ĩ anh không phải anh trai em, vì sao phải ép em chấp nhận thân phận anh em? Anh có biết hay không … em đau khổ biết bao? Em không cam tâm, nếu em không phải em gái anh, thì có lập trường cạnh tranh công bằng với bọn họ không? '>[Tình …'> Hiểu rõ là một việc, chính miệng nghe cô nói ra lại là việc khác, anh chấn động, không thể nói lên lời.
[Em không muốn làm anh em, em chỉ muốn yêu anh, dùng tình cảm một người con gái đối với một người con trai, em rõ ràng còn yêu anh hơn bất kỳ người con gái nào anh từng qua lại, từ nhỏ đã yêu, bao nhiêu năm, bao nhiêu năm rồi … Vì sao anh không thấy, thà ôm họ cũng không nhìn em một cái … Không, thực ra anh thấy, anh rõ hơn ai hết, nhưng anh không cần em … Anh không cần em… năm 15 tuổi đó vứt bỏ em, năm 23 tuổi lại một lần nữa vứt bỏ em…'>[Không phải như vậy!'> Thực sự không phải … Là tình yêu ruồng bỏ bọn họ……Cảm giác ấm áp dần lên khoang mắt, rớt xuống trong đôi mắt mịt mờ ánh nước, hòa trộn nước mắt của anh và cô, rơi ra khỏi khóe mắt, anh ôm chặt cô, tim đau đớn hôn lên môi cô.
Nước mắt thầm lặng từng giọt từng giọt rơi xuống, giữa môi răng giao nhau của bọn họ, mặn chát, đắng ngọt, dệt thành sự đau khổ bám vào gan ruột đục khoét con tim… đó là dư vị của tình yêu, đối với họ mà nói là dư vị tình yêu xa xỉ tận cùng…Nhìn gương mặt ngủ lặng lẽ cả đêm của cô, trước khi trời sáng, anh ra khỏi phòng, đồng thời, tất cả đau khổ, tình yêu sâu đậm, ngọt ngào đó đều giữ lại đêm qua, những tâm sự, vướng mắc không thể nói ra đó lại một lần nữa được ép trở về nơi sâu thẳm không nhìn thấy đáy của linh hồn, mãi mãi không mở ra.
Anh đi tới chỗ Tề Quang Ngạn một chuyến, sáng sớm đã bị quấy rầy, Quang Ngạn vẻ mặt mệt mỏi, không rõ tình hình nhìn anh ngoài cửa.
[Tôi chỉ hỏi cậu môt câu –Cậu đối với Tình là nghiêm túc chứ?'>[Hả?'> 6 giờ sáng bấm chuông cửa nhà anh, chỉ để hỏi câu này? Anh cắn răng, khó chịu trả lời: [Rất nghiêm túc! Nghiêm túc tới mức cho dù 3 giờ đêm cậu đến ấn chuông cửa tôi cũng không dám vung nắm đấm đánh anh vợ tương lai!'>[Được, vậy thì hãy theo đuổi đi, nếu theo đuổi được, cô ấy sẽ là của cậu.
'> Vẻ mặt anh trống vắng, giọng nói nghe không ra tâm tình bất ổn.
Tề Quang Ngạn sững sờ, cơn buồn ngủ còn lại bị dọa chạy sạch.
[Cậu nói thật hay giả đấy?'> Trước khi còn thề sống chết phản đối, chỉ thiếu chút chưa trở mặt với anh?[Nghiêm túc hết mức'>[Vậy có kèm thêm điều kiện không?'> Đột nhiên tốt với anh thế, anh hơi sợ