Snack's 1967
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219483

Bình chọn: 8.00/10/1948 lượt.

huynh —” hạ thấp giọng, nàng đờ đẫn xoay người, ánh mắt nhìn Phong Cẩm hiện rõ sự rã rời: “Gặp lại chi bằng không gặp, đa tình lại hóa vô tình.” Nói xong, liền bước thẳng vào Ngô cư.

Nhìn bàn ghế chăn nệm trong Ngô cư, Thiên Sắc cảm thấy ngực thắt lại, như bị một tảng đá đè xuống ép nát lồng ngực, ngay cả hít thở cũng đau đớn.

Đúng vậy, đúng như lời Phong Cẩm, Ngô cư vẫn giống như trước, như lúc nàng và Thanh Huyền rời khỏi đây.

Khi đó, chính ở nơi này, bọn họ bất chợt tình mê ý loạn, gắn bó như răng với môi, khó có thể chia lìa.

Khi đó, chính ở nơi này, hắn cẩn thận hôn nàng, hỏi nàng có thích hắn không, chẳng chút e dè sợ hãi.

Khi đó, vì Tử Tô nhục mạ, hắn dùng tay không tiếp Kim giao tiên vô cùng uy lực kia, bàn tay bị Tam muội chân hỏa đốt cháy đến da tróc thịt bong, giả vờ đáng thương trước mặt nàng.

Khi đó, nàng vì muốn hắn một lòng tu tiên, cố ý rời xa, hắn lại dùng vẻ mặt đau khổ uy hiếp nàng, nói rằng nếu nàng bỏ mặc hắn thì lập tức đắm mình.



Chỉ là bây giờ, không ai nhớ những chuyện này.

Uống xong nước Vong Xuyên trong dòng Tam Đồ, hắn trút bỏ thân thể người phàm, trở về thần chức, đã quên hết tất cả trước kia. Còn nàng sẽ nhanh chóng mang theo ký ức hồn phi phách tán, từ biệt nhân thế trong lặng lẽ.

Có lẽ, đây mới là kết cục tốt nhất…

Đột nhiên có một bàn tay vươn tới từ phía sau, kéo vai nàng!

Nàng hoảng hốt, sức mạnh không bị trói buộc trỗi dậy, bất chợt nghe thấy giọng nói cực kỳ quen thuộc bên tai: “Giỏi lắm, gặp lại chi bằng không gặp, đa tình lại hóa vô tình! Uổng công ta vì muội —”

Thiên Sắc giật mình, vùng mạnh để thoát khỏi tay y xoay người sang chỗ khác, không ngờ người đó đứng rất gần sau lưng nàng, chóp mũi suýt nữa chạm vào ngực hắn.

“Tiểu sư huynh!” Nàng hơi ngạc nhiên, khẽ kêu lên.

Bạch Liêm nhíu mày, nhìn nàng khẽ lắc đầu, dường như muốn nàng đừng lên tiếng. Sau đó, y nhanh chóng từ trong lòng lấy ra một hạt châu đỏ rực, thận trọng đặt vào bàn tay nàng, giọng cực nhẹ lại có chút tức giận: “Cầm lấy!”

“Đây là —” Thiên Sắc gương mắt nhìn hạt châu đỏ rực trong bàn tay, khi ngẩng đầu lên lại xúc động không thể nói nên lời: “Huynh đến Càn Nguyên sơn —”

Đúng vậy, hạt châu đặt trong tay nàng, chính là Tù hồn châu, phong ấn bên trong chính là đứa con nàng vốn không có duyên gặp mặt!

“Nơi này không nên ở lâu!” Bạch Liêm giữ chặt cánh tay nàng, lòng bất chợt dâng lên nỗi buồn khó tả. Giọng trầm thấp khàn khàn khó nén sự sắc bén, hơi thở nặng nề, mỗi từ thốt ra lại siết chặt cánh tay nàng hơn nữa: “Chuyện ta lên Càn Nguyên sơn cướp Linh châu đã đến tai Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, muội lập tức đi theo ta!”

Hết chương 83

Chương 84

Tuy bị Bạch Liêm kéo, nhưng Thiên Sắc vẫn không đi cùng y như dự đoán.

“Đi?” Nàng đứng thẳng tắp, thân mình cứng đờ, nâng niu viên Tù hồn châu trong bàn tay, sự kinh ngạc và cảm động ban đầu tan dần đi, câu hỏi kia như tự vấn như than thở, mang theo sự bất lực nhạt nhòa: “Cho dù đi được, thì có thể đi đến đâu?”

Đúng vậy, trời đất rộng lớn thế, nhưng hôm nay nàng không còn đường để đi nữa.

Câu trả lời của nàng làm trái tim Bạch Liêm ngừng đập, như bị kim thép đâm vào tim, Bạch Liêm xoay người lại nheo mắt nhìn nàng: “Thiên Sắc, ý muội là gì?”

“Tiểu sư huynh, lần này huynh đến Càn Nguyên sơn cướp Tù hồn châu có lẽ đã đánh một trận ác chiến, làm thị giả của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn trọng thương, chỉ e là…” Giãy khỏi tay Bạch Liêm, Thiên Sắc chăm chú nhìn y, sau đó nàng dời mắt đi, ngữ điệu bâng quơ như chuyện chẳng liên quan đến mình, nàng chậm rãi lựa lời: “Nếu Thiên tôn trách tội, chỉ sợ…”

Nàng còn chưa dứt lời, Bạch Liêm đã đoán được nàng sắp nói gì. “Muội lại muốn nói những thứ linh tinh như đã liên lụy ta chứ gì!” Bạch Liêm tức giận hừ lạnh, cười nhạt cắt ngang lời nàng.

“Vậy…” Thiên Sắc khổ sở cười, nàng do dự lùi lại, chẳng biết có phải vì vừa rồi hoảng hốt nên thân mình hơi lảo đảo, chênh vênh: “Hay để muội đổi cách nói, vậy nhờ tiểu sư huynh sau này đừng đến liên lụy muội nữa!”

“Nói nhảm!” Như có nhiều đốm lửa nhỏ lan tỏa trong mắt bốc lên thành ngọn lửa hừng hực đủ để lan ra đồng cỏ, Bạch Liêm đổi sắc mặt, một câu như bật ra khỏi môi. Cả đời y chưa bao giờ tức giận đến mức này! Nghiến răng nghiến lợi, Bạch Liêm hung dữ bước lên trước, không chấp nhận lời từ chối của nàng, y nắm chặt tay nàng lần nữa: “Từ xưa tới nay, ta muốn làm gì đều theo ý mình, hôm nay ta cứ muốn liên lụy muội đấy!”

“Huynh thích làm theo ý mình, vậy sao tiểu sư huynh không để muội làm theo ý mình một lần!” Chăm chăm nhìn bàn tay nắm chặt cánh tay mình, Thiên Sắc cúi đầu hỏi, ánh mắt sâu thẳm, phức tạp khiến Bạch Liêm không thể nhận ra, đến cuối cùng Thiên Sắc đáp ba từ cực kỳ đơn giản lại tạo thành một sự giằng co giữa hai bên: “Ta không đi.”

Thấy tình cảnh này, sắc mặt Bạch Liêm trắng bệch, nhả từng lời cực chậm, khóe mắt nóng rực, một cơn đau tê tim buốt phổi đánh thẳng vào ngực y, thế nhưng ngữ điệu y lại bình thản kỳ dị: “Lúc này, nếu ta để muội làm theo ý mình, muội sẽ chẳng còn cơ hội quay đầu lại nữa!”

Đúng vậy, lúc trước nàng dùng câu “Ta