Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thê tử xấu xa

Thê tử xấu xa

Tác giả: Hương Di

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325154

Bình chọn: 10.00/10/515 lượt.

Không ngờ Thế tử vẫn nhớ rõ nô tỳ.” – Tú đại nương ha hả cười.

“Thế tử phi đâu?” – Thấy bà ta chỉ ra ngoài một mình, Mặc Lan trầm giọng chất vấn.

Trong lòng hắn chợt suy nghĩ, Tú đại nương bắt cóc Dung Tri Hạ,lqđ chắc là vì chuyện hắn giam lỏng huynh trưởng, có lẽ bà ta muốn lấy Dung Tri Hạ ra để uy hiếp hắn thả huynh trưởng.

Tú đại nương lấy ra một cái dây thừng – “Nếu Thế tử muốn gặp Thế tử phi, thỉnh bó tay chịu trói, nô tỳ sẽ đưa Thế tử đi gặp Thế tử phi.”

“Vì Mặc Dục mà ngươi bắt cóc Thế tử phi sao? Ta đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi thả nàng, ta cũng sẽ thả đại ca.” – Mặc Lan bàn luận điều kiện với bà ta.

Tú đại nương lắc đầu cảnh cáo – “Nếu Thế tử không bó tay chịu trói, sau này sẽ không còn được gặp lại Thế tử phi nữa. Nhưng mà,salemsmalldđlqđ nếu Thế tử sợ chết, không để ý đến an nguy của Thế tử phi, có thể quay đầu rời đi.”

Sắc mặt Mặc Lan trầm xuống, cân nhắc xem có nên trực tiếp bắt giữ Tú đại nương, ép hỏi bà ta tung tích Dung Tri Hạ.

Dường như biết được suy nghĩ trong lòng hắn, ngay sau đó, Tú đại nương nói – “Thế tử cũng có thể bắt giữ nô tỳ, nhưng nếu lqđ ngài thật sự làm thế, chắc chắn Thế tử phi sẽ mất mạng, bởi vì tiện mạng này của nô tỳ không thể nào bù lại được mạng của Thế tử phi, mong rằng Thế tử sẽ suy nghĩ cho kỹ.”

“Ngươi có kẻ đồng lõa đúng không, vì sao không thấy ra mặt?” – Hắn tin chắc rằng chuyện này không thể nào do một mình Tú đại nương gây nên. Hắn muốn biết đến tột cùng là kẻ nào đứng phía sau làm chủ.

Tú đại nương cũng không trả lời, chỉ nhắc lại một lần nữa – “Thế tử không cần gấp gáp, chỉ cần Thế tử đồng ý nghe theo, nô tỳ sẽ đưa Thế tử đến gặp người cần gặp. Nhưng nếu Thế tử không muốn, vậy xin mời trở về, nô tỳ nhất định sẽ không ngăn cản.”

Vì để cứu Dung Tri Hạ được thuận lợi, Mặc Lan không thể không thỏa hiệp – “Ném dây thừng lại đây.”

Đợi sau khi hắn lấy dây thừng tự trói mấy vòng trên người,salemsmalldđlqđ Tú đại nương mới đi tới, cầm dây trói chặt lại, ngay sau đó bất ngờ lấy khăn tay che miệng và mũi hắn, khiến hắn hôn mê.

“Mặc Lan, Mặc Lan…..”

Mơ hồ nghe thấy dường như có người gọi tên mình, Mặc Lan chậm rãi tỉnh lại từ trong hôn mê.

“Thật tốt quá, cuối cùng chàng cũng tỉnh.” – Thấy hắn tỉnh lại, Dung Tri Hạ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Hắn men theo thanh âm nhìn về phía bên trái, lqđ vừa thấy nàng, sắc mặt vui mừng – “Tri Hạ, nàng không sao chứ.”

“À, coi như tạm thời không sao.” – Nàng cười khổ nói – “Đúng rồi, sao chàng cũng bị bắt tới đây?”

Thấy nàng khỏe mạnh, Mặc Lan thoáng an tâm, nghe thấy nàng hỏi, mới nhớ tới tình huống lúc trước, ngước mắt nhìn lên, lúc này mới phát giác tình cảnh hiện giờ của bọn họ thật sự không được tốt lắm.salemsmalldđlqđ Bọn họ bị giam trong một thạch thất, bị trói riêng ở một cây cột gỗ, không thể động đậy.

“Tú đại nương bắt nàng để uy hiếp ta.” – Hắn nói.

“Tú đại nương là ai?” – Dung Tri Hạ thắc mắc.

“Đó là bà vú trước kia đã chăm sóc đại ca.”

“Bà ấy bắt ta để uy hiếp chàng, vậy mà chàng cũng bó tay chịu trói như vậy sao?” – Chẳng lẽ hắn không nhận ra đây là một cái bẫy?

“Nếu ta không bó tay chịu trói, bọn họ sẽ giết nàng.”

Dung Tri Hạ kinh ngạc nhìn hắn rất lâu mà không nói nên lời. Nàng không ngờ hắn sẽ vì nàng mà hoàn toàn không để ý đến an lqđ nguy của bản thân, tự mình lao vào nguy hiểm, bỗng nhiên trái tim nàng cảm thấy ấm áp.

Hắn ôn nhu trấn an – “Nàng đừng lo lắng, trước khi ta tới chùa Phổ Đà đã an bài, bí mật sai một nhóm thủ hạ canh giữ ở bên ngoài hai mươi dặm. Nếu sau một lúc lâu mà không thấy ta trở về, bọn họ sẽ vào trong chùa Phổ Đà tìm ta. Ta tin chắc không lâu nữa bọn họ sẽ tìm được manh mối, cứu chúng ta ra ngoài.” –salemsmalldđlqđ Hắn âm thầm đào tạo một nhóm thủ hạ tâm phúc, chỉ nghe sự điều khiển của một mình hắn, không chịu sự quản lý của Phụng Vương phủ, vì vậy cũng sẽ không kinh động đến người trong Vương phủ.

Dung Tri Hạ nén xuống sự cảm động trong lòng, ngẫm nghĩ rồi nói – “Tú đại nương là bà vú của đại ca, chẳng lẽ bà ta muốn dựa vào chuyện này để yêu cầu chàng thả đại ca?”

“Vốn dĩ ta cũng nghĩ như vậy, nhưng nếu thật sự lqđ bà ta chỉ muốn ta thả người, cũng sẽ không trói cả hai chúng ta ở chỗ này, rõ ràng là có mục đích khác.”

“Không hổ là Thế tử, quả thật là thông minh.” – Đột nhiên cửa thạch thất được mở ra, một phụ nhân đi vào.

“Nhưng mà sợ rằng Thế tử phải uổng phí tâm cơ rồi, những thủ hạ kia sẽ không tới cứu ngươi được đâu,salemsmalldđlqđ bởi vì bọn họ tra được đầu mối đưa bọn họ tới một nơi cách nơi này rất xa, là chỗ của Trần Vân.” – Trần Vân là khuê danh của Vương phi Trần thị.

Vừa trông thấy người đến, Mặc Lan lập tức nhíu mày lqđ – “Phong di nương.” – Suy nghĩ chợt lóe, bỗng chốc hắn đã hiểu ra kẻ đứng phía sau làm chủ chắc chắn là bà ta.

Dung Tri Hạ nhìn thấy bà, cũng kinh ngạc không thua gì Mặc Lan, những hình ảnh trước khi hôn mê hiện lên trong đầu, nhất thời trở nên rõ nét.

“Đã lâu không gặp.” – Phong di nương nhìn hắn, hơi mất tự nhiên cười.

Bà đã sớm qua Ngọc Hà mà biết được,salemsmalldđlqđ Mặc Lan là một người có ân tất báo, hơn nữa càng ngày càng cưng c