pacman, rainbows, and roller s
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222165

Bình chọn: 10.00/10/2216 lượt.

lửa là có thể hiểu được Bắc Âm Phong Đô đại đế tuyệt đối không rộng lòng bỏ qua chuyện cũ. Nghĩ xa hơn, nếu ông ta quy kết hết chuyện năm đó lên người Thanh Huyền, biến Thanh Huyền thành thế thân chịu tội —

Thiên Sắc thầm kêu khổ. Hôm nay sợ là nàng khó có thể đưa Thanh Huyền trở về thuận lợi.

Vào Huyền Minh điện, không hề có cảnh đánh nhau trực diện như dự đoán, cũng không có đối chọi gay gắt, ngược lại toàn bộ đại điện cực kỳ im lặng, sự im lặng kỳ lạ này khiến người ta sởn tóc gáy.

Phía sau loáng thoáng tiếng hai người nói chuyện —

“Nghe nói thằng nhóc này dám chống lại Hạo Thiên ở Trường Sinh yến?” Đó là giọng một ông lão, có chút mỉa mai.

“Cái gì phụ quân cũng biết, cần gì hỏi con?” Người trả lời là Bạch Liêm, nhưng nghe giọng y hờ hững giống như không vui.

Bên trong U Minh điện, Tố Bạch và Triệu Thịnh đang quỳ trên mặt đất, tư thế cùng sống cùng chết. Còn Bạch Liêm đứng bên cạnh, nói năng thận trọng, khuôn mặt tuấn tú có vẻ run rẩy, đôi mắt không rõ là khó xử hay lo lắng, ánh mắt Thiên Sắc nhìn thấy đầu tiên chính Thanh Huyền.

May quá, hắn lẳng lặng ngồi bên đó, tựa như đang nhọc lòng suy nghĩ phải đánh cờ như thế nào.

Có điều nếu thật sự đánh cờ thì vì sao ông lão mặc đồ đen kia lại bất an nhìn thanh kiếm trong tay hắn?

Thanh kiếm đó được Trường Sinh sư tôn đưa cho Thanh Huyền vào ngày rời khỏi Ngọc Hư Cung!

Thiên Sắc không biết lai lịch và sự huyền diệu của thanh kiếm đó, mới nhìn cũng không có gì hơn người. Nhưng vào ngày Thanh Huyền giao đấu với Hoa Bất Ngôn cũng là lúc nàng được mở mang tầm nhìn.

“Năm đó, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn hoá sinh nguyên khí hỗn mang từ một đại đạo vô danh, từ nguyên khí hoá sinh hấp thụ khí âm dương, dùng âm dương bổ trợ cùng sinh khí của vạn vật trong thiên hạ. Sau đó, mang tới hoa Nguyệt Chi Tinh vạn năm nung khô sắt lạnh trong mười ngày, mượn linh khí nguyên sơ của trời đất chế tạo, cuối cùng làm thành thanh Càn Khôn kiếm khác thường này.” Ông lão mặc đồ đen lại đánh giá kỹ càng Càn Khôn kiếm mấy lần nữa, sau đó giơ lên, giống như muốn rút kiếm trong vỏ ra nhưng không có kết quả, liền bật cười đặt thanh kiếm lên bàn, không biết là tự lẩm bẩm hay nói chuyện với Bạch Liêm: “Nhìn đi, thanh kiếm này không chỉ nhận một mình hắn mà chỉ có ở trong tay hắn mới có thể trở thành thần khí độc nhất vô nhị, nếu ở trong tay người khác cũng chỉ là đống sắt vụn mà thôi!”

Theo giọng điệu châm chọc của ông, thanh kiếm được đặt xuống bàn gây ra tiếng leng keng, nhưng Thanh Huyền vẫn ngồi im không nhúc nhích, không đáp lại, cũng không có hành động gì, giống như đang ngủ.

Thiên Sắc bước nhanh tới, không bận tâm đến ánh mắt phức tạp của Bạch Liêm đang nhìn nàng, chỉ quan tâm một mình Thanh Huyền, quả nhiên đã phát hiện ra điều kỳ lạ! Thanh Huyền ngồi tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền, trong tay cầm một quân cờ đen, nhưng không còn cảm giác và ý thức, giống như một pho tượng điêu khắc.

Thiên Sắc nhìn xuống bàn cờ, chỉ thấy những quân cờ trắng đen được sắp xếp rất kỳ lạ, bất luận nước nào cũng ẩn chứa thuật âm dương bát quái, chỉ một chuyển động nhỏ thì toàn bộ đều biến đổi khác thường, hoàn toàn không thể đoán trước!

Đây vốn không phải là cách chơi cờ của người phàm!

Trong chớp mắt, Thiên Sắc ngây người, đột nhiên hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Như hít phải khí lạnh, vẻ mặt hoảng sợ, trái tim lạnh lẽo rơi xuống không ngừng, cho đến khi rớt vào một biển lửa sâu hoắm, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng khiến nàng đau đớn vô vùng. Nhưng nàng chưa kịp lên tiếng thì ông lão mặc đồ đen đã hỏi trước.

“Ngươi chính là con bé khiến Bạch Liêm con trai ta thương nhớ mãi không quên?” Giọng nói không rõ là khen ngợi hay chế nhạo, Bắc Âm Phong Đô đại đế dường như không truy cứu chuyện Thiên Sắc xông vào đây, chỉ chậm rãi ngồi xuống, dùng bộ mặt phán xét và ánh mắt ngạo mạn nhìn nàng: “Bản đế quân thấy ngươi tướng mạo xinh đẹp, cũng được coi là có nhan sắc. Đáng tiếc lại không biết nhìn người, coi trọng kẻ một lòng cụp đuôi đi theo Hạo Thiên, bao nhiêu năm vẫn không biết tỉnh ngộ.”

Bắc Âm Phong Đô đại đế chưa dứt lời, Bạch Liêm vừa xấu hổ vừa giận dữ kêu lên, sắc mặt hơi khó coi, giống như muốn ngăn lại: “Phụ quân!”

Chỉ cần là người biết chuyện, vừa nghe qua có thể hiểu ngay hàm ý của ông lão áo đen kia, thật sự là bao che khuyết điểm quá mức rõ ràng. Dù Thiên Sắc chưa từng gặp Bắc Âm Phong Đô đại đế, nhưng nghe những lời này của ông ta và nhìn nét mặt Bạch Liêm cũng có thể đoán được. Nghe nói Bắc Âm Phong Đô đại đế cực kỳ khinh thường Phong Cẩm, ngay cả tên cũng không muốn gọi, chê bai đến mức này cũng có thể thấy được vị đế quân này đúng như lời đồn có thù nhất định sẽ báo.

Có điều, dù có thù nhất định sẽ báo nhưng ông ấy quản lý yêu ma thần tiên, liên quan gì đến một người phàm như Thanh Huyền, sao lại tính toán như vậy?

Tuy rằng Thiên Sắc đã được thấy tận mắt, nhưng cũng từng nghe sư tôn nói thủ hạ của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn gồm mười hai vị đế quân, rất đam mê đấu pháp “Linh Lung Cục”. Cái gọi là “Linh Lung Cục” thực chất là đánh cờ, hai bên nhập định, đặt tâm mình vào các nước cờ, đ