Thái tử phi thăng chức ký

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả: Tiên Chanh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328201

Bình chọn: 7.00/10/820 lượt.

huyện này rất bí mật, mẹ của Dương Dự, bà Từ thị là vốn người Giang Bắc. Giữa năm Thành Nguyên người Tác-ta xâm lược phía Nam, trong khoảng thời gian lưu lạc ở Dự Châu, Từ Thị đã thất thân bởi tên tướng tiên phong của Bắc Mạc là Thôi Diễn, do đó mà có Dương Dự. Mạch soái và Từ thị từ trước đã quen nhau, thương xót cho cảnh ngộ Từ thị, Mạch soái đã lấy bà, nhưng chỉ là trên danh nghĩa thôi. Sau khi biết được thân thế của mình, Dương Dự đã từng đến Thượng Kinh tìm Thôi Diễn. Lúc này Thôi Diễn mới biết Từ thị đã sinh cho mình một đứa con trai. Phải nói là Thôi Diễn đối với Từ thị cũng rất có tình, biết Từ thị đã vì mình mà chịu khổ cả nửa đời liền đón hai mẹ con Từ thị về Thượng Kinh, nào ngờ người nhà họ Thôi sống chết không bằng lòng. Vì thân phận của Từ thị đặc biệt, nhà họ lại có mối bất hoà sâu sắc với Mạch soái, chuyện này không biết thế nào lại truyền đến tai Hoàng đế Bắc Mạc. Năm đó, chính Mạch soái đã dẫn quân đánh đuổi Bắc Mạc ra khỏi cửa khẩu Tĩnh Dương, Hoàng đế Bắc Mạc vì thế nuôi hận, lúc này liền ra mặt ưng thuận cho Thôi Diễn đón hai mẹ con Từ thị về, sau lưng lại âm thầm dùng việc này để dụ Mạch soái vào bẫy…”

Tôi không khỏi sửng sốt, nôn nóng hỏi: “Sau đó thì sao?”.

Tề Thịnh khép mắt lại, bình thản đáp: “Sau đó Từ thị qua đời, Mạch soái vì cứu Dương Dự mà bị trọng thương, suýt nữa thì mất mạng ở Bắc Mạc. Đến lúc này Thôi Diễn mới biết mình bị lợi dụng, thấy Từ thị đã chết, trong lòng vô cùng hối hận, cũng rút kiếm tự vẫn. Trong một đêm, phụ mẫu chết thảm hại, dưỡng phụ trọng thương, tất cả bi kịch ấy đều do Bắc Mạc mang đến cho Dương Dự, vậy tại sao ta lại không dám dùng ông để tấn công Bắc Mạc chứ?”.

Tôi im lặng hồi lâu mới than lên: “Hỡi thế gian tình là gì, mà đôi lứa thề nguyện sống chết”.

Tề Thịnh hơi bất ngờ, ngạc nhiên nhìn tôi một lúc rồi nằm hẳn xuống giường, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Dương Dự đi ngày đi đêm nhưng vẫn không kịp áp giải tù binh về trước Tết, lúc tới nơi thì cũng đã là rằm tháng Giêng. Bất ngờ nhất là ông ta trói cả Dương Nghiêm lại, hai cha con cùng quỳ trước mặt Tề Thịnh xin tạ tội.

Hoá ra Nhà xí huynh dùng cảm tử quân để mưu sát Tề Thịnh, nhưng Tề Thịnh lại tương kế tựu kế giả vờ bị thương, đưa binh lính đóng quân ở Bình Ninh, một mặt thu hút binh lực của Bắc Mạc, một mặt lệnh cho Triệu vương đem đại quân ra khỏi thành Bình Ninh, phục kích quân cứu viện của Bắc Mạc, giúp Dương Dự quét sạch chướng ngại bên ngoài.

Ai ngờ, Nhà xí huynh sau khi được Dương Nghiêm cứu khỏi thành Bình Ninh đã tiết lộ tình hình trong thành cho một cánh quân của Bắc Mạc. Đối phương thấy không thể cứu viện cho Thượng Kinh được nữa, bèn quyết định quay lại sống chết đánh Bình Ninh, định tìm cách bắt Tề Thịnh trước khi Dương Dự công phá Thượng Kinh.

Dương Dự tạ lỗi: “Đều do nghịch tử ngu đần này đi cứu tên phản nghịch Tề Hàn nên mới để lộ chuyện thành Bình Ninh, khiến Hoàng thượng gặp nguy hiểm. Là thần dạy con không nghiêm, xin Hoàng thượng trị tội”.

Tề Thịnh cười nói: “Dương tướng quân có công lớn trong việc công phá Thượng Kinh, Dương Nghiêm có tội, nhưng cũng là bị người ta lừa gạt, hơn nữa trẫm cũng không có chuyện gì nghiêm trọng. Dương tướng quân không phải lo lắng, trước hết cứ nghỉ ngơi cho khoẻ, đợi về Thịnh Đô rồi hãy bàn đến chuyện thưởng phạt”.

Dương Dự vội khấu đầu lạy tạ, Dương Nghiêm thì cứ quỳ gối ở bên cạnh, chẳng có phản ứng gì. Anh ta gầy hơn nhiều so với lúc chia tay tôi, thần sắc ủ rũ, mắt cứ cúi nhìn xuống, đến lúc chuẩn bị rời đi mới cất giọng khàn đặc: “Thần không biết anh ta sẽ đem tình hình binh lực của thành Bình Ninh tiết lộ cho người Tác-ta, nếu biết, hôm đó thần đã không… đi cứu anh ta”.

Anh ta nói xong thì dập đầu một cái rất mạnh rồi theo cha lui ra ngoài.

Mặc dù từ đầu đến cuối Dương Nghiêm không nhìn tôi, nhưng tôi vẫn hiểu rõ suy nghĩ của anh ta. Anh ta mặc dù luôn đi theo Nhà xí huynh, nhưng chưa hề nghĩ đến việc thông đồng với địch bán nước. Nếu anh ta biết kết quả thế này thì hôm đó đã không vứt bỏ tôi mà đi.

Tề Thịnh quay đầu lại nhìn tôi với ý tứ sâu xa, hỏi: “Nàng nói xem, nếu ta không giết Dương Nghiêm mà chỉ phạt anh ta sung quân ba nghìn dặm thì Dương Dự có biết ơn ta không?”.

Tôi nghĩ, Tề Thịnh thực ra chẳng quan tâm đến việc Dương Dự có biết ơn hay không, cái chính là anh ta muốn biết tôi có cảm kích trước cách giải quyết của anh ta hay không mà thôi.

Tôi cười, đáp: “Cảm kích, vô cùng cảm kích. Có điều dù sao cũng phạm vào trọng tôi, ba nghìn dặm có vẻ hơi gần, chi bằng thêm hai nghìn dặm nữa đi!”.

Chương 18: Tin vui của Thái hậu!

Trong tháng Hai, Tề Thịnh bố cáo thắng lợi của cuộc viễn chinh phương bắc, sau đó mang theo hai nghìn người thuộc hoàng tộc Bắc Mạc cùng vô số vàng bạc châu báu từ Bình Ninh trở về. Bởi vì người đông, lại không cần phải về gấp nên tốc độ rất chậm, lúc về đến Thái Hưng đã bước sang tháng Ba. Nghỉ ngơi ở Thái Hưng hai ngày, tôi và Tề Thịnh lên thuyền rồng, được chiền hạm của thủy quân Phụ Bình hộ tống sang sông.

Gió ở trên sông vẫn còn lạnh, thổi vào mặt có cảm giác như gai đâm. Nhìn nước sông mênh mông,


Teya Salat