́c.Ở bên anh khoảng thời gian hai năm, tôi có thể tự tin rằng bản thân nắm bắt được cảm xúc của anh, tính cách anh. Nhưng cho đến lúc này, tôi không thể nào hiểu được anh nữa…Anh không muốn nói chuyện với tôi, không muốn nhìn mặt, tôi có thể hiểu. Nhưng tại sao lại dùng cách này để giữ chân tôi lại? Nếu suốt đời này không còn gặp lại nhau, nếu tôi hoàn toàn rời khỏi cuộc đời anh, chẳng phải anh sẽ vui vẻ hơn sao?Vậy thì anh lấy lí do gì để bắt ép tôi? Quyền lực, hay với vai trò là chủ nợ?Nỗi tuyệt vọng xé nát tim tôi, khiến vết thương trong lòng càng thêm lở loét. Mối quan hệ của chúng tôi đã trở nên không thể cứu vãn!Đường dài, khoảng cách càng rộng…Nơi mà tôi và anh đang đứng là cùng chung một đất nước. Nhưng tôi lại ngỡ như cả hai đang ở cách nhau cả một vòng trái đất!——–Một ngày … hai ngày … rồi gần một tuần trôi qua …Cho đến lúc này, tôi không thể nào chịu đựng được nữa.Anh đang trốn tránh, tôi biết. Vì mỗi tối, dù cố gắng thức khuya đến mức nào anh vẫn không hề trở về. Chỉ cho đến khi tôi thiếp đi anh mới xuất hiện, rồi sáng sớm lại bỏ đi khi tôi chưa thức dậy. Cứ như thế lặp đi lặp lại bốn năm ngày liên tục, cục tức tôi đè nén bao lâu nay lại có dịp bùng nổ dữ dội.Nếu như di động tôi không bị tên Thái Vũ lấy mất thì đã có thể gọi điện cho anh, dù anh không bắt máy tôi cũng kiên trì gọi đến cùng. Tôi rất muốn hỏi vị giám đốc đa tài đó thật ra muốn cái gì? Hết ngày này đến ngày khác tránh né, nhưng lại không cho tôi ra ngoài. Cứ âm thầm lặng lẽ tránh xa tầm mắt tôi, tuyệt nhiên xem như Phương Nhã này không hề tồn tại. CHươNG 18: LựA CHọN (6)Xoảng!Cánh cửa kính trong suốt vỡ tan tành, rơi thành từng mảnh nhỏ li ti xuống đất, vô tình làm sướt chân tôi chảy cả máu. Đúng như tôi dự tính, chỉ vài giây sau đã có tiếng thình thịch của nhiều bước chân vang lên, bọn họ sắp chạy vào phòng tôi rồi.Tôi khom người nhặt lên một mảnh thủy tinh sắc nhọn, cứa nhẹ vào mu bàn tay chỉ đủ để rỉ ra vài giọt máu. Ngay lập tức, cánh cửa phòng mở tung, những người làm trên dưới trong nhà đều có mặt đầy đủ hết, không thiếu một ai, kèm theo sau là tiếng hét lên cực kỳ giận dữ:“ Jessica, em làm cái gì vậy hả?”Từ trong đám người làm bao gồm cả hai tên vệ sĩ đứng cạnh Thảo Nhi, bóng dáng Kevin từ từ lộ ra, ánh mắt tối sầm lại, rít lên như thú dữ bị thương, đôi chân muốn tiến về phía tôi nhưng lạ do dự, dường như đang giằng xé nội tâm một cách dữ dội, sắc mặt cũng vì thế mà tím bầm lại:“ Đừng làm càn, buông thứ đó xuống ngay!”Tôi lặng người nhìn vào mắt anh, nếu không lầm, tôi có thể thấy được những tia máu đầy bi thương của anh, có xót xa, có giận dữ, nhưng hơn hết … là sự sợ hãi.Thoang thoảng trong căn phòng có mùi máu tanh, đến lúc này tôi mới phát hiện ra cái đau buốt từ mu bàn tay mình lan tỏa, đau đến mức tê dại, nhưng vẫn cố gượng nắm chặt lấy mảnh vỡ trên tay hết sức có thể, cười gằng từng tiếng:“ Kevin, bây giờ anh chịu xuất hiện rồi sao? Anh giỏi thì trốn tránh tôi suốt đời đi, giam cầm tôi suốt đời ở đây luôn đi!!!”Anh nhăn mặt, mím môi lại như đang kìm chế điều gì đó, một lúc sau mới rời mắt tôi đi, dặn dò với những người làm xung quanh, giọng khàn khàn:“ Ra ngoài hết đi!”“ Giám đốc!!!”Thảo Nhi từ nãy đến giờ im như thóc cũng phải thốt lên kinh ngạc, sắc mặt cũng tái mét đi vì sợ. Cô bé nhìn anh trân trối, rồi lại quay sang tôi kêu lên:“ Chị Jessica …”“ Tôi bảo ra ngoài!!!” – Anh quay lưng đi, cắn răng hét lên với đám người làm, trong đó có cả Thảo Nhi – “ Ra ngoài hết cho tôi, không được bén mảng đến gần phòng này nửa bước!”Tôi ngẩn người nhìn bọn họ tức tốc chạy ra khỏi phòng và đóng cửa lại một cách ngoan ngoãn mà bắt đầu thấy chột dạ. Không chỉ riêng Thảo Nhi mà ngay cả tôi cũng thấy lạ với thái độ của anh. Tại sao lại bắt bọn họ ra ngoài? Anh có gì muốn nói riêng với tôi sao?Anh không sợ tôi sẽ làm điều dại dột trước mặt anh sao?Thật sự không sợ sao?Tôi nhìn anh đăm đăm, tay vô thức bóp chặt lấy mảnh vỡ sắc nhọn kia, khiến máu chảy ra ngày một nhiều hơn, rơi từng giọt xuống sàn nhà, lênh láng một vũng.“ Đừng như vậy nữa, buông thứ đó xuống đi. Có được không, Jessica?”Qua làn gió, giọng anh lành lạnh, khó nhọc như bị nghẽn lại, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay cũng bắt đầu run run:“ Anh xin lỗi, mấy ngày qua anh luôn né tránh em, là vì muốn bản thân xác định rõ một thứ!” CHươNG 18: LựA CHọN (7)Hình dáng anh ngày càng tiến gần về phía tôi, bước chân nặng chịch khẽ khàng vang l