, thoát ra ngoài dễ dàng, chạy đến cạnh huynh trưởng, cả hai cùng ngồi xuống. Nguyên Tư Mẫn thay anh, thổi địch, thổi mãi không ngừng.
Nguyên Tư Thông theo tiếng địch, thốt lên như ca sĩ cất tiếng ca theo điệu :
– Ôn Tiếu! Ngươi ngồi xuống đi!
Quả nhiên Ôn Tiếu ngồi xuống. Sáu Ma kia cũng ngồi xuống theo y.
Nguyên Tư Thông tiếp :
– Tiếng địch của huynh đệ ta vô song thiên hạ, các ngươi cố lắng nghe, đừng bỏ mất cơ hội.
Ôn Tiếu không nói gì. Hiển nhiên y đang chăm chú nghe.
Nhuế Vĩ cũng lắng tai nghe tiếng địch như bảy Ma. Chàng không muốn nghe cũng phải nghe, càng nghe càng cảm thấy u oán, rồi tay chân cũng bủn rủn, cuối cùng chàng ngồi xuống luôn.
Nguyên Tư Thông bỗng cất tiếng ca :
– Gió lộng, mưa gào, ù ù vang tai, mưa rơi xuống hoa, gió lay chuyển hoa, hoa nặng trĩu áo mỏng bó chân, áo ướt sũng nhớ lại năm nào, cầm như cơn mộng, mộng mà hưởng được gì! Thương thay thân côi như chim phụng lạc đàn! Vòm trời vô biên mây chiều xanh thẫm, chim én về tổ, tin tức vắng tanh!
Tiếng địch u oán, lời ca u oán, Nhuế Vĩ nghe mí mắt nặng, cơn buồn ngủ kéo về, chàng nghe ai nói trong lòng: “Ngủ đi, ngủ đi! Đừng lắng nghe thứ âm nhạc bi thương đó nữa!” Tình huống hiện tại không khác lúc trúng thuật thôi miên ngoài đồng cỏ. Bất giác chàng kinh hãi, biết ngay anh em họ Nguyên đang dùng tà thuật chi đó, mê hoặc đối phương. Chàng nghe mệt mỏi dần dần, muốn bịt tai không nghe nữa, bèn vận động “Thiên Y thần công”, mượn huyền diệu của môn công, khu trừ cảm giác mỏi mệt.
Nhưng thần công không làm tiêu trừ mỏi mệt, bất quá cảm giác đó không gia tăng mà thôi. Nếu để lâu hơn, hẳn là chàng phải trúng tà thuật.
Chàng nhớ lại “Quy Tức thần công” của tiên phụ truyền lại, có oai lực vô cùng, thử mang ra dùng lúc này được chăng? Rồi chàng vận dụng “Quy Tức thần công” ngay.
Chàng bắt đầu nhận ra tai tuy còn nghe âm nhạc, song cái tâm không rung động nữa. Mà cảm giác mệt mỏi cũng tan biến mất.
Chàng không ngờ “Quy Tức thần công” có công hiệu giải trừ ma lực rất mạnh như vậy, đúng là một môn công bảo vệ hữu hiệu đối với tà thuật. Môn công này hơn hẳn “Thiên Y thần công”. Chàng tiếp tục vận hành môn công đó mấy lượt nữa cho chắc chắn.
Vừa lúc đó, Nguyên Tư Thông đứng lên, cười lớn thốt :
– Ôn Tiếu! Mắt ngươi tuy nhắm song tai ngươi vẫn mở như thường! Tai ngươi còn mở là ta còn có cách! Ta không dùng thị giác, ta dùng thính giác cũng chế ngự được các ngươi!
Nhuế Vĩ vụt đứng lên, cất tiếng oang oang :
– Chưa chắc! Bằng cớ là Nhuế Vĩ này không hề trúng tà thuật của các ngươi!
Nguyên Tư Thông cả kinh, quay mình lại, kêu lên :
– Ngươi… Tại sao ngươi không ngủ!
Nhìn sang bọn huynh đệ Ôn Tiếu, thấy người nào cũng ngáy ồ ồ, Nhuế Vĩ nổi giận mắng :
– Dùng tà thuật mà thủ thắng là hèn, là hạ lưu!
Nguyên Tư Mẫn đến nơi, cười lạnh, hỏi :
– Ngươi dám mắng bọn ta?
Nhuế Vĩ bĩu môi :
– Sao lại không dám?
Nguyên Tư Mẫn quắc mắt.
Bắt gặp ánh mắt đó, Nhuế Vĩ hơi sợ, song chẳng nghe cảm giác gì, chàng biết “Quy Tức thần công” có oai lực vững mạnh. Tâm thần ổn định rồi, chàng cười mỉa, tiếp :
– Cho dù ngươi quắc hằng mươi cặp mắt, Nhuế Vĩ này vẫn xem thường tiểu thuật của ngươi!
Nguyên Tư Mẫn kinh hãi kêu lên :
– Sao lạ vậy đại ca! Hắn không sợ thuật thôi miên của chúng ta!
Nguyên Tư Thông lắc đầu :
– Ta làm sao biết được?
Nhuế Vĩ hừ lạnh một tiếng :
– Các ngươi hãy gọi tỉnh Thất Ma cho ta!
Nguyên Tư Thông lạnh lùng :
– Đừng lớn lối chứ! Ngươi là cái quái gì mà lại ra lịnh với bọn ta.
Nhuế Vĩ trầm giọng :
– Các ngươi có thực tài thì cứ giao đấu với họ cách chân chính chứ có lợi dụng tà thuật thủ thắng thì còn gì đê tiện bằng! Người đời sẽ nhổ vào mặt các ngươi! Cái lối thắng đó, chẳng chút công bình!
Nguyên Tư Thông thản nhiên :
– Ta bất chấp công bình hay không công bình, đối với ta, miễn thắng là được, bằng bất cứ thủ đoạn nào cũng được.
Rồi lão hỏi :
– Nếu ta giết chúng, ngươi có phản đối không?
Nhuế Vĩ gằn từng tiếng :
– Tự nhiên ta ngăn trở!
Nguyên Tư Mẫn cười nhẹ :
– Bằng vào đâu?
Nhuế Vĩ búng ngón tay vào mộc kiếm :
– Bằng vào vật này!
Nguyên Tư Thông cười vang :
– Một thanh mộc kiếm! Vật múa may của phường tuồng!
Nguyên Tư Mẫn cảnh giác :
– Đại ca! Hắn dùng vật đó đánh gãy xương vai của A La Dật Đa đó.
Nguyên Tư Thông bĩu môi :
– Nhưng ta xem như món đồ chơi trẻ con!
Nhuế Vĩ cười lạnh :
– Thế thì ngươi còn chờ gì mà không xuất thủ?
Nguyên Tư Mẫn nói :
– Nếu ngươi bại?
Nhuế Vĩ đáp :
– Thì ta để tùy các ngươi xử trí ta.
Chàng hỏi lại :
– Còn như các ngươi bại?
Nguyên Tư Thông hỏi :
– Ngươi muốn như thế nào?
Nhuế Vĩ tiếp :
– Các ngươi hãy cứu tỉnh Thất Tình Ma, trả họ về tình trạng cũ.
Nguyên Tư Thông trầm giọng :
– Chúng có liên quan gì với ngươi?
Nhuế Vĩ đáp :
– Không mảy may liên quan. Bất quá ta bất bình về hành động đê tiện của các ngươi thôi!
Nguyên Tư Mẫn cao giọng :
– Không ngờ ngươi to gan dám bất bình với việc làm của bọn ta! Vậy ngươi xuất chiêu đi!
Nguyên Tư Thông dặn :
– Nhị đệ không nên quá khinh địch!
Nguyên Tư Mẫn mỉm cười, cho rằng lời cảnh giác của đại ca là thừa.