pacman, rainbows, and roller s
Thiên sứ sẽ thay anh bên em

Thiên sứ sẽ thay anh bên em

Tác giả: Đông Phương Nhược Phi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327224

Bình chọn: 8.00/10/722 lượt.

mở ra. Từ bên ngoài, bốn đứa con gái bước vào, ba đẹp một xấu không

ai khác là bọn nó.

Nhi, Trúc và Trân thì đi lại

chỗ bọn hắn đang ngồi rồi cũng ngồi xuống. Còn nó thì đi lại bên cạnh giường

bệnh hắn đang nằm rồi ngồi xuống.

– Tôi đến thăm cậu đây. Sao

cậu lâu tỉnh thế. Ngủ hoài cậu không thấy mệt à ! – Nó cứ độc thoại một mình như

vậy. Bọn nó và bọn hắn nhìn mà xót xa. Nhi đi đến bên cạnh nó, cô dặt cánh tay lên

vai nó rồi khẽ nói:

– Đừng như vậy. – Nhi vỗ vỗ vai

nó.

– Uyên không sao đâu mà. – Nó

cười một cái cho Nhi yên tâm. Ánh mắt vẫn không rời khỏi người hắn.

Lúc nó chạy đến nhà Nhi rồi

ngồi khóc lóc nói rằng hắn bị bắn khiến Nhi giật bắn mình. Nhưng điều khiến Nhi

hoảng sợ hơn là tại sao hắn bị bắn mà nó lại khóc còn nhiều hơn cả baba hắn

nữa. Rồi nó nói cho Nhi cái cảm giác khó chịu trong người nó thì Nhi kết luận

rằng nó đã yêu hắn mất rồi.

Nhi biết bây giờ trong người

nó rất khó chịu. Nhi cũng đã từng trải qua cái cảm giác gần giống như

thế. Nhưng… cái cảm giác của Nhi còn đau khổ hơn nó nhiều lần. Dù sao thì nó

cũng chưa có gì với hắn, nó với hắn cũng chưa yêu nhau, tình cảm cũng chưa sâu

đậm. Còn Nhi… Nhi hiểu cái cảm giác đó.

– Đừng chịu đựng một mình như

thế. Mày quên là có bọn tao sao. – Trúc cũng đi lại gần nó, cô cười nhẹ như động

viên nó.

– Cảm ơn đã ở bên cạnh

Uyên. – Nó cười.

Cả ba nhìn nhau, không ai nói

một lời nào. Từ xa, Trân nhìn về phía hắn, có một cái gì đó nhói nhói ở tim cô, đau

lắm. Cảm giác gì vậy ?

Tối đến, bọn hắn và bọn nó vẫn

không rời khỏi phòng bệnh hắn nửa bước. Mỗi người một góc, không ai nói với ai

câu gì. Chỉ có Gia Long là lâu lâu lại nhìn Trân rồi cười một cách đau khổ khi

thấy Trân chăm chú nhìn hắn.

Cánh cửa phòng hắn mở ra, từ

bên ngoài, baba và nội hắn bước vào. Trên tay baba hắn là cả một đống thức

ăn. Baba hắn đem thức ăn đặt lên trên bàn rồi nói:

– Mấy đứa mau ăn chút gì

đi. Cả ngày đã không ai ăn gì rồi. Cứ như thế này thì tất cả sẽ ngã bệnh mất.

Tất cả mọi người nghe baba

hắn nói vậy thì không ai bảo ai mà đi đến bên cạnh bàn rồi bắt đầu ăn. Mọi người

đều ăn chỉ trừ nó, nó thậm chí còn không để ý đến sự có mặt của baba và nội hắn

nữa. Nó cứ chăm chăm nhìn hắn như thể chỉ cần một giây nó rời mắt khỏi hắn thì

hắn sẽ biến mất vậy.

Nội hắn đến bên cạnh nó, kéo

cái ghế gần đó rồi ngồi xuống. Bà cũng chăm chú nhìn hắn giống nó, ánh mắt bà

buồn buồn, đôi mắt bà đẫm đầy nước mắt, trông bà gầy hẳn đi. Nó rời ánh mắt của

mình về phía hắn mà quay sang nhìn bà. Trông bà thật tội nghiệp.

Thường ngày bà luôn mang sắc

thái của một doanh nhân giàu có, thành đạt. Người bà luôn luôn tỏa ra một vẻ sang

trọng quý phái khiến người khác không thể không tôn kính. Vậy mà mới mấy ngày

hắn bị bệnh, bà đã thành ra như vậy. Hắn thật sung sướng khi có những người yêu

thương hắn nhiều đến như vậy.

– Con lại ăn chút gì đi không

lại ngã bệnh bây giờ. – Baba hắn lo lắng.

– Con không sao, chủ tịch đừng

quá lo lắng. – Nó không nhìn ông trả lời.

– Ừ. -Baba hắn không nói gì

nữa. Ông đi lại cái ghế đối diện nội hắn rồi ngồi xuống. Ông nhìn hắn, rồi lại cúi mắt

xuống đất. Ông không dám nhìn hắn… Không, phải nói là ông không có cái tư cách

đó. Ngay cả cái tư cách nhìn con trai mình mà ông còn không có thì có lẽ ông

không còn gì nữa.

Khôi đi đến bên cạnh baba

hắn, cậu dặt tay lên vai ông, ánh mắt nhìn vào hắn rồi khẽ nói:

– Moon sẽ tha thứ cho baba

mà. Đừng quá lo.

– Ta cám ơn con. Nhưng ta rất

sợ. – Ông Kiệt đặt tay lên bàn tay của Khôi đang để trên vai mình vỗ

vỗ. Trên thương trường đẫm máu bao nhiêu năm ông còn không sợ nhưng chỉ cần hắn

hận ông, không coi ông là cha đã khiến ông hoang mang đến mức nào. Ông cực kì

thương yêu hắn !

Màn đêm buông xuống,những ngôi

sao lấp lánh bên cửa sổ. Ánh trăng trong veo, tròn như một cái bánh đa báo hiệu

cho một mùa trăng rằm đã đến. Vào thời điểm này, một sinh linh ra đời.

Một con người của trăng, một

con người đến với thế giới để mang hạnh phúc đến cho mọi người. Nhưng, con người

ấy đã chịu quá nhiều tổn thương, bất hạnh khiến con người đó trở nên độc ác. Bên

ngoài được ngụy trang bằng khuôn mặt của băng tuyết, một ác quỷ thực thụ, lạnh

lùng đến tàn nhẫn, bóng tối bao trùm tất cả lòng thương người, sự ấm áp trong con

người ấy.

Nhưng đâu ai biết rằng, bên

trong con người đó lại là một trái tim thiên sứ, đầy ánh sáng của mặt trăng. Thiên

sứ này được thượng đế cử xuống để bảo vệ và mang hạnh phúc đến cho con gái của

ngài. Và thiên sứ đó chính là hắn, thiên sứ mặt trăng. Người được thượng đến ban

xuống cho trần gian.

Nó đứng bên cửa sổ phòng bệnh

của hắn, khẽ ngắm ánh trăng đang được treo lơ lửng trên bầu trời với hàng ngàn

tinh tú kia. Trăng hôm này rất tròn, thật sự rất đẹp.

– Một tuần nữa là sinh nhật

cậu đấy ! Mau tỉnh lại đi. Cậu là heo hay sao mà ngủ nhiều thế. – Nó lẩm bẩm một

mình,ánh mắt nhìn khuôn mặt hắn.

Khuôn mặt hắn thực sự là rất

đẹp, hoàn hảo đến từng xăng-ti-mét. Đôi mắt to tròn, chiếc mũi cao và đôi môi mọng

đỏ thêm làn da trắng mịn màng nữa. Quả