Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210125
Bình chọn: 8.5.00/10/1012 lượt.
số lượng bạch cầu trong tuần hoàn, giảm bạch cầu ưa axit tương quan với tăng bạch cầu lympho, phản ứng diazo và nuôi cấy máu dương tính với Salmonella Typhi hay Paratyphi. Test Widal kinh điển âm tính trong tuần đầu tiên.
Vào tuần thứ hai của bệnh, bệnh nhân nằm liệt giường với sốt cao dạng cao nguyên quanh 40 °C (104 °F) và nhịp tim chậm (phân ly mạch nhiệt), điển hình là với mạch dội đôi. Luôn có mê sảng, li bì nhưng thỉnh thoảng bị kích thích. Sự mê sảng làm cho bệnh thường hàn có biệt danh là “sốt thần kinh” (nguyên gốc là: nervous fever). Chấm hoa hồng xuất hiện ở phần thấp của ngực và bụng ở khoảng 1/3 bệnh nhân. Có ran ngáy ở đáy phổi. Bụng chướng căng và đau ở một phần tư dưới phải nơi có thể nghe được sôi bụng. Tiêu chảy có thể xảy ra trong giai đoạn này, đi cầu sau đến tám lần trên ngày, phân màu xanh lục mùi đặc trưng, có thể so sánh với mùi súp đậu. Tuy nhiên táo bón cũng thường hay gặp. Gan và lách lớn, mềm và transaminases tăng. Phản ứng Widal dương tính rõ với kháng thể kháng O và kháng H. Nuôi cấy máu thỉnh thoảng vẫn dương tính trong giai đoạn này.
Trong tuần thứ ba của thương hàn, một số biến chứng có thể xảy ra:
Xuất huyết tiêu hóa, do chảy máu từ mảng Peyer xung huyết; có thể rất trầm trọng những thường không gây tử vong
Thủng ruột non ở đoạn xa hồi tràng; đây là biến chứng cực kỳ trầm trọng và thường xuyên gây tử vong. Nó có thể xảy ra mà không có triệu chứng cảnh báo cho đến khi nhiễm trùng huyết và viêm phúc mạc lan tỏa bắt đầu.
Viêm não
Gây mủ ở cơ quan khác, viêm túi mật, viêm nội tâm mạc tim, viêm xương.
Nhiệt độ tiếp tục tăng và rất ít dao động suốt hơn 24 giờ. Mất nước xảy ra sau đó và bệnh nhân mê sảng (trạng thái thương hàn). Đến cuối tuần thứ ba, sốt bắt đầu giảm (hạ sốt).Nó tiếp tục đến tuần thứ 4 và tuần cuối cùng.
Ngày xưa bệnh thương hàn là bệnh dịch và khả năng chết rất cao.
Chương 47: Cùng Sinh Cùng Tử
Giang Ánh Nguyệt suy nghĩ cân nhắc xong hết liền bắt đầu hành động. Mấy ngày đầu, nàng ta không có cách nào tiếp cận Hoàn Nhan Bất Phá, ngay cả cửa chính điện, An Thuận cũng không cho phép nàng tự do đến gần.
Giang Ánh Nguyệt nghiến răng, tiếp tục bắt tay vào làm những công việc nặng, thái độ cẩn thận tỉ mỉ, cho dù không có ai giám sát thì nàng cũng ngiêm túc hoàn thành.
Thời gian dần trôi qua, người bị bệnh trong cung dần dần nhiều lên mà thái y vẫn chỉ có vài người như vậy, mà còn phải tăng cường nhanh chóng trị bệnh cho Hoàng Thượng, thật sự là chỉ thiếu mỗi cách phân thân ra mà thôi, đành phải gom hết những cung nhân bị bệnh vào một chỗ, mặc cho bọn họ nằm đó tự sinh tự diệt.
Có thể do tôi tớ còn sử dụng được ngày càng ít nên công việc phân đến trên đầu Giang Ánh Nguyệt cũng ngày càng nhiều và cũng ngày càng nặng, từ việc chuẩn bị sắp xếp bữa ăn rồi đến quét tước dọn dẹp vệ sinh, dần dần đến cả việc giặt quần áo cũng như phải xử lý vật ô uế cho Hoàn Nhan Bất Phá.
Nàng dùng chính sự cực nhọc chịu khó của mình dần dần xóa nhòa cảnh giác của An Thuận, tiến thêm một bước đến gần Hoàn Nhan Bất Phá.
Hôm đó, rốt cục thì người cung nữ mà tay chân nhanh nhẹn nhất, đắc lực nhất cũng ngã bệnh, An Thuận vừa phải chăm sóc Hoàng Thượng, vừa phải lo liệu cả một hành cung Ly Sơn to như vậy, cũng sức cùng lực kiệt, nhìn cung nữ chuyên làm việc nặng mới vừa được chọn đang nơm nớp lo sợ đút thuốc cho Hoàng Thượng, có một chén thuốc mà đút được một nửa, đổ một nửa, khiến cho Hoàng Thượng vốn đang suy yếu lại càng nhếch nhác thảm hại hơn, An Thuận nhíu chặt chân mày, nhỏ giọng quát, “Được rồi, ngươi ra ngoài đi, để ta tự mình làm!”
Cung nữ đó nghe thấy vậy như là được đại xá, đi mà như chạy trốn, An Thuận chăm chú nhìn bóng lưng nàng ta, trong mắt hiện sự lạnh lùng, rồi sau đó cầm lấy chén thuốc, đi đến trước giường tính đút thuốc cho Hoàng Thượng.
Giơ một muỗng đầy thuốc lên đưa tới bên miệng Hoàng Thượng, lúc này An Thuận mới phát hiện ra Hoàng Thượng thật vất vả mới tỉnh lại được một lát thế nhưng đã ngất đi rồi, thuốc lại không uống được!
An Thuận chán nản suy sụp, siết cằm dưới của Hoàng Thượng, miễn cưỡng rót thuốc vào, đã có hai phần ba đều đổ lên đệm giường và gối đầu, vạt áo của Hoàng Thượng cũng loang lổ đầy màu nâu nước thuốc, so với cung nữ mới đút thuốc kia còn thảm thương hơn mấy phần.
An Thuận thả chén thuốc không xuống, lau mặt sạch, vội vã ra ngoài điện, to tiếng hô, “Người đâu, tắm rửa thay quần áo cho Hoàng Thượng, thay đổi ra giường đệm chăn.”
Vốn phải có hai cung nữ trông giữ ngoài cửa điện giờ lại trống trơn, không người trả lời.
An Thuận giật mình ngơ ngác, cảm thấy thê lương.
“An công công, các nàng đều đã bệnh, mới vừa được khiêng xuống rồi. Nếu thật sự không có ai có thể dùng, có thể cho phép nô tỳ vào hầu hạ không?” Giang Ánh Nguyệt đang cầm một đống quần áo bẩn trong tay đi ngang qua, thấy An Thuận có biểu tình buồn bã, đúng lúc quỳ xuống khẩn cầu.
“Ngươi?” An Thuận chần chờ, cúi đầu trầm ngâm. Giờ đây quả thật hắn không còn ai có thể dùng nữa, người có thể thì đều đã ngã bệnh, còn lại đều là nô dịch chuyên làm việc nặng nhọc, làm sao
