đến thì tốt quá.” Nam tử mỉm cười, không cho rằng đệ tử ngỗ nghịch.
Cửa đạo quan đột nhiên bật ra! Gió đêm lạnh lùng lùa vào, mang theo mùi máu tanh vào tiểu đạo quan. Nam tử và tiểu đạo đồng tuy thông minh với thế giới hư ảo nhưng lại không nhanh nhạy ứng biến, ngẩn ngơ nhìn vị khách không mời.
Một nam một nữ. Nam cao gầy, mày kiếm chạm tóc mai, gương mặt đượm anh khí gầy gò vì bệnh tật, ướt đẫm mồ hôi. Nữ tử đỡ nam tử, là một người Sắc Mục, tay cầm cây kiếm, mình có mấy vết thương đã khô, hiển nhiên mới ác đấu với người ta.
“Này, tắt nến đi, bọn ta lánh thân một chốc.” Nữ tử thở hồng hộc, có vẻ xốc xếch, khẩu khí cực kỳ vô lễ. Nam nhân được nữ tử dìu đi ngẩn ra nhìn nam tử khắc mộc bản trong nhà, cả hai cùng sững sờ.
“Tử An?”Nam tử ngây người, đạo sĩ giả này đương nhiên là người lập chí thành vua kể chuyện, Tử An.
“Quân Bảo!” Tử An kinh hỉ, đối phương chính là Quân Bảo tàn tật vì trọng thương.
Hôm đó Quân Bảo không từ mà biệt, Linh Tuyết giục ngựa đuổi theo, sau cùng tìm được gã đang đầm đìa mồ hôi trên quan đạo lâu năm không được tu sửa. Hai người gặp nhau lại đấu khẩu, Linh Tuyết bức Quân Bảo cùng đưa đi quy ẩn, y lại nói rằng mình quen một thân một mình, đang lúc cãi nhau hăng hái thì cừu nhân của y tìm tới, cừu nhân biết y thụ thương liền kéo theo bằng hữu đến giáp kích, may mà kiếm pháp của Linh Tuyết tiến bộ nhiều, mới cứu gã thoát khỏi trùng vây.
Tin Quân Bảo thân thụ trọng thương bị lộ, giang hồ xôn xao, địch nhân tụ hợp lại đuổi theo, từ một lộ biến thành nhiều lộ, Linh Tuyết và Quân Bảo trốn tránh rất vất vả, thỉnh thoảng chạm mặt với địch, toàn nhờ cây kiếm của Linh Tuyết liều mạng che chở.
Sau đó đại đệ tử và nhị đệ tử của Bất Sát cũng tham gia truy sát, Quân Bảo và Linh Tuyết nguy hiểm liên miên, may nhờ bạch mã nhanh nhẹn mới chạy đến được Võ Đang sơn. Ở trong núi cưỡi ngựa không tiện, dấu chân dễ lộ tung tích, Linh Tuyết cho ngựa chạy theo hướng khác để đánh lạc hướng. Không ngờ đại đệ tử Tàn Nhẫn, nhị đệ tử Tàn Bạo của Bất Sát không mắc lừa, phát giác dấu chân ngựa nông sâu khác nhau liền nhận ra cả hai bỏ ngựa trốn chạy, liền dẫn hơn hai mươi lạt ma đuổi theo lên Võ Đang, kéo theo cả tam đệ tử Tàn Phí thông thuộc địa hình lên Thiếu Lâm tự điều binh khiển tướng, phát thệ dù lật tung ngọn núi cũng phải tìm ra hai người.
Gần đây Thiếu Lâm có không ít quý khách triều đình thăm viếng, cả ngày tiệc tùng, Tàn Nhẫn cùng Tàn Bạo định sau khi giết Tam Phong sẽ mang đầu đến Thiếu Lâm khoe khoang.
Thấy dáng vẻ Quân Bảo mệt mỏi, Tử An hiểu ngay không ổn, không hỏi rõ nguyên nhân cũng tắt lửa ngay, đóng chặt cửa lại, lệnh cho tiểu đồ đệ im lặng.
“Ai đến đấy?” Tử An viết vào lòng tay Quân Bảo.
“Thủ hạ của Bất Sát, chừng hơn ba mươi người.” Quân Bảo viết lại.
Tử An ngẩn người, chỉ là thuộc hạ của Bất Sát, sao có thể là đối thủ của Quân Bảo?
Cái đầu thông minh tuyệt đỉnh của Tử An lập tức nghĩ ra, nhất định là Quân Bảo thụ thương nên không địch nổi. Tử An biết nhiều, hơi thông y thuật, lập tức bắt mạch cho Quân Bảo, cảm giác y nội tức rất mạnh nhưng lúc có lúc không, kinh mạch toàn thân tất đã đứt đoạn.
“Sao lại tệ đến mức đó?” Tử An hỏi.
“Xui xẻo thôi, thân bất do kỷ.” Quân Bảo đáp.
“Thất Sách đâu?” Tử An hỏi tiếp.
“Đi xa rồi.” Quân Bảo khẽ thở dài.
Tử An thần sắc ngưng trọng, bầu không khí này không cần nói nhiều, tiểu đồ đệ cũng hiểu điều đó.
“Sư phụ, con có kế này.” Tiểu đồ đệ viết lên lòng tay Tử An.
“Kế gì?” Tử An nhíu mày.
“Không thành.” Tiểu đồ đệ tự tin, đấy chính là điểm quan trọng nhất của kế sách.
Tử An trầm ngâm hồi lâu, kế không thành này là tiểu đồ đệ vừa cùng y nghĩ ra: Khổng Minh không hề có quân trong thành nhưng mở rộng cửa để lừa Tư Mã Ý, khiến họ Tư Mã sợ có mai phục, không dám xông vào. Giờ dùng kế này tất nhiên không phải để dọa địch mà mở rộng cửa đạo quan, giả như không có chuyện gì.
“Đừng trốn nữa, tốn chỉ tổ ảnh hưởng đến kẻ vô tội. Chẳng lẽ tác phong của đường đường Tam Phong đại hiệp lại như thế?”
Chính lúc Tử An cùng tiểu đồ đệ nghĩ vậy thì tiếng gầm vang lên ở phụ cận, tiếng đạo quan bị hủy cùng tiếng đạo sĩ thanh tu thét vang thê thảm. Tử An cả kinh, toán mã tặc này toàn là ma quỷ giết người không chớp mắt, bất kể đạo quan có chứa chấp không cũng xông vào là giết. Kế không thành trở nên vô dụng.
“Thôi vậy, đệ ra đây.” Quân Bảo thở dài, viết lên lòng tay Tử An, “đừng xung động, sau này cho Thất Sách biết ai giết đệ, với sức y sẽ dễ dàng báo thù.”
Tử An run rẩy, hận mình không thể gọi anh hùng Thủy Hử trên tấm gỗ ra trợ lực.
Linh Tuyết hiểu rõ Quân Bảo đi ra là mất mạng, không nói gì mà cầm song kiếm bước ra khỏi đạo quan liều mạng.
“Cô nương sao phải khổ thế? Thiên hạ rộng lớn, anh hùng vô vàn, tại hạ là phế nhân tàn tật, không xứng với cô nương.” Quân Bảo lắc đầu, vịn vào tường, nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Linh Tuyết.
“Ngươi đừng lải nhải, ta chỉ không thuận mắt với chúng.” Linh Tuyết không quay lại, hai thanh kiếm run lên.
Quân Bảo lại định lên tiếng, nhưng Linh Tuyết bướck hỏi cửa, trên mặt đất lấp lánh dấu nước.
Nội lực tu vi của tàn
