có đồ chơi, cũng không có thú cưng, con không thích.” Trạm Trạm cựa quậy trên vai Hầu tử, nhưng không có ý chống cự. Đợi hai người đi ra ngoài cửa, Lam thành không quên dặn “Đừng cho nó ăn bậy.”
“Biết rồi, so với đàn bà còn lề mề hơn.” Hầu tử bất mãn nói, một lớn một nhỏ vui đùa ầm ĩ, dần dần đi xa.
Lúc này cô mới quay đầu lại, chất vấn anh “Lam Thành, anh có ý gì?”
“Có ý gì?” Anh lạnh lùng nhìn cô, cúi đầu coi như không quan hệ gì, ngón tay dài loay hoay đặt cái bút cạnh máy tính.
“Anh không nói một lời liền tự tiện đến nhà trẻ đưa Trạm Trạm đi, anh dựa vào cái gì hả?”
“Em thấy anh dựa vào cái gì?” Anh lại nhìn lên, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy.
Trong lòng cô run lên, bực hơi thở như bị tắc lại, “Anh giả vờ ngốc, nhưng thật ra là không hề như vậy. Nhưng anh đừng nghĩ anh có tiền là muốn làm gì thì làm, trừ khi em chết đi, nếu không dù anh dùng cách gì cũng đừng mơ mang Trạm Trạm rời khỏi em.”
“Muốn làm gì thì làm? Cướp đi?” Anh nhìn cô không chớp mắt. Tuy đã sớm biết cô còn hiểu lầm anh, nhưng những lời do chính cô nói ra vẫn làm cho anh đau lòng. Sau đó, anh nhắm mắt, thản nhiên nói “Đông Hiểu Hi, cho dù thế nào, chúng ta cũng từng là vợ chồng, cũng đã yêu nhau nhiều năm, cho dù em không hiểu anh, anh cũng hy vọng em đừng nghĩ anh như vậy.”
“Vậy anh đón Trạm Trạm, ít nhất cũng phải gọi điện cho em chứ.” Nhìn đến trong mắt anh có một tia ảm đạm. Cô có chút không đành lòng, ngữ khí cũng không mạnh bạo như lúc trước.
“Em tắt điện thoại.” Anh không nhìn cô, tiếp tục nói “Đang ngủ trưa, Trạm Trạm đột nhiên tỉnh dậy, khóc lóc ầm ĩ, dù dỗ dành thế nào cũng không được, cô trông trẻ lo lắng thằng bé có phải là bị bệnh không, liền vội vàng gọi điện cho em, nhưng em tắt máy, gọi đến tòa soạn thì nói em đi phỏng vấn, mọi người mới nói là gọi cho anh.”
“……”
Anh nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng của cô, lại vội vàng trấn an “Anh đưa thằng bé đi bác sĩ rồi, bác sĩ nói là không có việc gì, có thể là gần đây bị chuyện bên ngoài làm ảnh hưởng. Mặt khác, phương thức em giáo dục thằng bé có vấn đề, dù sao nó cũng là con trai, không phải lúc nào cũng ôm, Trạm Trạm nhút nhát hơn những đứa trẻ cùng tuổi nhiều lắm.”
Cô nghe xong thì muốn cười, anh còn nghiêm túc thuyết giáo cô, dường như phương diện này anh đã từng trải qua.
Hai người im lặng một lúc, cô chỉ vào quyển tạp chí trên bàn nói “Tạp chí đưa tin, em không nghĩ sẽ như thế với tập đoàn của anh…”
“Không sao cả.” Anh mỉm cười một cách khinh bỉ, lại nói “Lời nói khó nghe hơn anh không phải là chưa từng nghe qua, khi tập đoàn Lam Long vừa thành lập được một năm đã chen chân vào top 50 xí nghiệp mạnh nhất cả nước, còn có người nói Lam Thành được như ngày nay là dựa vào sự thiên vị của một vị lãnh đạo nữ.”
Cô đương nhiên biết vị nữ lãnh đạo kia là Lâm Sướng, cô vẫn không nói gì, chỉ tiếp tục nghe anh nói.
Giờ phút này, anh chuyển đề tài, cầm lấy từ tạp chí nghiêng đầu cẩn thận nhìn khuôn mặt mình trên ảnh bìa, lại cười “À, là em chụp? Anh đang nghĩ quả thật cống hiến của mình với Thời Đại Thương Báo thật không nhỏ. Trả một khoản lớn chi phí quảng cáo, được bọn họ giao ột người đẹp tài giỏi. Đương nhiên, Hạng tổng của các vị vẫn quả là một người biết tri ân, vẫn báo đáp một khuôn mặt đẹp trai trên trang bìa cho anh, hôm nay toàn bộ nhân lực của tập đoàn Lam Long tập trung để tiếp điện thoại cầu hôn, anh lo rằng có phải tập đoàn nên đổi dịch vị, môi giới hôn nhân, mà cá nhân anh có nên đổi nghề .” Nói xong, anh vô tâm vô phế cười.
Tuy rằng việc này có chút buồn cười nhưng cô cũng không dám cười, cô biết đây không phải là điều anh muốn nói. Quả thật, trong nháy mắt anh không cười nữa, nói “Anh không biết người nhận tin của các em có phải đều không có tính người không, nhưng là toàn soạn lớn, theo lý mà nói quả không nên làm như vậy, trừ khi bởi vì phụ nữ…” Cô sửng sốt muốn giải thích ình thi anh lại không cho cô cơ hội mở miệng, tiếp tục nói “Mặc kệ mục đích của anh ta là gì, anh cũng chỉ muốn biết trong lòng em anh đã gây ra tội ác tày trời? Em cho rằng những lời văn kia của em là viết đúng quan điểm nhà báo sao?”
Anh dùng ánh mắt mang đầy khí thế bức người nhìn cô, Đông Hiểu Hi theo bản năng lui về phía sau một bước, lập tức giọng nói của anh cũng trở nên lạnh như băng “Cho dù theo lời em nói Lam Thành là một người không ra gì. Cũng không biết trong tương lai anh trở nên như thế nào, nhưng anh vĩnh viễn không vô tình với em và con, càng không thể hợp tác với người ngoài bán rẻ em. Em phải nhớ rõ. Trên đời này, người luôn che chở cho em chỉ có Lam Thành.”
Anh nói xong liền đi nhanh ra ngoài, Đông Hiểu Hi cũng đi theo sau. Trong lời nói của anh đều mang sự cường thế, lại mang theo sự oán hận, nhưng cô tuyệt đối không tức giận, lại càng không sợ hãi. Cô biết anh vốn là người lạnh lùng, trầm mặc, mà vừa rồi, anh nói những lời này đơn giản chỉ là tùy hứng, muốn cô sợ anh nổi giận mà thôi. Cô có chút buồn cười, vừa bước vào văn phòng tổng tài vừa mở di động ra, cùng với nhạc chuông thì di động đầy tin nhắn và cuộc gọi của Hạng Hàn. Cô vội vàng gọi điện về tòa soạn,