Polaroid
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218602

Bình chọn: 10.00/10/1860 lượt.

ợc rồi, cho dù hành động của hắn là vi phạm thiên luật, phải chịu trách phạt thế nào hắn cũng sẽ không oán hận, nhưng cái tội “làm loạn” này tại sao lại rơi xuống đầu hắn?

Cho dù hắn muốn tìm đối tượng để song hành song tu, dù rằng Thiên Sắc cũng không phải đối tượng có thân phận phù hợp với thần vị của hắn, thì đó cũng là việc riêng của hắn chứ?

Chuyện này đáng xé ra to lắm sao?

“Bây giờ sắp đến trận chiến thần ma, mà đệ lại…” Hạo Thiên sa sầm mặt, nhất thời khó kiềm chế cơn giận suýt nữa đã buột miệng nói ra, y đành phải hít sâu một hơi cố sức đè nén cơn giận muốn bùng nổ trong đáy lòng, cố ý dùng lời mơ hồ không rõ để khuyên nhủ: “Đây chẳng phải làm loạn thì còn là cái gì?”

Là trách hắn không thèm bận tâm khi đối đầu với kẻ địch sao?

Bình Sinh lạnh lùng nhìn Hạo Thiên, cũng không màng ở đây là Cửu Tiêu điện, dưới chân bức tượng các vị thần khai thiên lập địa mà hai huynh đệ ruột thịt lại đối chọi gay gắt.

Hạo Thiên hậm hực, vẫn cố nén giận, nhưng vì biết rõ tính Bình Sinh nên không tiện nói thêm: “Tiểu yêu tước kia đang ở đâu?” Hạo Thiên nghiến răng nghiến lợi hỏi, ánh mặt lộ rõ sát khí.

“Nàng đang ở một nơi rất an toàn.” Bình Sinh đáp cực ngắn gọn qua loa, hắn dùng ngữ điệu nhẹ nhàng nhất cất lời chất vấn, nở một nụ cười nhạt nhòa, cười đến mức khiến người ta sởn cả gai óc, sâu trong đáy mắt tỏa ra vẻ âm u trước cơn bão tố: “Hạo Thiên, rốt cuộc huynh đã gạt đệ chuyện gì?”

Hết chương 86

Chương 87

Edit: Ong MDBeta: Vô PhươngThôi thôi, thiếp phải xa chàng

Bao ân, bao ái lỡ làng từ đây

Hoa tàn, nguyệt tận đêm này

Còn duyên xin hẹn sum vầy ngàn sau.

Câu hỏi của Bình Sinh không phải lời lẽ nghiêm khắc, tàn khốc nhưng quá bất ngờ khiến Hạo Thiên trợn tròn mắt không kịp chuẩn bị. Lúc này, không chỉ Hạo Thiên mà tất cả những người biết chuyện ở đây đều nhìn nhau, không biết nên dàn xếp thế nào cho ổn.

Nếu trả lời không phải, khác nào nói dối?

Đúng là bọn họ giấu giếm hắn chuyện rất quan trọng. Nhưng nếu nói thật, chỉ sợ không ai gánh vác nổi hậu quả. Trong đó, Nam Cực Trường Sinh đại đế là người khó xử nhất. Nếu nói không phải, nha đầu Thiên Sắc thật đáng thương, nhưng nếu xác nhận, chỉ sợ Bình Sinh sẽ rơi vào kết cục chẳng tốt đẹp gì.

Đúng lúc xung quanh ngày càng im lặng hơn, khiến sự nghi ngờ của Bình Sinh càng trỗi dậy, chợt có một giọng nói nhẹ nhàng nhưng không kém phần nghiêm khắc vang vọng khắp Cửu Tiêu điện —

“Con còn dám nói bản thân không liều lĩnh?”

Bình Sinh ngạc nhiên xoay người sang, thấy mẫu thần của hắn — Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đứng ở cửa đại điện.

Ngự Quốc Tử Quang phu nhân xưa nay luôn ở Huyền Đô Ngọc Kinh Thất Bảo Sơn tiên điện, mấy vạn năm nay chưa ra khỏi Huyền Đô Ngọc Kinh. Bây giờ bà xuất hiện, trang nghiêm mẫu mực, y phục gấm đỏ dệt kim vàng, khăn quàng vai màu xanh thẫm khảm ngọc trai, hoa văn phượng hoàng dệt kim ngũ sắc, đầu đội kim quan cửu địch phượng hoàng (chín con phượng hoàng quay múa) kết ngọc trai tinh tế, bảo trâm vàng đong đưa bên tóc mai, như muốn bay lên mãi, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Mẫu thần!?” Hạo Thiên thấy Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đến, chợt vui mừng, vội vàng bước lên cung kính hành lễ, trái tim sắp nhảy lên cổ họng cũng dần hạ xuống: “Hạo Thiên cung nghênh mẫu thần!”

May mắn là trước đó y đã biết tin, tụi ranh con Bạch Liêm, Bán Hạ to gan lớn mật, không biết sợ hãi kia dám lẻn vào Liên trì trên Càn Nguyên sơn cướp Tù hồn châu phong ấn con Bình Sinh. Sau đó, Bình Sinh và tiểu tước nhi tự nhiên biến mất. Lòng y nóng như lửa đốt, tự biết không thể quyết định việc này, bản thân cũng bế tắc với Bình Sinh, liền phái Thái Bạch tinh quân đến Huyền Đô Ngọc Kinh xin Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn giúp đỡ. Bây giờ, tuy rằng Phù Lên Nguyên Thủy thiên tôn chưa đến, nhưng mẫu thần Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đã xuất hiện, rốt cuộc cũng áp đảo được khí thế của Bình Sinh.

“Cung nghênh mẫu thần!” Những vị thần có mặt đều khom người hành lễ, chỉ có Bình Sinh đứng tại chỗ, mặt không thay đổi.

Ngạc nhiên chồng chất, Bình Sinh nhớ rõ, từ khi hắn bắt đầu làm chủ Tử Vi viên chưa từng gặp mặt mẫu thần lấy một lần, ngay cả khi tìm được cơ hội đến Huyền Đô Ngọc Kinh cũng luôn gặp cảnh mẫu thần bế quan, đều bị sập cửa vào mặt phải quay về. Nhưng hôm nay, mẫu thần đã lâu chưa xuất hiện lại chủ động đến đây, càng khiến hắn phát giác ra việc này không hề đơn giản.

Cuối cùng là chuyện to tát gì đã mời được mẫu thần tôn giá?

Không cần nói cũng biết nhất định Hạo Thiên có chuyện lừa gạt hắn!

“Bình Sinh —” Ngự Quốc Tử Quang phu nhân nhẹ nhàng gọi tên hắn, đi thẳng đến trước mặt hắn, giọng cực kỳ nhẹ nhưng không kém phần nghiêm khắc: “Sao con có thể không biết bối phận, tra hỏi huynh trưởng của mình như thế?”

Bình Sinh không đáp lại, chỉ trầm mặc, liếc mắt nhìn Hạo Thiên một cái, thấy y như chột dạ không dám nhìn thẳng mặt mình, mày thoáng cau lại sau đó giãn ra thu tầm mắt lại.

Hắn không muốn giải thích điều gì, bởi vì từ hành động lời nói của Hạo Thiên, hắn đã tìm ra manh mối, trong lòng tự có tính toán.

Ngự Quốc Tử Quang phu nhân xưa nay rất yêu thươ