Snack's 1967
Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

Thiên Thần Đeo Mặt Nạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322985

Bình chọn: 8.00/10/298 lượt.

iến đến hoặc đứng yên, xin anh đừng bước lùi, để em có thể chạm vào trái tim anh.

Một khoảng cách rất gần, chỉ một chút nữa thôi, cả hai có thể chạm vào nhau.

Nhưng…

Thiên thần đột ngột biến mất, chỉ còn lại một đốm sáng nhỏ. Minh bàng hoàng nắm lấy đốm sáng nhưng nó cứ bay mãi, bay mãi. Cô hốt hoảng chạy theo, chạy đến khi chân mỏi rã rời.

Đốm sáng tan biến.

Minh ngất đi.

______________________________________

– Nguyên! Minh biến mất rồi! – Ngọc hớt ha hớt hải chạy khắp bệnh viện tìm Nguyên

Cậu đánh rơi hộp thức ăn mới mua, chạy thật nhanh đến phòng của Minh. Đập vào mắt Nguyên là chiếc giường trắng toát, không có ai cả. Nguyên nắm chặt hai tay, từng bước đi đến cạnh giường, một tờ giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên chiếc drap trắng…

Chỗ cũ

Đi một mình

Nếu muốn cô ta sống

Cold Prince.

Nguyên vò nát tờ giấy, đôi mắt hằn lên những đốm lửa sáng, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Trận chiến còn dài, tất cả vẫn chưa kết thúc.

End chap 21.

Chap 22 – End: Khi sóng chạm vào đá và tan đi

(Note: Tên chap là tên một oneshot của Okami, Yoo chỉ thấy cái tên này phù hợp với chap nên đặt thôi, nội dung chap không liên quan đến oneshot của Okami ss)

Nguyên quay người chạy nhanh ra khỏi bệnh viện, tay vẫn nắm chặt mảnh giấy, đầu óc rối bời.

Nguyên có mặt trước căn nhà nhỏ nằm khuất ở vùng ngoại ô – căn cứ bí mật chỉ có cậu và Kay biết.

Cậu nhớ hồi còn nhỏ xíu, Nguyên và Kay đã tìm ra căn nhà hoang này trong một lần mải chơi mà đi lạc. Sau khi trở về nhà, cả hai rất hay mò ra đây chơi, càng lớn càng thân, như anh em một nhà. Có lần Kay dắt Lệ Băng đến đây chơi, Nguyên đã tinh nghịch giả ma giả quỷ doạ Băng làm cô khóc thét, rồi mặc cho Kay năn nỉ hết lời, cô cũng chẳng bao giờ dám đến đây nữa, thế là Kay giận Nguyên cả tuần lễ.

Nguyên chợt mỉm cười khi nhớ lại tuổi thơ đẹp đẽ của mình. Cậu và Kay là những người bạn thân, rất thân. Đã từng.

Bây giờ cậu phải đối mặt với hiện thực khủng khiếp. Sự thực như bàn tay vô hình của bóng đêm, lạnh lùng bóp nghẹn trái tim Nguyên, khó thở.

Chàng trai từ tốn bước vào trong căn nhà. Trước mắt Nguyên, Minh ngồi bệt dưới đất, tay chân đều bị trói nhưng vẻ mặt lại rất đỗi bình tĩnh. Cô nhìn Nguyên bằng ánh mắt dịu dàng nhưng lại đầy lo lắng. Minh đã tỉnh, từ đêm qua.

– Cậu đến rồi!

Kay đứng trong góc tối, gương mặt hắn như một khối hình méo mó dưới bóng đêm, đôi mắt vô hồn cùng ánh nhìn đờ đẫn khiến khuôn mặt Kay càng trở nên kỳ dị.

Kay thong thả bước đến gần Nguyên, hai tay đút sâu vào túi quần. Nguyên lùi lại, theo phản xạ, rút súng ra.

– Bình tĩnh nào! Trò chơi chưa bắt đầu mà! – Kay nhún vai, khẽ nhếch mép

– Cậu muốn gì? – Vẫn giữ khẩu súng trên tay, Nguyên điềm tĩnh hỏi

Bầu không khí tĩnh mịch, có thể nghe thấy cả tiếng lạo xạo của đàn kiến trên tường. Bên ngoài gió thổi vào các khoảng trống của căn nhà, làn gió len lỏi vào mọi ngõ ngách, vào từng tế bào trong cơ thể con người, rồi rời đi một cách chậm rãi, không chút vấn vương, chỉ để lại cơn rùng mình cho những kẻ mà nó vừa ghé thăm.

Trăng thong dong dạo chơi cùng gió, rồi vô tình ghé lại, tò mò nhìn vào căn nhà, chăm chú theo dõi cuộc đối thoại đầy căng thẳng giữa hai chàng trai.

– Muốn đùa tý thôi!

Rồi nhanh như chớp, Kay đặt tay lên cổ Minh, ấn nhẹ.

– Không được làm hại cô ấy!

– Nếu tôi muốn thì sao? – Kay cười, lần này nụ cười đã rõ ràng hơn

Kay ấn mạnh vào cổ Minh, đau nhưng cô không la.

Nguyên giơ súng về phía Kay, không chút do dự.

Kay ấn mạnh hơn, Minh kêu lên khe khẽ.

Nguyên chùn bước, hạ súng thấp hơn.

Chỉ chờ có vậy, Kay bắn vào chân phải Nguyên hai phát liền, chính xác từng milimet

– Cái này trả cho cậu!

Nguyên khuỵu xuống, máu bắt đầu tuôn. Cậu chợt mỉm cười, ngước mặt lên nhìn Kay, nói:

– Vẫn chẳng bao giờ tôi thắng cậu trong trò chơi bắn súng!

Một cái nhếch mép tàn nhẫn ẩn hiện trên khối hình méo mó trong bóng tối.

– DỪNG TAY!

Một tiếng hét vang lên, một cô gái có gương mặt vô cùng thánh thiện tiến đến gần Kay, tay cầm một con dao găm, sắc lịm

Cô nhìn Kay không chớp mắt. Ánh nhìn lạnh lẽo xoáy sâu vào người đối diện, nhưng tận sâu trong đáy mắt lại tràn đầy yêu thương. Cô giơ con dao lên cao, hạ giọng thật trầm:

– Thả họ ra! Hoặc em sẽ giết anh!

– Em nghĩ em giết được anh?

– Nếu không thì sao? Anh sẽ giết em à?

Kay thoáng giật mình, không phải vì câu nói đầy dứt khoát lúc nãy, mà là vì gương mặt lãnh đạm kia, đủ lạnh để khiến cả thế giới đóng băng.

Gương mặt này, thần sắc này, ánh nhìn này, tất cả đều tương thích với cái tên của cô gái xinh đẹp – Hàn Lệ Băng.

Đoàng!

Một viên đạn bay thẳng vào cán dao khiến nó rơi xuống, chạm đất tạo thành tiếng “keng” chói tai.

– Em sẽ không giết anh đâu, phải không? – Kay nhìn chằm chằm con dao dưới đất, hỏi

Không có tiếng trả lời.

– Em có yêu anh không? – Kay lại hỏi, đôi mắt đã trở nên đờ đẫn

– Có! – Một tiếng “có” dứt khoát, dồn nén bao cảm xúc, chực chờ thoát ra khỏi cổ họng cô gái xinh đẹp bất cứ lúc nào

– Vậy hãy tha thứ cho anh!

Nói rồi Kay kéo Băng lại và hôn cô. Bất ngờ, Băng cắn mạnh vào môi Kay, nhưng hắn vẫn không buông c