nhà tôi.
Trương Tuấn nói: “Lúc chúng mình còn nhỏ, cây cầu này còn có rất nhiều người đi lại, bây giờ nó đã thành cầu bỏ hoang rồi.”
“Đúng vậy! Nó tương đối hẹp mà tất cả đều là bậc thang, mỗi lần qua cầu, còn phải dắt xe đạp, xe máy thì không thể đi qua, đương nhiên không có người đi rồi.”
“Bình thường cậu hay làm gì?”
“Cũng không làm gì, chỉ ngủ với đọc sách thôi.”
“Đọc sách gì?”
“Đôi khi là sách giáo khoa, đôi khi là sách giải trí.”
“Cậu bắt đầu chăm chỉ như vậy từ bao giờ, nghỉ hè mà còn đọc sách.”
Tôi không biết nói gì, lại trầm mặc, giữa hai người thật vất vả mới có chuyện để nói giờ không khí lại tẻ ngắt.
“La Kì Kì…” Đột nhiên cậu gọi tôi, tôi quay ra nhìn, cậu nghẹn một lúc, mới nói ra một câu, “Cậu có hối hận không?”
“Không!” Tôi trả lời nhanh chóng, dừng lại, cố lấy dũng khí hỏi cậu: “Còn cậu? Có hối hận không?” Tôi sợ cậu hối hận, nhưng cậu lại không hề như vậy.
“Đương nhiên không.” Vẻ mặt của cậu cuối cùng cũng khoa trương, quăng một hòn đá xuống sông, cười nói, “Ngày kia sẽ công bố kết quả thi vào đại học của Nhất Trung, chúng ta cùng đi xem nhé!”
Phàm là những học sinh muốn thi vào đại học, sẽ chú ý đến chuyện này, hơn nữa quan trọng là đi cùng cậu, tôi lập tức đồng ý: “Ừ.”
Cậu nở nụ cười: “Vậy chín giờ sáng tớ chờ cậu, không gặp không về.”
“Được.”
Hai người im lặng đứng đó, tôi hỏi: “Cậu còn chuyện gì không? Nếu không có chuyện gì thì tớ về nhà đây.” Nhiệm vụ với môn tiếng Anh của tôi hôm nay còn chưa hoàn thành.
Trong mắt cậu hiện lên nỗi thất vọng, lại cười nói: “Ừ, tớ cũng đang có việc cần hoàn thành.”
Lúc ấy tuổi còn nhỏ, không nhìn thấy thất vọng trong mắt cậu, chỉ thấy nụ cười của cậu, vì vậy, tôi cũng cười rộ lên, vẫy vẫy tay với cậu ấy, chạy bước nhỏ về nhà.
Vì học tập mà đột nhiên tản ra những màu xám và sức ép nặng nề, thanh xuân triển lộ nên những niềm vui và ánh sáng chỉ trong phút chốc, vì niềm vui và ánh sáng đó rất trôi nổi, nên không thể chắc chắn, nhưng trong nháy mắt nó vẫn thật rõ ràng.
Đặt đồng hồ báo thức sáu rưỡi dậy, rời giường, đọc một giờ tiếng Anh trước, rồi mới ăn sáng và vội vàng tắm rửa một cái, bắt đầu chăm chút một ít đến vẻ ngoài.
Đúng lúc mẹ đang sấy tóc. Thấy tôi đang vuốt thẳng tóc trước gương, nên mẹ lấy máy sấy làm thẳng tóc cho tôi, dùng keo xịt tóc để định hình, nhìn qua vừa bóng vừa thẳng, mẹ còn tìm hai chiếc kẹp tóc gắn ngọc trai giả, dạy tôi kẹp nó vào tóc cho đẹp.
Sau đó mẹ vội đi làm, em tôi vẫn còn đang ngủ, tôi lén lút vào phòng của nó rồi đến bên tủ quần áo, tìm một chiếc váy màu xanh lam, xứng với chiếc áo sơ mi cổ trắng. Trước khi ra khỏi nhà còn nghĩ đi nghĩ lại, cái xấu nổi lên, mượn luôn đôi giày xăng đan màu trắng mà em tôi thích nhất.
Khi đến đầu cầu, Trương Tuấn đã đợi ở đó rồi. Cậu ấy mặc một chiếc quần trắng, áo T-shirt hai màu xanh trắng, đứng trên bãi cỏ bên rừng bạch dương.
Cây cao to xanh tươi, hương cỏ nhẹ nhàng thơm mát, ánh sáng buổi sớm chiếu xuyên qua rừng cây, chiếu vào người cậu, cậu liền sạch sẽ nhẹ nhàng, khoan khoái như trời xanh mây trắng, cây xanh và ánh mặt trời làm tinh thần phấn chấn hơn nhiều, tôi nhìn đến ngây người. Tuy ai cũng nói Trương Tuấn đẹp trai, nhưng đại khái biết nhau từ nhỏ, nên cũng không để ý nhiều cậu có vẻ ngoài thế nào, hôm nay mới chính thức nhận ra cậu đúng là anh tuấn bức người.
Cậu cúi đầu, lại nhìn quanh hướng nhà tôi, không hề mất kiên nhẫn mà còn mỉm cười
Tôi xuyên qua rừng bạch dương đến gần cậu, lòng hư vinh của con gái lại nổi lên, một thiếu niên xuất trúng như vậy thật sự đang chờ tôi.
Cậu nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu thấy tôi, ánh mắt sáng lên.
Hai chúng tôi đứng trong rừng bạch dương, mà lại không biết làm gì, tôi nói: “Xin lỗi, tớ đến muộn.” Thực ra, là tôi tránh ở một bên nhìn cậu.
Cậu cười nói: “Không sao, chúng ta đi thôi!”
Tôi hỏi cậu: “Cậu thích màu gì?”
“Màu lam, màu trắng, màu đen, cậu thì sao?”
“Màu xanh lá, màu xanh lam, màu trắng, tớ thích cây, cỏ, hoa, cảm thấy nếu không có chúng thì cái gì cũng không có, chúng tựa như sinh mệnh; thích trời xanh, cảm thấy đó là màu sắc rộng lớn nhất; mà màu trắng…”
“màu trắng đơn giản nhất, cũng phức tạp nhất; bao dung nhất, cũng bắt bẻ nhất.”
Hai người nhìn nhau cười, có vui sướng khi suy nghĩ tương thông.
Cậu nói: “Nhưng cậu rất ít mặc quần áo màu trắng.”
“Dễ bẩn nên rất phiền, cậu thấy có đúng không.”
Cậu không cười nổi: “Lý do này với con gái đúng là đáng ngạc nhiên.”
Hai người nói nói cười cười đi đến cổng trường Nhất Trung, đã có rất nhiều phụ huynh đứng chờ yết bảng. Cậu khẽ huýt sáo, tỏ vẻ sợ hãi than. Tôi lại nhớ tới Tiểu Ba, có chút khó chịu, chen chúc trong đám người chờ đợi kết quả thi vào đại học, đối với chúng tôi, có lẽ làm theo những điều hiển nhiên thì thấy khó chịu, nhưng nếu không làm trong lòng sẽ vĩnh viễn hối tiếc.
Tôi và Trương Tuấn mua hai chai nước, ngồi trên ghế cạnh vườn hoa, vừa chờ vừa nói chuyện.
Tôi thấy hơi lạ vì phản ứng vừa rồi của cậu, liền hỏi: “Trước đây cậu không tới cổng trường xem à? Năm trước khi có thành tích thi vào trường, cũng đông người như thế này.”
