tưởng của họ lại sống dậy trong lòng tôi, giờ khắc này, tôi là tôi, tôi cũng không phải là tôi.
Hai câu thơ trước có trong bài ”Bả tửu vấn nguyệt” (Nâng chén rượu hỏi trăng) của Lý Bạch, dịch thơ của Nguyễn Phước Hậu.
Hai câu thơ sau có trong bài “Đặng U Châu Đài Ca” (Bài ca lên đài U Châu) của Trần Tử Ngang, dịch thơ của Phụng Hà.
Từ nhỏ đến lớn, tôi được đi qua rất ít nơi, chuyến đi đến Bắc Kinh và Thanh Đảo này, đã thật sự mở rộng tầm mắt của tôi, làm cho tôi nhìn thấy rất nhiều điều mà trước đây chưa nhìn thấy, tiếp xúc với rất nhiều người bình thường sẽ không thể tiếp xúc, một mặt tôi nghiệm chứng những điểm giống giữa thực tế và trên sách vở, một mặt tôi tìm ra điểm khác biệt giữa thực tế và sách vở.
Thế giới này thực sự giống lời Tiểu Ba nói, thực sự đáng giá để tôi gắng sức vượt tường, bay cao bay xa, theo đuổi những gì tuyệt vời!
Niên thiếu điên cuồng, tôi không nhịn được giang rộng hai tay la hét thật to với đám mây mù: “Này —— “
Mũ bị gió cuốn đi, quay cuồng giữa đám mây trắng muốt, đầu tiên tôi sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó lại cười ha ha.
Trương Tuấn cười bắt lấy cánh tay tôi, kéo tôi đến bên cạnh mình: “Cô nhóc điên, cẩn thận một chút.”
Tôi trừng mắt nhìn cậu, cậu không cười nổi, chỉ nhìn tôi.
Trên đỉnh núi, gió núi điên cuồng, thời gian như ngừng trôi.
Dù biển lớn có cạn khô hay không, đá núi có bị sói mòn hay không, không có bắt đầu, cũng không có kết thúc, giây phút này trong mắt cậu ấy chỉ có tôi, trong mắt tôi chỉ có cậu ấy.
Linh hồn hiểu rõ khác thường, tôi bỗng vô cùng rõ ràng, vô cùng bi ai hiểu được, trong cuộc sống giây phút như vậy không thể cầu được. Có lẽ, cậu ấy sẽ quên đi rất nhanh, mà tôi cả đời này sẽ nhớ kỹ, nhớ kỹ vào năm mình mười sáu tuổi đó, cậu ấy từng đứng bên tôi trên đỉnh Lao Sơn.
Chân công tử gọi to: “Này, này, hai cậu không phải hóa đá rồi đấy chứ?”Cổ công tử cũng hét: “Các cậu ngắm đủ chưa, ngắm đủ rồi thì xuống núi mau.”
Trương Tuấn vẫy vẫy tay với hai vị công tử kia, nói với tôi: “Không cần để ý đến họ, nếu cậu muốn ở đây thêm lúc nữa, thì chúng ta sẽ đứng đây thêm một lúc.”
Tôi mỉm cười: “Không cần.”
Đây là cuộc sống, cho dù chúng tôi đã tích lũy nhiều trí tuệ từ những bậc tiền bối, biết rằng nó không tầm thường, biết nó vô cùng quý giá, nhưng chúng tôi cũng chỉ có thể buông tay làm cho nó rời đi, bởi kim đồng hồ thời gian mãi mãi sẽ chuyển động, sẽ không bao giờ ngừng quay.
Đi xuống còn khó hơn khi trèo lên, may mắn Trương Tuấn chân tay khỏe mạnh nhanh nhẹn, dưới sự trợ giúp của cậu, tôi đã bình an trèo xuống.
Y Nhiên vẫn lo lắng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng thở ra: “Lần sau đừng như vậy nhé, rất nguy hiểm!”
Tôi cười nói: “Chúng mình đi tìm đoàn đi, chắc mọi người cũng đang xuống núi.”
Lâm Y Nhiên lập tức nói được, từ nhỏ cô ấy đã là người có quy tắc, bây giờ đi theo tôi, luôn làm mấy chuyện vô tổ chức, vô kỷ luật.
Khi chúng tôi tìm được cả đoàn, cô Hình và thầy Vương cũng đã đợi chúng tôi khá lâu rồi, đang lo lắng không yên, nhưng đại khái vì có cậu Cổ công tử đi cùng, nên họ cũng không bùng nổ tức giận, chỉ làm bộ nói Trương Tuấn hai câu.
Trở lại chỗ nghỉ, ăn xong cơm chiều, Trương Tuấn nói muốn đi tắm trước, tắm xong sẽ tới tìm tôi.
Tôi tắm rửa xong, sắp xếp xong mọi thứ, Trương Tuấn vẫn chưa tới tìm tôi, tôi cười thầm con trai gì mà tắm rửa còn chậm hơn con gái.
Một lúc nữa, cô Hình sẽ trở về, tôi không muốn tiếp xúc với cô ấy, nên không muốn đợi trong phòng, đứng dậy ra ngoài đi dạo trước.
Đi dọc theo đường mòn, tôi gặp Thẩm Viễn Triết, nên thành hai người cùng đi dạo.
Thẩm Viễn Triết do dự một lúc lâu, mới nửa hỏi nửa thử: “Cậu và Trương Tuấn… không ngờ lại hóa giải mâu thuẫn nhanh như vậy, trở thành bạn bè.”
Tôi cảm thấy có lỗi với cậu ấy, vì thế giải thích t đầu: “Thật ra tớ và Trương Tuấn là bạn hồi tiểu học rồi, còn cùng nhau tham gia cuộc thi toán học, quan hệ cũng coi là tương đối thân quen, chẳng qua từ khi lên cấp Hai, liền không thể nào nói chuyện với nhau được nữa, tớ vẫn không nói gì với cậu, thật sự có lỗi với cậu.”
Cậu ấy ngây người một lúc mới nói: “Không sao, là bản thân tớ quá ngốc. Trương Tuấn không phải người nói nhiều lời không tốt, càng không thể bắt nạt con gái, cậu cũng không phải người hẹp hòi, hơi một tí là giận dỗi, rõ ràng hai cậu đều có điểm khác thường, Hoàng Vi và Lâm Y Nhiên đều nhìn ra điểm khác thường, vậy mà tớ vẫn không hiểu, thật ngớ ngẩn.”
Tôi vừa thấy áy náy, vừa thấy ngọt ngào, áy náy vì có lỗi với Thẩm Viễn Triết, ngọt ngào vì cảm tình của Trương Tuấn được nói ra từ miệng người khác: “Xin lỗi cậu, lúc ấy để cậu phải tốn nhiều tâm tư xóa bỏ mâu thuẫn giữa tớ và Trương Tuấn.”
Thẩm Viễn Triết cười nhạt: “Không có gì, cậu và Trương Tuấn đều là bạn tốt của tớ, các cậu có thể… hòa thuận ở chung, tớ cũng thấy rất vui.”
Tôi cảm kích nói: “Cảm ơn cậu nhé.”
Thẩm Viễn Triết vừa đi vừa tán gẫu với tôi, tôi quên cả thời gian, đến khi Trương Tuấn tìm được chúng tôi, đã là hơn chín giờ rồi. Thẩm Viễn Triết chào Trương Tuấn, rồi cậu ấy lập tức rời đi.
Tôi giải thích với Trương Tuấn: “Tớ không mang