ta lấy nước uống, tìm vật thực, rồi lại ra đi!
Hồ Cáp Na cười nhẹ :
– Đi như vậy, thế nào cũng đến Trung Nguyên!
Bỗng, Nhuế Vĩ hỏi :
– Lão tiền bối có đồ đệ chăng?
Ngọc Diện Thần Bà mỉm cười :
– Tại sao ngươi hỏi câu đó?
Nhuế Vĩ đáp :
– Vãn sinh nghe nói Ngọc Diện Thần Bà tại Thiên Sơn không bao giờ thu nhận đồ đệ. Nhưng, ám khí độc môn của tiền bối là “Ngưu Mao Thiên Vương châm” lại có người biết sử dụng! Điều đó làm cho vãn sinh nghi hoặc vô cùng.
Chẳng lẽ còn có một người khác nào đó cũng biết loại ám khí ấy?
Ngọc Diện Thần Bà mỉm cười :
– Trong thiên hạ có hai người biết loại ám khí đó. Già và đệ tử của già.
Nhuế Vĩ cả mừng, hỏi gấp :
– Đệ tử của tiền bối, có phải là một nữ nhân, tên Lưu Dục Chi chăng?
Giản Hoài Quyên kêu lên :
– Đúng rồi! Lưu thơ thơ! Tôi có nghe Lưu thơ thơ nói đến “Ngưu Mao Thiên Vương châm”!
Ngọc Diện Thần Bà tiếp :
– Già vốn không thu nhận đồ đệ, song kết quả cũng thu nhận một Lưu Dục Chi! Điều đó đương nhiên là có nguyên nhân! Lần này già vượt biển, là do đồ đệ của già ủy thác một việc!
Nhuế Vĩ hỏi :
– Việc chi, tiền bối?
Ngọc Diện Thần Bà đáp :
– Nàng cho biết có một thanh niên họ Nhuế, mang người em gái của vị hôn phu nàng đến Ma Quỷ đảo tìm thuốc! Nàng không tiện đi theo già nên nhờ già chú ý hộ.
Giản Hoài Quyên thở dài :
– Lưu thơ thơ tốt quá! Luôn luôn quan tâm đến tôi!
Nghe ba tiếng “vị hôn phu”, Nhuế Vĩ thấy buồn làm sao! Không bao giờ chàng quên được Lưu Dục Chi, một thiếu nữ đã hứa hôn rồi! Chàng không muốn mơ tưởng, song lại khó quên nàng!
Bây giờ, chàng đã rõ lai lịch “Ngưu Mao Thiên Vương châm”. Nhưng, còn tiếng thở dài bên ngoài cửa sổ? Nàng chăng? Thì ra, nàng âm thầm theo dõi để chiếu cố Giản Hoài Quyên và chàng! Nàng hiểu rõ tình hình của chàng lúc lưu lại nhà của Dược Vương Gia!
Thuyền vượt biển, tiến về hướng Nam, không đầy một tháng, người trên thuyền phát hiện ra một hòn đảo, không lớn lắm.
Giản Hoài Quyên reo lên :
– Đại ca xem kìa! Hình đảo có giống chiếc hồ lô chăng?
Diệp Thanh cũng kêu lên :
– Giống! Thật giống!
Ngọc Diện Thần Bà giục :
– Chèo gấp! Gấp lên!
Nhuế Vĩ thấy bà cao hứng quá, cười hỏi :
– Trên đảo có gì mà tiền bối phấn khởi thế?
Ngọc Diện Thần Bà đáp :
– Trên đó có một người. Một cao nhân! Sư phụ của Hồ Nhất Đao!
Nhuế Vĩ kinh hãi :
– Sư phụ Hồ Nhất Đao!
Chàng thầm nghĩ :
– “Hồ Nhất Đao đã là đệ nhất cao thủ trong thiên hạ, thì sư phụ của lão ta cao cường đến bậc nào?”
Chàng hỏi :
– Sư phụ của Hồ Nhất Đao phải trên trăm tuổi?
Bí Lục Huyền Quy
Thuyền đã đến gần bờ đảo. Hòn đảo nhỏ, trông đáng thương hại quá, thương hại một hòn đảo, chẳng qua chỉ là một cách nói thôi, bởi hòn đảo thê lương, cằn cỗi chứ đảo là vô tri, có làm gì để khiến người thương hại nó?
Chiều dài không hơn một dặm, chiều rộng độ mươi trượng.
Đúng là tượng hình một chiếc hồ lô. Có lẽ do đó mà thành danh.
Ngọc Diện Thần Bà là người thứ nhất nhảy lên bờ. Bà nhìn quanh, chỉ thấy bốn phía trơn tru trụi lủi, chẳng có một cọng cỏ. Mường tượng sinh khí nơi đây thiếu hẳn.
Nhuế Vĩ, Giản Hoài Quyên, Hồ Cáp Na, Diệp Thanh lần lượt lên theo.
Độ lượng hình thế, Nhuế Vĩ hỏi :
– Tưởng lão tiền bối, trước kia có người ở trên hòn đảo này chăng?
Ngọc Diện Thần Bà ừ ờ mơ hồ, mắt đăm đăm nhìn ra xa xa…
Để cho bà trầm tư một lúc, Nhuế Vĩ lại hỏi :
– Theo chỗ vãn sinh nhận xét, thì dù có người ở lại đây, cũng chẳng làm sao ở lâu được.
Ngọc Diện Thần Bà chừng như không nghe câu nói đó, một lúc sau, bà chợt đáp câu hỏi đầu tiên của Nhuế Vĩ lúc còn tại thuyền :
– Vị cao nhân đó, ít nhất cũng trên một trăm năm mươi tuổi!
Nhuế Vĩ trố mắt :
– Còn sống?
Ngọc Diện Thần Bà lắc đầu :
– Chết rồi! Chết từ lâu!
Bây giờ bà trở lại câu hỏi sau cùng của chàng :
– Ngươi nói, không ai ở đây lâu được, tại sao?
Nhuế Vĩ giải thích :
– Muốn ở lâu một nơi nào đó, vấn đề tiên quyết cần nghĩ đến là nước uống, thức ăn. Đối với thức ăn thì dưới biển kia, chẳng thiếu gì hải sản, chứ còn nước uống thì tiền bối nhìn quanh xem, có nơi nào cung cấp nước ngọt đâu?
Ngọc Diện Thần Bà khẽ gật đầu :
– Già cũng nghi hoặc như ngươi, nhưng sự thật thì sư phụ của Hồ Nhất Đao ở đây cho đến phút cuối cuộc đời.
Dừng một chút, bà thở dài tiếp :
– Hay là Hồ Nhất Đao lừa dối người đời?
Nhuế Vĩ hỏi :
– Vậy ra Hồ Nhất Đao nói là sư phụ của lão ta ở tại đây đến chết?
Ngọc Diện Thần Bà thốt :
– Bốn mươi năm về trước, sau kỳ vũ hội tại Hoa Sơn, Hồ Nhất Đao quả có nói như vậy. Lão ta bảo sư phụ của lão ở tại Hồ Lô đảo, lúc nói ra việc đó, lão có vẻ thành thật lắm, hay đúng hơn lúc đó già thành thật tin tưởng lời nói của lão.
Bây giờ đến tận nơi đây, thấy tình hình địa thế rồi, già đâm nghi ngờ, thử hỏi con người sống giữa khung cảnh này làm sao chịu cho được?
Bọn Diệp Thanh trông mong đến đảo, để có dịp bước lên đất liền, đỡ túng quẩn đôi chân ngồi lỳ qua nhiều ngày trong thuyền trôi trên mặt biển. Nhưng đến đây rồi, trông qua hòn đảo, không nước, không cỏ cây, họ thất vọng hết sức. Như thế này, thì tìm đâu cho có thực vật, nước uống?
Họ ngồi phệt xuống đất. Không ngồi thì ch