Hồng Tuyết thốt:
– Ngươi cứ hỏi.
Tiêu Tứ Vô hỏi:
– Phi đao của ta có điểm nào không bì được Diệp Khai ?
Phó Hồng Tuyết trầm ngâm, qua một hồi lâu mới từ từ đáp:
– Ngươi xuất thủ ám toán ta hai lần, lần thứ nhất tuy tận toàn lực, trước khi xuất thủ lại đã lên giọng cảnh cáo, lần thứ hai tuy không nói gì, lúc xuất thủ lại chỉ dùng hai phần công lực.
Tiêu Tứ Vô cũng không phủ nhận.
Phó Hồng Tuyết thốt:
– Đó là vì trong tâm ngươi cũng đã tự biết không nên giết ta, ngươi căn bản không thể giết ta mà không có lý do, cho nên khi ngươi xuất thủ, đã thiếu đi chính ý kiên định cứng cỏi.
Hắn từ từ nói tiếp:
– Diệp Khai muốn giết người, là toàn là người không giết không được, cho nên y mạnh hơn so với ngươi.
Tiêu Tứ Vô hỏi:
– Chỉ có một điểm đó ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
– Một điểm đó đã quá đủ, đáng để nói ngươi vĩnh viễn không thể bì với y.
Tiêu Tứ Vô trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên chuyển mình, đi thẳng không quay đầu lại.
Phó Hồng Tuyết tịnh không quay đầu.
Đi ra tới ngoài đường, Tiêu Tứ Vô đột nhiên quay đầu nói lớn:
– Ngươi chờ xem, sẽ có một ngày ta sẽ mạnh hơn y, đợi đến ngày đó, ta nhất định phải giết ngươi.
Phó Hồng Tuyết điềm đạm thốt:
– Ta nhất định đợi ngươi.
Nếu muốn giết người, bách vô cấm kỵ.
Lần này Phó Hồng Tuyết có phải cũng nên giết Tiêu Tứ Vô không ?
– Ngươi lần này không giết gã, lần tới chỉ sợ phải chết dưới đao của gã.
Lần này Phó Hồng Tuyết không xuất thủ, nhưng hắn tịnh không hối hận, bởi vì hắn đã gieo một hạt giống, gieo vào tâm lý của Tiêu Tứ Vô.
Hạt giống chính nghĩa.
Hắn biết thứ hạt giống đó sẽ có một ngày khai hoa kết quả.
Đi ra tới hẻm, ả đàn bà mười bảy tuổi đó đã choàng dây hoa lài trên tóc, đứng trước cửa len lén nhìn Phó Hồng Tuyết, có vẻ sợ sệt, lại có vẻ hiếu kỳ.
Trong mắt của ả, Phó Hồng Tuyết là một quái nhân.
Phó Hồng Tuyết tuy vốn không muốn gặp lại ả, lại khó có thể tránh nhìn thấy ả một lần.
Đợi đến lúc hắn ra tới đầu hẻm, ả đột nhiên la lớn:
“Ông đánh tôi, biểu thị là ông thích tôi, tôi biết sau này ông nhất định quay lại tìm tôi”. Thanh âm của ả càng lớn hơn:
“Tôi nhất định đợi ông”.
Thiên Long cổ tự vốn là một ngôi chùa lớn hương hỏa phồn thịnh, không ai biết vì sao đột nhiên lại biến thành vắng vẻ lạnh lẽo như vậy, nhưng về phương diện truyền thuyết thì có rất nhiều.
Truyền thuyết lưu truyền rộng rãi nhất là:
ngôi cổ tự bên ngoài nhìn trang nghiêm như vậy, kỳ thật lại là một cái động dâm ô, phụ nữ trẻ đẹp dâng hương bái Phật thường bị giam giữ trong cơ quan mật thất trong miếu, không chịu phục tòng thì bị đánh chết.
Cho nên mỗi lúc trời không trăng không sao, xung quanh có cô hồn oan quỷ xuất hiện.
Có thật là có cơ quan mật thất trong miếu hay không ? Có nhiều ít phụ nữ lương thiện bị gian dâm vũ nhục không ? Ai ai cũng không thể xác thực được, bởi vì ai ai cũng chưa từng tận mắt thấy qua.
Nhưng kể từ khi lời truyền miệng đó lan ra, người đến dâng hương nơi đó đã dần dần ít đi.
Một người nếu tin tưởng dùng một chút tiền cúng nhang đèn là có thể đã đổi được bình an phước lộc bốn mùa, đối với lời đồn giả giả thiệt thiệt, đương nhiên cũng không nghiên cứu kỹ càng.
Bên ngoài cổ tự là một cánh rừng dày đặc, cho dù là trời xuân, lá cũng rụng rất nhiều.
Vốn có một con đường nhỏ đi thẳng đến cửa miếu, nay bị lá rụng cỏ dại che phủ, cho dù là người qua lại nhiều lần, đi vào cánh rừng tối tăm đó, cũng rất khó nhận ra con lộ.
Phó Hồng Tuyết cả một lần cũng chưa đi qua.
Hiện tại từ chỗ hắn đứng mà nhìn tới, bốn bề là đại thụ cao to, cơ hồ hoàn toàn đều giống hệt nhau.
Hắn căn bản vốn nhận không ra đi về phương hướng nào cho đúng.
Chính lúc hắn đang do dự, có tiếng bước chân trên đám lá rụng, một tăng nhân mi thanh mục tú, thanh nhã như hạc, thong dong nhẹ nhàng đi tới, toàn thân phiêu dật dưới lớp tăng y trắng toát, không nhuốm chút bụi trần.
Ông ta đã có tuổi.
Phó Hồng Tuyết tuy tịnh không phải là một Phật đồ, đối với cao tăng và danh sĩ đều một mực tôn kính.
– Đại sư đi đâu vậy ?
– Có chỗ đi ra, đương nhiên có chỗ đi về.
Tăng nhân chắp tay nhíu đôi mày rậm, căn bản không nhìn hắn một lần.
Phó Hồng Tuyết lại không chịu bỏ mất cơ hội hỏi đường, hiện tại đã không còn thời gian cho hắn đi sai đường.
– Đại sư có biết đường đi tới Thiên Long cổ tự không ?
– Ngươi đi theo ta.
Bước chân của tăng nhân an tường chậm chạp, giống như con lộ đó cho dù là đường đi tới Tây Thiên, lão cũng tuyệt không đi nhanh hơn.
Phó Hồng Tuyết chỉ còn nước bước theo phía sau.
Sắc trời càng tối tăm, bọn họ chung quy đã đến trước một tòa lục giác đình nho nhỏ, màu sơn trên lan can bên ngoài đình đã phai nhạt, trong đình đặt một cung đàn, một bàn cờ, một hồ rượu, một nghiên bút, còn có một lò lửa nhỏ làm bằng đất sé t đỏ.
Tại cánh rừng u tĩnh đó, phủ cầm hạ kỳ, ngâm thi chử tửu, cao tăng chính như danh thổ, luôn là nhã hứng cao quý.
Phó Hồng Tuyết tuy từ đó tới giờ không có thứ nhàn tình nhã trí như vậy, đối với người có thị hiếu cao thượng như vậy, cũng một mực tôn kính.
Cao tăng thanh nhã như hạc đã đi vào tiểu đình, cầm một quân cờ ngưng thị, trong mắt c