đầy mê hoặc kia đi. Phượng Dật mơ hồ cảm thấy bớt đau nhiều. Cái mũi tham lam hít thật sâu một hơi cuối cùng, mới lưu luyến đẩy Xuân Yến ra:
-Mẫu hậu. Không cần. Nhi thần không sao.
-Thật thế không? Xuân yến không dám chắc chắn lắm. Một chưởng kia của nàng không hề nhẹ, đến tay mình bây giờ vẫn còn run run.
-Dạ thật! – Phượng Dật khẽ gật đầu, gia thêm lực cho giọng nói.
Tốt quá, ả vẫn ở bên cạnh, tranh thủ thời gian, hít nào hít nào.
-Làm ai gia lo lắng quá. Hay là cứ triệu thái y đến xem thử xem! Xuân yến một mực kiên trì. Nhỡ may đòn kia của nàng làm chấn động đến não của hắn, lão bất tử Phượng huyền kia dù cho chết đi đầu thai rồi cũng sẽ tới tìm mình tính sổ.
-Nêu mẫu hậu đa quyết vậy, thì cứ gọi đến xem qua! – Phượng Dật bỗng trở nên nghe lời lạ.
Vì Phượng Dật vốn không khỏe mạnh nên trong cung lúc nào cũng có vài thái y, gọi một cái là ào ào chạy tới đằng sau có người bê theo cả một hòm thuốc hoành tráng khủng bố đập đầu đầu vỡ.
Sau khi kiểm tra cẩn thận một hồi, thái y phải cam đoan đến chục lần là Phượng Dật không có vấn đề gì, Xuân Yến mới thở phảo nhẹ nhõm.
Tốt rồi tốt rồi, tiểu tử này có thể sống qua sau tai họa ngàn năm kia, nàng an tâm rồi.
-Hoàng thượng, người đi cả ngày rồi , lại nói chuyện với ai gia lâu như vậy, chắc chắn đã mệt, người nên nghỉ sớm một chút. Ai gia cũng sẽ không quấy rầy người. – Lộ đuôi rồi, còn ở lại chỉ càng dễ bị tóm hơn,tốt nhất là ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách.
Tiểu tử này đấu với nàng lâu nay cũng học được lợi hại. Xem ra từ nay về sau phải phòng thủ cẩn thận hơn mới dc.
-Mẫu hậu đi thong thả. Nhi thần không tiễn.- phượng dật vẫn ôm đầu chậm rãi đứng lên đưa nàng tới tận cửa.
Nhìn theo Xuân Yến mặc một thân y phục hoa lệ mà tôn nghiêm của thái hậu đang dần xa, không hiểu sao lòng hắn cảm thấy hơi nuối tiếc.
Đột nhiên hắn vạn phần hoài niệm tiểu cô nương xinh xắn lanh lợi trong chiếc váy dài màu vàng kia, đang chạy chơi cùng hắn, tóc dài bay múa vui sướng cười vang.
Nam Cung Xuân Yến… bốn chữ này, hắn nhớ rất rõ, nó ăn sâu vào tâm can phế phủ của hắn. Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc lạ, có ấm áp, có ngọt ngào.
Lanh lợi dễ thương, cao sa tôn quý, rốt cuộc người nào mới thật là nàng?
Q.3 – Chương 67: Kẻ ăn người ngó
Tiết xuân chậm chậm lùi xa, còn lại thương thơm la đà quấn quýt.
Trên mặt hồ rộng lớn bình yên, vài nhà thuyền nhàng đưa sóng. Nước hồ trong vắt, lăn tăn gợn sóng. Hai bên hồ, thảm cỏ xanh mướt mát nõn nà uyển chuyển thả mình múa theo làn gió, trên nền cỏ xanh là muôn sắc hoa đua nở mỡ màng.
-Yến tử. Tiếp theo!
Một tiếng hô lớn phá nát cả không gian nhẹ nhàng yên tĩnh đầy lãng mạn và thơ mộng của tiết đạp thanh, một con cá đen to tướng còn đang giãy đành đạch giữa không trung bay tới, bay thẳng đến phía Xuân Yến vốn không hề chuẩn bị.
Trơ mắt nhìn thấy con cá đen đang lao đến càng lúc càng gần, Xuân Yến sợ đến tái mặt, ôm đầu trốn chui như chuột, chạy tán loạn kêu oai oái:
-AAAAAA, cứu mạng, cứu mạng!
-Ha ha ha ha, Yến tử, gan tỷ thật nhỏ quá! – Hoa Hoa thấy tỷ tỷ như thế, vén tay áo, hai tay chống nạnh cười nhạo không thèm nể nang.
Nghe thấy bụp một tiếng to tướng sau lưng, biết ngư lôi giữa trời đã hạ cánh, Xuân Yến mới dừng chân, quay đầu nhìn muội muội, tức giận:
-Đúng rồi đúng rồi, lá gan ta lớn nhỏ thế nào ngươi lại không biết sao? Lại còn cố tình dọa ta!
-Biết là một chuyện. Trêu được thì cứ trêu! –Hoa Hoa đắc chí trêu ngươi, không thèm quan tâm quay đầu lại, phát hiện tiểu oa nhi bên người lại thừa dịp mình không chú ý đến lén lút trêu con cá, lập tức vỗ mông nó một cái, hung hăng dọa:
-Nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, con cá này là để ăn, không phải để cho ngươi nghịch! Nghịch nữa, nó mà chết ta sẽ lột quần áo ngươi ăn thay cá!
-Oa. Mẹ, mẹ không được dọa! – Con bé sợ đến mức lùi lại mấy bước, một tay ôm đầu một tay bịt miệng, bắt chước biểu tình sợ hãi trong kịch.
Nó bắt chước giống thì giống lắm, nhưng lại be bé mũm mĩm như con búp bê, đâm ra nhìn nó mà Xuân Yến lẫn Xuân Hoa cười ré lên. Cách đó không xa, hai gã công tử một đen một trắng nhìn thấy cũng không nhịn được cười toe.
Nhìn cái cảnh vui tươi tràn đầy sức sống này, mấy người gần đó ai cũng mìm cười theo, thầm nghĩ: tuổi trẻ thật hạnh phúc.
Nhìn thấy một ngọn núi nhỏ năm sáu con cá đại tướng đang giãy đành đạch, Hoa Hoa gật gật đầu, dúi con gái cho Xuân Yến, phân phó:
–được rồi, Yến tử, tỷ làm cá đi, mấy người cùng làm cho sạch.Để ta rình một chút, xem có bắt được con chim nào nữa không.
-Dạ. Con bé con rất ngoan, ôm con cá to gần bằng mình lon ton chạy đến chỗ Xuân Yến.
Xuân Yến tóm lấy con cá ném sang một bên, nhớ lại lúc nãy nó dọa mình sợ đứng cả tim kêu loạn lên, quyết tâm phải hành hạ nó cho hả giận.
Giận dữ bước tới, nhón nhón hai ngón tay tóm tóm lấy cái đuôi con cá đang giãy như điên trên thảm cỏ, trên khuôn mặt tiên nữ kia dắt theo một nụ cười của phù thủy.
Bị người ta tóm được, thấy Thần Chết đã cầm lưỡi hái cười với mình, con cá đương nhiên không thể nằm im chờ cái lưỡi hái đấy hạ xuống, lại càng giãy như điên, tuột ra khỏi