XtGem Forum catalog
Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng

Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng

Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210020

Bình chọn: 7.5.00/10/1002 lượt.

sẽ làm cho kẻ đó đổ máu tại chỗ. Vẻ mặt Hoàn Nhan Bất Phá không biểu lộ gì, chỉ khoanh tay đứng bên cửa sổ, suy tư nghiền ngẫm. Hắn muốn Tiểu Nha Đầu, chỉ nghĩ đến thôi mà ngực đã đau lên.

An Thuận làm thái giám bên cạnh Hoàng Đế đã mười năm, Hoàng Đế đối với Thái Tử Phi khác biệt như vậy, sao hắn lại không nhìn ra chứ? Trong lòng cũng hiểu được Hoàng Thượng đang rối rắm đủ đường, nhưng lại không thể công khai khuyên giải, chỉ có thể tiến lên vài bước, nhỏ giọng nhắc nhở: “Hoàng Thượng, tâm tình không thoải mái sao không ra sau điện ngâm suối nước nóng đi ạ? Có thể sẽ thả lỏng được tâm tình, hồi phục tâm trạng đấy ạ.”

Thế Tông nghe vậy thì gật đầu, cho mọi người lui đi, cởi xiêm y xuống chậm rãi bước vào suối nước nóng, ngâm mình vào làn nước đang tỏa khí cuồn cuộn, thở dài một hơi, nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng đến thân thể lả lướt gợi cảm của Tiểu Nha Đầu, bộ phận khổng lồ ở thân dưới lập tức dựng thẳng lên, cứng rắn như sắt.

Hắn xoa vật khổng lồ đó, thuần thục di chuyển lên xuống, vẻ mặt như đang đau khổ, như đang kích động, miệng khẽ nỉ non ba chữ “Tiểu Nha Đầu” khó nghe thấy được, hoàn toàn quên đi bản thân.

“Ai?”

Trong một khắc chuẩn bị bắn ra, hắn đã buông lơi cảnh giác, không ngờ, đột nhiên có một đôi tay ở phía sau dịu dàng xoa từng vòng khiêu khích trên tấm lưng mạnh mẽ rộng lớn của hắn.

Nguyên Phi gạt An Thuận qua một bên xông vào, thấy Hoàng Thượng đang tựa người vào cạnh bể thủ dâm, làn nước bốc lên tràn ngập hương vị tình dục, trong lòng kinh ngạc nhưng lập tức cảm thấy vui vẻ, vội vàng cởi bộ xiêm y vốn đã vô cùng mỏng manh xuống, sà đến quyến rũ, nhưng lại không ngờ bị Hoàng Thượng lạnh lùng hỏi lớn một câu, người cũng bị hất mạnh ra ngoài.

Xoay người nhìn Nguyên Phi đang đau đớn quỳ rạp trên mặt đất, luôn miệng rên rỉ kêu đau, tâm tình Hoàn Nhan Bất Phá vốn chưa khôi phục lại càng thêm nặng nề, trần truồng từ trong nước đứng dậy, đi đến bên người Nguyên Phi, cúi người, dùng ánh mắt như nhìn vật chết nhìn về phía nàng ta, thấp giọng hỏi: “Ngươi vào đây bao lâu rồi?” Giọng điệu mềm nhẹ, nhưng lại dày đặc sát khí, làm người nghe phải phát lạnh trong lòng.

“Hoàng Thượng, Ngài sao vậy ạ? Vì sao tình nguyện thủ dâm cũng không để nô tỳ hầu hạ Ngài? Ngài tội gì phải làm vậy chứ?” Nguyên Phi cố gắng chịu đựng đau đớn trên người, đứng dậy, vẻ mặt đau khổ, giọng điệu run rẩy vừa khóc vừa nói.

Bình tĩnh nhìn kỹ biểu cảm của Nguyên Phi, thấy nàng ta ngoài trừ biểu lộ sự uất ức ra thì cũng không còn biểu cảm nào khác, hiển nhiên là không nghe được ba chữ “Tiểu Nha Đầu” lúc hắn vong tình khe khẽ kêu lên, sát khí dày đặc trên người Hòan Nhan Bất Phá mới giảm xuống một chút, đứng thẳng người dậy, lạnh lẽo trả lời: “Trẫm thích thế nào thì cũng không đến lượt ngươi xen vào! Không có ý chỉ mà dám xông vào tẩm điện của Trẫm, ngươi vứt cung quy mới của Mẫu Hậu ở xó nào rồi hả?”

Nguyên Phi bị hắn chất vấn đến sắc mặt tái xanh, hoảng loạn khó tả. Nàng ta chỉ biết là đã hai tháng nay Hoàng Thượng chưa lâm hạnh nàng ta, nàng ta cảm thấy cô đơn không chịu nổi, nên lúc này mới chủ động đến tìm, năm ngoái Hoàng Thượng cũng không hề trách móc nặng nề hành động thế này của nàng ta, thậm chí còn có chút thích thú, sao năm nay lại thay đổi thế này? Nàng ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, nhưng cũng không có thời gian để nàng ta có thể hiểu, vì An Thuận đã đi vào, khoát áo cho Hoàng Thượng, lại gọi theo hai vị mama thân hình cường tráng, lấy thảm cuốn nàng ta lại, lập tức đưa đến tẩm điện của Thái Hậu.

Quy củ mới Thái Hậu đặt ra, nàng ta là người đầu tiên vi phạm. Phương châm làm việc trước nay của Thái Hậu là giết gà dọa khỉ, nàng ta lại là phi tần có phân vị cao nhất trong cung, rơi vào chuyện này, bị trừng phạt nghiêm khắc là không thể tránh khỏi, cũng không hề nhẹ nhàng hơn việc bị Hoàng Thượng trừng phạt bao nhiêu.

Nguyên Phi nghĩ xong, nỗi sợ hãi lập tức bao trùm toàn thân, không khỏi giãy giụa lớn tiếng gào khóc cầu xin.

Hoàn Nhan Bất Phá lạnh lùng nhìn Nguyên Phi đang gào khóc om sòm bị khiêng đi, vẻ mặt buốt giá, không chút khoan dung, nhìn xuống An Thuận đang quỳ gối dưới chân chờ trách phạt, hai mắt càng thêm u ám, cất giọng lạnh lùng nói: “Lần này bỏ qua, sau này trừ bỏ Thái Hậu và Thái Tử Phi, nếu ai dám xông vào tẩm điện của Trẫm, không thể cản được thì giết không tha.”

An Thuận vội vàng dập đầu đáp lại, sau khi đứng dậy thì nâng tay lau mạnh mồ hôi túa ra hai bên thái dương.

Hoàn Nhan Bất Phá liếc nhìn đống quần áo Nguyên Phi để lại trên mặt đất, ánh mắt ẩn chứa chán ghét, chỉ vào đống quần áo đó nói: “Đem mấy thứ này đốt đi! Đừng làm bẩn mắt Trẫm!”

Vừa nói xong, hắn lại giật mình nhớ đến việc Vệ Vương xúi giục Thái Tử, lại đối chiếu với tình huống vừa gặp phải của bản thân, trong lòng cảm thấy căng thẳng, trên mặt hiện ra vẻ bối rối chưa từng có bao giờ.

“Nhanh, bãi giá tẩm điện Thái Tử!” Nhanh chóng mặc thường phục vào, khuôn mặt hắn lạnh lẽo, gân xanh trên trán từng cái từng cái một nổi lên, vội vã đi đến Sướng Xuân Viên nơi Thái Tử ở, làm cho một đám người hầu theo sau vô cùng hoang mang