ời nào cảm tạ hết được. Thù Tiểu Mộc nói không cần nói cảm ơn, bởi vì nếu người bị trộm tài khoản là mình, bạn cũng sẽ làm như vậy.
Hai nhân vật cứ ôm nhau như vậy, kỳ thật tư thế ôm của hai nhân vật nữ cũng không hoàn mỹ, Thù Tiểu Mộc và Tử Điệp lại cảm thấy hạnh phúc, vì trong mảnh đất hoang này, người có thể khiến chúng ta làm đến mức này không nhiều lắm.
Tài khoản, mặc kệ bị trộm bao nhiêu lần chỉ cần những con người, những tình này vẫn còn thì vẫn có thể luyện lại. Từ cấp một đến cấp bảy mươi cần bao nhiêu kinh nghiệm? Để một món trang bị cực phẩm rơi xuống cần trải qua bao nhiêu lần phó bản? Để toàn thân đều là thuộc tính cực phẩm cần luyện hóa bao nhiêu thứ? Kỳ thật không có vấn đề gì, chơi trò chơi không nhất định phải đứng ở đỉnh núi, chỉ cần có bạn bè bên cạnh, ta sẽ có thể hưởng thụ quá trình này. Vị trí bên cạnh bạn bè, còn cao hơn tất cả các bảng xếp hạng.
Giống như tác giả viết văn, để viết một áng văn hay thì yêu cầu cao đến cỡ nào? Nhập Vip thì được bao nhiêu tiền lời? Kỳ thật những thứ đó đều không quan trọng, chỉ cần mọi người không chán câu chuyện này, sự tồn tại của tôi vẫn còn ý nghĩa , kỳ thật lên bảng xếp hạng không hẳn là vinh dự của tác giả, mỗi chương viết ra đều được bình luận đều đều mới là vinh dự chân chính.
Chương 30: Sư Phụ Mời Khách ~~
Thánh Kỵ Sĩ đương nhiên cũng thấy được tấm thiệp này, suy nghĩ của Bang chủ đại nhân rõ ràng khác xa đồ đệ nhà mình:
[ Đội trưởng tổ đội '> Thánh Kỵ Sĩ: [ Niệm kinh '> Cứ như vậy, về sau nhóc có muốn xuống tay với lão Mạn, cũng chẳng còn chút cơ hội nào .
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Sư phụ.
[ Đội trưởng tổ đội '> Thánh Kỵ Sĩ: Hử?
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Không biết vì sao, hiện tại tình cảm đệ tử dành cho Mạn Đà La không còn như trước kia, đệ tử cũng không biết như vậy là sao, kỳ thật đệ tử vẫn đang rất sùng bái anh ấy, tính cách anh ấy ôn hòa, thao tác hạng nhất, tuy rằng không thích nói chuyện cho lắm, nhưng cư xử cũng rất tốt. Đệ tử có thể nhìn thấy tất cả điểm tốt của anh ấy, nhưng không giống như trước đây nghe được tin tức về anh liền cảm thấy hưng phấn, thấy anh ấy liền khẩn trương, cả ngày chỉ muốn bám lấy anh.
Hiếm khi Bánh bao đánh một đoạn dài như vậy còn nói rất rõ ràng trật tự, những lời này nếu ở trước mặt người khác, cô thà chết cũng không nói ra , nhưng ở trước mặt Thánh Kỵ Sĩ lại rất bình thường. Có đôi khi cô thậm chí không cảm giác được giới tính của Hoang Hỏa này —— sư phụ chính là sư phụ, không có giới tính. Cho nên không biết bắt đầu từ khi nào, những chuyện cô khó mở miệng đều nói với anh, ví dụ như cùng người nào đó đi phó bản, rất muốn món trang bị nào đó, mà đối phương lại chia cho người khác; ví dụ như cùng ai đó đánh BOSS, đối phương nhặt được đồ lại không chịu nhận…
Những chủ đề mà người ngoài nghe thấy sẽ cảm thấy cô quá tính toán chi li, cô lại có thể nói trước mặt anh, không hề cố kị. Mà Bang chủ đại nhân cũng thường xuyên cười cô, nhưng anh không bao giờ đi nói lại, có đôi khi cô nhắc tới một món trang bị rất muốn mà chưa lấy được, anh luôn im lặng cùng cô đánh tới khi nào lấy được mới thôi.
Bánh bao ngờ nghệch*, đôi khi cũng đột nhiên bừng tỉnh:
(*Nguyên văn là Hậu tri hậu giác có nghĩa là thấy/ nghe rồi mới hiểu, ám chỉ những người hơi ngờ nghệch, ngốc nghếch.)
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Sư phụ, sư phụ có cảm thấy đệ tử rất dài dòng không?
Vượn người trước máy tính liền nở nụ cười xuân tình nhộn nhạo ( theo lời Tây Môn Xua Chó ):
[ Đội trưởng tổ đội '> Thánh Kỵ Sĩ: Có.
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Có cần thành thật như vậy không… = =
[ Đội trưởng tổ đội '> Thánh Kỵ Sĩ: Vào đội đi.
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Dạ.
[ Hệ thống '> Bạn xin vào đội của Thánh Kỵ Sĩ.
[ Đội ngũ '> Thù Tiểu Mộc: Sao vậy?
[ Đội trưởng tổ đội '> Thánh Kỵ Sĩ: Mấy người trong bang nhờ đến phó bản Hình Thiên, làm Tanker**.
(**Là nhân vật có sức phòng thủ lớn, máu trâu chuyên lao lên đầu để hứng thù hận, kéo Boss hoặc quái để đội ngũ đứng sau đánh, chịu trách nhiệm đánh chính cho cả đôi.)
Vì thế nữ thích khách đang lấy quặng ở ngoại ô liền quăng cuốc, truyền tống đến cửa phó bản. Hình Thiên cốc là một chính bản cho phép mười người cùng vào, chịu trách nhiệm kéo chính là Thánh Kỵ Sĩ và Mạn Đà La.
Thù Tiểu Mộc dĩ nhiên đang ở Vỏ sò xám—— cô coi cửa tiệm này như nhà riêng, thời gian ở đó còn nhiều hơn ở ký túc xá, từng có nhân viên công tác trong Vỏ sò xám lén lút nghị luận: Đây… quả nhiên là xài thẻ lên mạng miễn phí mà… = =
Uống một hớp đồ uống, tâm tình Thù Bánh bao vô cùng tốt, quyết định đùa giỡn Mạn Đà La:
[ Tổ đội '> Thù Tiểu Mộc: [ Vỗ về '> Ôi Mạn ca, đã lâu không thấy ngài đi chơi một mình, Tiểu Điệp cho phép ngài ra ngoài hóng gió à ?
Mạn Đà La đang đánh quái, phi thường bình tĩnh:
[ Tổ đội '> Mạn Đà La: Cô ấy không cho, anh lén chuồn ra.
Thù Bánh bao vẫn ù lì như cũ, đâm đầu nhảy vào hố người ta đào sẵn:
[ Tổ đội '> Thù Tiểu Mộc: [ Đỉnh đầu hiện dấu chấm hỏi '> Lén chuồn ra làm gì?
Mạn Đà La trả lời vô cùng nghiêm túc:
[ Tổ đội '> Mạn Đà La: Không phải lão Thánh nói em thích anh à? Anh chuồn ra xem có thể bắt cá hai ta