bởi vì lớn lên quá tuấn mĩ, giam cầm biết bao trái tim thiếu nữ. Thế nhưng hắn trời sinh lãnh khốc, tổn thương biết bao trái tim nữ nhân. (Nói đến đây, Quân Tùy Phong cố ý nhắc nhở Bạch Mạn Điệp) Lén xưng Minh vương là ma cung, Đoạn Tiêu là ma vương. Lục đại môn phái tuy rằng bề ngoài tỏ ra thần phục, nhưng vẫn lén lút đối phó Minh Cung. Vào ngày mười lăm tháng tám hằng năm (lúc này vào khoảng tết Trung thu), sẽ có người mời đại diện các đại môn phái đến Minh đảo cử hành đại hội võ lâm, các môn phái kiêng kị Minh cung, nên đều ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng không hiểu vì sao, Minh Cung lại duy nhất không mời võ lâm bát đại thế gia, hình như có ý muốn cô lập họ, Minh Vương lại chưa bao giờ công khai lộ diện, cho dù là đại hội võ lâm, cũng do một tay tả hộ pháp Ám Dạ, hữu hộ pháp Ảnh Tử, cùng Tôn lão giả chủ trì. Minh Vương xem thường người trong giang hồ xưng hắn làm cái gì thập đại cao thủ, lại càng không muốn làm cái gì mĩ nam tử, hắn rất không ham. Quả thật người trong giang hồ tuy rằng thần phục Minh cung, nhưng lại lén cho rằng hắn không đủ tư cách, nên hắn không có tên trong bảng.
“Theo lời ngươi nói… Đoạn đại ca rất có danh tiếng a? Tại sao trên giang hồ không nghe ai nhắc đến hắn chút nào?’ Bạch Mạn Điệp nâng cằm phân tích.
“Lục đại môn phái thất bại thảm hại dưới tay Minh cung, mất hết sĩ diện. Trừ khi có đại sự gì, bằng không sẽ không tùy tiện nhắc tới Minh Vương.”
“Ta đoán, mục tiêu tiếp theo của Đoạn đại ca chính là bát đại thế gia. Võ lâm đại hội hắn cố ý không mời bắt đại thế gia, rõ ràng là khiêu khích.”
Quân Tùy Phong trêu chọc, “Chuyện đó ai chả biết, Minh Cung tiểu công chúa.” Tất cả mọi người đều biết mục tiêu của Minh Cung chính là bát đại thế gia, nhưng đều thúc thủ vô sách.
Bạch Mạn Điệp cất tiếng cười to, “Tiểu công chúa? Haha, một lần bị bắt lại rơi xuống cho ta một vị ca ca. Có Đoạn đại ca làm chỗ dựa, ta muốn ngang ngược thế nào chẳng được.”
“Hai người mới gặp qua một lần.”
Bạch Mạn Điệp cười đách ý, “Ngươi không biết sao? Đoạn đại ca nhận ta làm muội muội.”
“Chúc mừng chúc mừng, tiểu công chúa.”
Bạch Mạn Điệp ngáp một cái, “Đừng nói nhiều lời vô ích, ta mệt chết rồi, sắp xếp cho ta một chỗ nghỉ ngơi. Ta muốn tắm, sau đó ăn cơm, rồi đi ngủ.”
“Thỉnh.”
“Chờ chút đã…” Bạch Mạn Điệp đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Ta quên hỏi ngươi, vị cô nương kia của ngươi sao rồi? Ta tò mò vị cô nương chỉnh ngươi thảm như vậy là ai? Ta muốn gặp.”
“Ách… Bây giờ không tiện lắm.” Nếu cô nương kia hiểu lầm nàng là hồng nhan tri kỉ của hắn, đại tẩu lại cố tình phá rối… Không nghi ngờ gì nữa, lấy hiểu biết của hắn về đại tẩu, hắn tin đại tẩu sẽ làm như vậy.
Bạch Mạn Điệp nhăn mặt, “Keo kiệt.” Không phải là gặp một lần, cũng sẽ không ăn nàng.
“Hì hì, đại tẩu, thỉnh vào trong.”
Quân Tùy Phong trong lòng suy xét kĩ, phải mau chóng gọi đại ca thỉnh nàng trở về. Hắn hầu hạ một mẫu lão hổ cũng đã muốn chịu không nổi rồi, nếu có tới hai người… có khả năng lật tung Thiên Cơ các.
—–
“Lý thúc, Lâm Thúy Uyển là ai vậy? Ta có thị thiếp sao?” Sau khi cãi nhau với Bạch Mạn Điệp đêm qua, Đông Phương Vũ vô cùng phiền muộn. Lâm Thúy Uyển rốt cuộc là ai a? Hắn có thị thiếp hả? Còn tới chín người, thế là hắn quyết định đi hỏi quản gia.
Lý quản gia mỉm cười, “Ngài đã quên rồi sao? Lâm Thúy Uyển là thiên kim của Lâm Đàn Lâm lão bản, hai người có gặp qua một lần rồi.”
Lâm Đàn thì hắn biết, còn Lâm Thúy Uyển thì không nhận ra, “Vậy hả? Còn chuyện ta c