80s toys - Atari. I still have
Thất Lão Kiếm

Thất Lão Kiếm

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326343

Bình chọn: 8.00/10/634 lượt.

vãn sinh đi nữa, Tưởng lão tiền bối cũng phải chủ trì chánh nghĩa chứ!

Vô ích! Chẳng có ai đáp lời chàng ngoài Âu Dương Long Niên châm chích chàng mãi.

Nhớ lại thái độ lạnh lùng vừa rồi của Giản Hoài Quyên và Hồ Cáp Na, Nhuế Vĩ tự hỏi hay là hai nàng cũng hoài nghi chàng luôn? Họ quán thông với Ngọc Diện Thần Bà ly khai chàng sao? Có lẽ là thế nên chẳng nàng nào ra dò xem chàng có việc gì chăng… Chàng thở dài. Cũng được! Chẳng ai tin thì chàng còn nói gì nữa? Nói làm chi?

Âu Dương Ba ỷ có cha che chở, thốt :

– Trao “Bí kíp Huyền Quy” ra đi, tiểu tử.

Bỗng có âm thinh của nữ nhân vang lên :

– “Bí kíp Huyền Quy” là cái gì?

Một thiếu nữ vận áo đỏ, tuổi dưới hai mươi, rất đẹp, từ mũi thuyền đi đến.

Nàng xuất hiện từ lâu, vì bận tranh biện với nhau nên chẳng ai thấy. Theo sau nàng là một đại hán râu ria đầy mặt.

Âu Dương Long Niên lấy làm lạ, hỏi :

– Cô nương là ai? Từ đâu đến? Đến lúc nào?

Thiếu nữ áo đỏ bật cười khanh khách :

– Lão tiên sanh! Tiên sanh quật ngã toàn bộ thuộc hạ của tôi, tiên sanh không biết tôi là ai?

Âu Dương Long Niên kêu lên :

– A! Lệnh ái của Thiết Võng bang chủ!

Thiếu nữ hỏi :

– Tiên sanh có thể trả bọn thuộc hạ lại cho tôi chứ?

Âu Dương Long Niên đáp gấp :

– Có thể lắm chứ! Có thể lắm chứ!

Thiếu nữ áo đỏ cau mày bảo :

– Dư Tiểu Mao! Gọi tỉnh chúng lại đi. Ai lại đi lên thuyền của người ta mà nằm ngủ lỳ như vậy, thật khó coi quá!

Gã râu ria bước tới.

Âu Dương Ba vốn ngông cuồng thành tánh, cười ghẹo :

– Tiểu Mao! Tiểu Mao! Tên nghe hay ghê!

Dư Tiểu Mao nhếch mép cười.

Nụ cười chưa trọn hình, gã đã lướt tới trước mặt Âu Dương Ba. Một bàn tay bay lên, một tiếng “bốp” vang theo.

Âu Dương Ba hứng cái tát tay vào mặt như trời giáng. Âu Dương Ba phun máu, hai chiếc răng theo máu văng ra. Đau quá hắn kêu lên ầm ĩ.

Âu Dương Long Niên khi nào tha thứ cho kẻ khác làm nhục con trước mặt lão. Lão vươn tay chụp Dư Tiểu Mao.

Tuy cao lớn dềnh dàng, Dư Tiểu Mao nhanh hơn con mèo, gã chỉ lách mình, bàn tay của Âu Dương Long Niên chụp vào khoảng không.

Dư Tiểu Mao trở lại đám thuộc hạ Thiết Võng bang, giải khai huyệt đạo cho chúng.

Âu Dương Long Niên giật mình. Lão điểm huyệt không đồng dạng, nặng nhẹ cũng bất đồng, giả như chính lão giải khai cũng phải mất ít nhất cũng là một giờ.

Nhưng Dư Tiểu Mao chỉ phí nửa giờ là làm xong việc. Lão kinh hãi, thành thử chưởng thứ hai để phục hận cho con trai lão lại chẳng dám đánh ra.

Rồi Dư Tiểu Mao trở lại trước mặt thiếu nữ áo đỏ, vòng tay cung kính thốt :

– Xong hết rồi, còn hai người không giải được.

Thiếu nữ áo đỏ nổi giận :

– Tại sao không giải được? Ngươi học tập chưa đến nơi đến chốn à?

Dư Tiểu Mao đáp :

– Không phải vậy. Chỉ vì hai người đó đã chết.

Thiếu nữ quét ánh mắt sang Âu Dương Long Niên hỏi :

– Ai đánh chết chúng?

Nhuế Vĩ tiến lên đáp :

– Tại hạ lỡ tay đánh chết chúng.

Thiếu nữ cười lạnh :

– Đánh chết thủ hạ của ta, quả thật ngươi to gan đấy.

Quay sang Dư Tiểu Mao nàng bảo :

– Cho chúng trở về thuyền hết đi. Đừng đứng đó bẩn mắt ta!

Dư Tiểu Mao khoát tay :

– Đi! Đi nhanh! Đồ vô dụng!

Một tên bước tới, mếu máo thốt :

– Thuyền chìm rồi, về đâu bây giờ?

Dư Tiểu Mao quát :

– Thế tiểu thơ không thấy sao, ngươi còn phải léo nhéo! Tạm thời về bên thuyền kia đi.

Bây giờ Âu Dương Long Niên mới giải huyệt cho bọn phu thuyền của lão.

Chúng rút lui hết.

Thiếu nữ áo đỏ hỏi Âu Dương Long Niên :

– Thủ hạ của tôi không phải tiên sanh đánh chết song thuyền bị chạm nên chìm, tiên sanh tính sao?

Thuyền chạm, trách nhiệm về cả song phương, nếu để cho một mình Âu Dương Long Niên thì oan quá!

Âu Dương Long Niên ngán thủ pháp giải huyệt của Dư Tiểu Mao thành thử ngán luôn nữ chủ. Bộ hạ như thế đó thì chủ nhân phải như thế nào nữa! Lão không dám giở thói ương ngạnh, cười vuốt đáp :

– Lão phu xin đền thiệt hại cho tiểu thơ.

Thiếu nữ buông giọng trêu :

– Đền như thế nào?

Âu Dương Long Niên đáp :

– Tiểu thơ cho biết giá trị chiếc thuyền, lão phu sẽ đền.

Thiếu nữ lắc đầu :

– Tôi không ham đồng tiền thúi của tiên sanh đâu. Tiên sanh hãy đền chiếc thuyền này cho tôi.

Không ai chịu nổi thái độ trịch thượng của nàng, song Âu Dương Long Niên là tay gian hùng xảo trá, gương mặt lỳ nhất đời, lão không hề giận, luôn luôn cười vuốt :

– Được! Được! Về đến Trung Nguyên rồi lão phu sẽ giao cho tiểu thơ.

Thiếu nữ lắc đầu :

– Ai mà đợi lâu như vậy được tiên sanh? Tuy nhiên, chẳng lẽ tôi bức tiên sanh phải nhảy xuống biển để giao thuyền liền cho tôi? Thôi thì tôi cũng chịu vậy đi. Nhưng về đến Trung Nguyên rồi tiên sanh phải lên bờ ngay cho tôi nhé.

Âu Dương Long Niên đáp ứng lẹ :

– Được! Được! Mọi người trong thuyền sẽ lên bờ hết, lão phu giao thuyền trống cho tiểu thơ.

Thiếu nữ day qua Nhuế Vĩ hỏi :

– Vấn đề thuyền giải quyết xong rồi, còn vấn đề người chết, ngươi tính làm sao với ta đây?

Nhuế Vĩ đáp :

– Tại hạ đã nói lỡ tay đánh chết chứ không phải cố tâm.

Thanh Kiếm Ngư Trường

Thiếu nữ gạt ngang :

– Ta bất chấp trường hợp sát nhân của ngươi như thế nào. Ta chỉ biết sát nhân là thường mạng thôi! Ngươi phải nghĩ