Polly po-cket
Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323083

Bình chọn: 9.5.00/10/308 lượt.

_________ End flashback ___________

– Không! Tôi không tin! – Kay gào lên, điên loạn

– Em cũng không dám tin, nhưng ba em đang bệnh nặng, ông ấy đã thú nhận với em tất cả! Ba em chỉ cầu xin ở mọi người sự tha thứ!

Lệ Băng quỳ xuống, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thánh thiện. Sự hối hận muộn màng. Hối hận thay cho cha mình.

Đoàng!

– BA!

Nguyên hét lên. Nhưng không kịp, Hoàng Trần ngã xuống.

Máu loang đỏ trên mặt đất.

– Ba xin lỗi! Đến lúc ba phải đền mạng, nợ máu trả bằng máu! Nguyên à…ba không xứng làm ba con! Ba biết, dù đã tự động tách khỏi Tử Thần, dù bị ba cản trở rất nhiều nhưng con không bao giờ hận ba, cảm ơn con, Nguyên! Ba…có một lời cuối cùng muốn nói với con…ba yêu con!

Người đàn ông thều thào, cố nói những lời cuối cùng.

Trong lúc sự thật được phơi bày. Thủ lĩnh Tử Thần Bang đã giật khẩu súng trên tay Kay và tự sát. Hoàng Trần khóc, vì bất lực hay hối hận, chỉ có ông biết.

– Con cũng yêu ba, thật đấy! – Nguyên thì thầm

Rồi máu khô đi.

Để lại trên đất một màu đỏ sẫm.

– Chết tiệt! – Kay cằn nhằn, hắn nhanh nhẹn giơ súng về phía Nguyên, nhưng chậm hơn Minh một bước

Đoàng!

Lại một phát đạn ngay tay Kay, chệch một tý, dù sao Minh cũng không phải tay súng giỏi.

– Cô điên à? Nghĩ rằng đánh được tôi sao?

Kay cười, cười lớn.

Hắn cười.

Nhưng rất đau.

Nụ cười không hẳn đại diện cho niềm vui!

Nước mắt chưa phải biểu tượng cho khổ đau!

Dù đó là quy luật cũng không có nghĩa không thể thay đổi.

Kay là một tay súng giỏi, cận kề Nguyên trong bất kỳ trận chiến nào. Phong Thần Bang có luật là không giết người, dù cho trận đánh có nảy lửa thế nào tuyệt đối cũng không giết người. Nhưng điều đó không khiến cho cả thế giới ngầm không sợ Phong Thần Bang. Lý do? Đương nhiên là vì Black King hùng mạnh và tay súng tài giỏi, nổi tiếng đã bắn là không chệch một li – Cold Prince!

Đoàng!

Kay giơ súng về phía Nguyên, bắn không cần nhắm, nhanh như chớp và hoàn toàn chuẩn xác. Nhưng người trúng đạn không phải Nguyên…

– MINH!

Nguyên gào lên, ôm lấy cơ thể đầy máu của Minh, đôi mắt hằn lên những ngọn lửa đang cháy phừng phừng.

– Tại sao? Tại sao em lại đỡ đạn cho tôi? TẠI SAO?

– Vì…em yêu anh! – Minh mỉm cười, đưa đôi tay đầy máu vuốt lấy mặt Nguyên

– Em đừng ngủ! Đừng ngủ!

Nguyên ra sức lay Minh dậy khi thấy cô sắp nhắm mắt

– Nguyên à! Nếu…có kiếp sau, chúng ta…lại yêu nhau nhé! Lúc đó…em muốn được đi biển, được không anh?

– Đồ ngốc! Đừng nói là kiếp sau, cả tỷ năm sau anh vẫn yêu em! Em đừng nói những lời ngốc nghếch đó, em mau tỉnh lại, anh sẽ dẫn em đi biển!

Minh mỉm cười rồi ngất đi trong vòng tay Nguyên. Cậu hét lên, ôm Minh chặt hơn, ra sức gọi tên cô, nhưng Minh vẫn không tỉnh.

– KHÔNG!

Gió ngừng thổi, lắng nghe những tiếng la vô vọng trong trái tim cô gái nhỏ.

Cố gào thật lớn, nhưng chỉ là những tiếng gào câm lặng.

Không cách gì bật thành tiếng.

Trước mắt Minh giờ đây là một khoảng không, một khoảng không màu đen.

Sợ hãi bao trùm.

Thiên thần của em, anh đang ở đâu?

End chap 20.

Chap 21: Bên kia tuyết trắng

Mưa.

Lạnh.

Đau.

Nước mưa hoà với máu, tạo nên một thứ màu sắc kỳ dị.

Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

Tiếng súng xé toạc màn đêm u tối. Âm thanh khô khốc ấy bắt gặp những giọt mưa rơi lộp bộp, nghe như bản hoà âm của nước mắt, không gian chỉ còn là một màu u uất.

Nguyên bắn không xác định vào không trung rồi gục xuống.

Kay vẫn đứng đó, nắm chặt khẩu súng, không bắn. Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt bằng ánh nhìn đờ đẫn, không chút cảm xúc. Tận sâu trong đáy mắt chỉ có tảng băng vô hình lạnh giá, hoàn toàn vô hồn.

Đoàng!

Lại tiếng động kinh hoàng ấy, Kay khuỵu xuống, máu từ chân phải tuôn ra không ngừng.

Một cái nhếch mép kiêu hãnh – từ Kay

Một cái nhìn lạnh lùng – từ Nguyên

Đoàng!

Lại một phát vào chân phải, máu vẫn tuôn. Nhưng, Kay vẫn giữ nguyên cái nhếch mép, không đau.

– Em xin anh! Dừng lại đi Shin! Anh giết anh ấy mất! – Lệ Băng cố giật khẩu súng trên tay Nguyên

– Em yêu cậu ta? Không đáng đâu Lyn!

Không hề nhìn Băng, Nguyên nói bằng giọng rất nhẹ, tựa như gió. Tay cậu vẫn nắm chặt khẩu súng, nhưng không bắn nữa.

Kay gượng đứng lên, gương mặt đã trở về vẻ lạnh giá vốn có, hoàn toàn không chút thần sắc, hàn khí toả ra từ giọng nói, đủ lạnh để khiến cả không gian ngừng thở:

– Hôm nay đến đây thôi! Trận chiến còn dài!

Nhanh như chớp, hắn nhảy xuống sông, không chút dấu vết đọng lại trên mặt nước phẳng lặng, kể cả màu đỏ của máu.

– Gọi xe cấp cứu đi!

Nguyên cất khẩu súng vào túi, buông một câu hờ hững rồi bế xốc Minh đi, máu tuôn ướt đẫm cả áo Minh, bết vào người Nguyên. Một mùi tanh nồng đầy đau thương.

Mưa rơi ướt cả cơ thể Nguyên, cậu lạnh, lạnh cả trong tâm hồn.

Từng giọi nước óng ánh rơi dài trên gương mặt chàng trai trẻ, là mưa hay nước mắt?

Chẳng ai có câu trả lời.

______________________________________

Bệnh viện khoác một màu trắng u buồn. Từng dòng người qua lại trước mắt Nguyên, mỗi người một công việc, trông họ như những chiếc máy được lập trình sẵn, vô vị.

Cậu ngồi im trên băng ghế dài, kế bên là Lệ Băng, nhưng dường như với Nguyên, mọ