hủ Như Lai Dược Vương Gia có thể chữa trị độc thương cho chàng. Chàng lấy bức địa đồ trao cho Lâm Quỳnh Cúc cất giữ, bảo nàng cứ theo mấy địa điểm đó mà đi tìm.
Rồi nàng và chàng chạy nhanh đến ngôi nhà của Hồng Bào Nhân. Đến cửa, Nhuế Vĩ gọi gấp :
– Lão tiền bối! Lão tiền bối!
Không có tiếng đáp. Nhuế Vĩ biến sắc, đẩy cửa chạy vào. Một phút sau chàng trở ra với thi thể của Hồng Bào Nhân, chiếc đầu nát bấy.
Ôm luôn xác của Hồng Bào Nhân, chàng chạy lại đến nơi cư trú của Lam Nhiêm Khách. Tại khoảng sân trước nhà, xác ni cô nằm la liệt, cách xa xa là xác của Lam Nhiêm Khách đầu cũng nát bấy như Hồng Bào Nhân.
Cả hai khóc một lúc, chàng khóc ân nhân, nàng khóc ni cô, bởi giữa nàng và ni cô trong mấy hôm chung sống đã có cảm tình nồng đượm với nhau.
Nhuế Vĩ đào ba huyệt, hai huyệt để chôn xác hai lão nhân, còn huyệt kia dành chôn chung các xác ni cô.
Họ thừa hiểu chính Nhất Đăng thần ni là thủ phạm của hai vụ án. Rồi họ vào thị trấn mua ngựa, theo bức địa đồ lần lượt đến nơi đã chỉ dẫn.
Thoạt đầu họ đến thị trấn Khai Dương thuộc đất Quý Châu. Kế đó họ đi luôn qua các vùng Đại Trúc, Tương Đàm, Cự Dã. Họ vẫn chưa tìm được Dược Vương Gia. Còn một địa điểm cuối cùng là Nam Lăng.
Trong đoạn đường cuối cùng này, Lâm Quỳnh Cúc vất vả hết sức.
Bởi thời hạn chót sáu tháng đã qua, chất độc từ hai bàn tay đã mắc trở lại cơ thể hành hạ chàng cực kỳ đau đớn.
Đến Nam Lăng rồi là Nhuế Vĩ hầu như mòn hơi.
Họ tìm đến hiệu thuốc có ghi trên bức địa đồ vào hỏi viên quản lý.
Người quản lý có thân vóc lùn, mặc y phục thanh đạm, ngồi trên chiếc ghế dựa bên cạnh cửa.
Lâm Quỳnh Cúc thốt :
– Chúng tôi muốn mua Hà Thủ Ô thứ thật tốt.
Tên làm công đáp thay người quản lý :
– Về loại dược liệu đó, tiểu nhân không dám tự chuyên bán cho khách hàng.
Đoạn hắn bước vào trong, một phút sau trở ra với một người mặt hồng hào vận y phục hoa lệ. Y chừng là vị chủ hiệu. Người đó hỏi :
– Cô nương muốn mua bao nhiêu?
Lâm Quỳnh Cúc đáp :
– Năm cân.
Người đó kêu lên :
– Trời! Gì mà nhiều thế?
Lâm Quỳnh Cúc điềm nhiên :
– Bịnh tình của đại ca tôi nguy kịch, cần phải có bao nhiêu cân lượng đó mới chữa trị được.
Người đó lắc đầu :
– Khắp thị trấn này kể cả bao nhiêu hiệu thuốc góp lại cũng không đủ năm cân Hà Thủ Ô thứ thật tốt, bổn hiệu làm gì có đủ để cung cấp cho cô nương?
Người ngồi trên ghế thở dài :
– Dù cho có mười cân Hà Thủ Ô cũng không chữa trị dứt chứng bịnh của đại ca cô nương.
Lâm Quỳnh Cúc giật mình.
Nhuế Vĩ ngồi trên ngựa ở ngoài đường, lão ấy ngồi đây nhìn ra mà biết được tình trạng của chàng. Hay lão là Dược Vương Gia?
Thất Tâm Nữ
Người có gương mặt hồng hào chỉ lão nhân lùn, thốt :
– Chủ hiệu đó!
Thì ra người hồng hào là quản lý, lão nhân lùn là chủ nhân. Quản lý sang trọng hơn chủ nhân? Một sự kiện hoàn toàn trái ngược với suy tưởng của Lâm Quỳnh Cúc. Nàng không ngờ một người có tướng mạo tầm thường lại là một danh y từng được tôn xưng là Thánh Thủ Như Lai Dược Vương Gia! Nàng sửa thái độ cung kính hỏi :
– Mười cân Hà Thủ Ô trị không lành bịnh, thế phải dùng dược liệu gì trị lành?
Lão nhân bảo :
– Cô nương đưa y vào trong.
Lão đứng lên đi trước.
Lâm Quỳnh Cúc ra ngoài đỡ Nhuế Vĩ xuống ngựa dìu chàng vào, viên quản lý đưa đường vào hậu phố.
Mặt tiền phố nhỏ hẹp song phía sau rất rộng, có sân hoa, có nhà mát trang nhã vô cùng.
Viên quản lý đưa họ vào ngôi nhà mát rồi trở ra ngoài.
Lão nhân đang ngồi trên ghế nhắm mắt lại.
Lâm Quỳnh Cúc đặt Nhuế Vĩ ngồi xuống một chiếc ghế rồi đứng bên cạnh chàng.
Một phút sau, lão nhân mở mắt ra cười thốt :
– Cô nương ngồi xuống đi.
Lâm Quỳnh Cúc lắc đầu :
– Đại ca tôi mang bịnh nặng lắm, cần được chữa trị gấp, xin tiên sanh…
Lão nhân khoát tay :
– Cô nương đừng lầm. Lão phu không biết mảy may về y thuật!
Lâm Quỳnh Cúc cau mày :
– Thế tại sao tiên sanh bảo là mười cân Hà Thủ Ô cũng không trị lành?
Lão nhân đáp :
– Mặt của đại ca cô nương nám đen, đó là hiện tượng độc khí phát tác, ai trông thấy mà chẳng hiểu! Cô nương lại đòi mua Hà Thủ Ô, mà loại dược liệu này không chuyên trị độc, cho nên lão phu bảo là có bao nhiêu cân cũng không trị lành!
Lâm Quỳnh Cúc không vui hỏi :
– Vậy tiên sanh bảo tôi đưa đại ca tôi vào đây làm chi?
Lão nhân cười nhẹ :
– Có mấy y sư hợp tác với hiệu phố này, trong chốc lát họ về đến. Lão phu sẽ bảo họ xem mạch vị tiểu ca đó, phối chế một loại giải dược, cứu y.
Lâm Quỳnh Cúc lắc đầu :
– Tôi chỉ muốn nhờ tiên sanh cứu mà thôi.
Lão nhân cười hì hì :
– Lão phu đã nói, về y thuật lão phu một điểm cũng không thông thì làm gì chữa trị bịnh tình được!
Lâm Quỳnh Cúc cười lạnh :
– Một điểm không thông, tức nhiên vạn điểm thông Dược Vương Gia ơi. Sao tiên sanh còn giấu diếm?
Lão nhân biến sắc, lạnh lùng hỏi :
– Ai bảo các ngươi đến đây?
Lâm Quỳnh Cúc đáp nhanh :
– Đại sư bá của chúng tôi!
Lão nhân trầm giọng :
– Mà người đó là ai?
Lâm Quỳnh Cúc đáp :
– Họ Lưu, tên Trung Trụ!
Lão nhân cười thốt :
– Thì ra cái lão ấy! Được rồi, đưa y đến gần đây cho lão phu xem!
Lâm Quỳnh Cúc dìu Nhuế Vĩ đến gần lão.
Lão nhân bảo