i của anh ta, tạo ra một ma lực hết sức đặc biệt. Bừa bãi, đặc biệt, nhiệt liệt, thiêu đốt như vậy, lại không để tâm đến thế giới bên ngoài, gần như lạnh lùng khắc nghiệt, thật sự làm cho người ta không thể dời mắt, khó trách nhiều cô gái phát cuồng vì anh ta. Chỉ trong nháy mắt, ngay trong tiếng nhạc này, dường như tôi đã hiểu được Vương Chinh, trừ bản thân mình ra, thì đối với anh ta tất cả những thứ khác đều không tồn tại. Khó trách Hiểu Phỉ thích anh ta, anh ta không để tâm đến người khác cũng giống Hiểu Phỉ vậy, chỉ sống vì bản thân mình, nhưng Hiểu Phỉ lại để ý đến anh ta, còn anh ta lại để ý đến âm nhạc của mình.
Tôi quay đầu, phát hiện Hiểu Phỉ không nằm trên sofa nữa, tôi vội vàng chen vào sàn nhảy tìm cậu ấy. NhVương Chinh trên sân khấu, lòng tôi bất an, rốt cuộc Hiểu Phỉ thích Vương Chinh đến mức nào?
Bốn phía cả trai lẫn gái đều la hét ồn ào, chưa từng biết đến Rock and Roll, đây là lần đầu tiên tôi biết được ma lực của nó.
Tôi cố gắng xuyên qua đám người để tìm Hiểu Phỉ, cuối cùng cũng thấy cậu ấy. Cậu ấy đang nghiêng ngả chao đảo đi về phía sân khấu, giống như muốn đi bắt lấy Vương Chinh, tên con trai vừa rồi ôm cậu ấy xuất hiện, hắn ôm Hiểu Phỉ, Hiểu Phỉ muốn đẩy hắn ra, đẩy vài lần cũng thành công, đang muốn đi thì lại bị hắn ta kéo vào lòng. Hiểu Phỉ xoay người liền cho hắn một bạt tai, hắn cũng không khách khí tát lại cậu ấy một phát.
Giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc, mọi người còn đang cuồng loạn, không ai để ý đến sự hỗn loạn bên góc sàn nhảy. Vương Chinh ở trên cao nhìn thấy mọi chuyện, nhưng lại thờ ơ, chỉ lạnh lùng đánh trống.
Rốt cuộc tôi cũng đến trước đài, người nọ còn muốn ôm Hiểu Phỉ, lần này không đợi Hiểu Phỉ ra tay, tôi đã tát mạnh một cái lên mặt hắn, hắn ngây người ngẩn ngơ, giận tím mặt, muốn đánh tôi, tôi vớ đại được một ống đèn tuýp trên bàn, đang phân vân xem có nên đập vào đầu hắn không, thì hắn đã nhìn thấy trong tay tôi có cái đèn, ngừng lại, vài thằng bạn của hắn đi đến, cười xấu xa nhìn tôi.
Bởi vì chỗ này là góc sàn nhảy, rất gần những cái bàn, trên bàn còn có mấy ly rượu khách đang uống dở, trong phút chốc, tôi bỗng có ý nghĩ ác độc, nếu đột nhiên tôi hắt rượu vào người họ, cắm dây điện của cái đèn này vào ổ, ném đèn về phía họ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, không biết trong sách nói những chất lỏng không thuần sẽ dẫn diện có phải là thật không.
Nhưng, Trương Tuấn và Tiểu Ba đều đi đến đã không cho tôi cơ hội được xác minh ý tưởng này, một người ngăn cản lũ con trai kia, một người đứng trước tôi, sắc mặt Tiểu Ba xanh mét, cầm lấy cái đèn trong tay tôi, kéo tôi đi ra ngoài, người bên cạnh anh ấy cũng kéo Hiểu Phỉ đi.
Anh Lí đang chờ chúng tôi trong phòng, nhìn thấy tôi, cười tủm tỉm hỏi: “Nữ thổ phỉ, một mình em tính đối phó với mấy thằng con trai kia thế nào?”
Tôi không mở miệng, anh ấy liếc tôi một cái, nhìn Hiểu Phỉ giờ đã tỉnh táo, nói: “Lại là vì Vương Chinh sao, thực phiền phức, đi gọi Vương Chinh tới!
Khi Vương Chinh tiến vào, nhìn thấy những người trong phòng, vẻ mặt có chút kinh ngạc, nhưng chỉ trong giây lát, vẻ mặt anh tabình tĩnh, lạnh lùng như trước.
Anh Lí nói: “Cô bé kia là bạn của em gái bọn anh, hôm nay vì mày mà thiếu chút nữa em gái đánh nhau với người của anh Lục, hôm nay ở đây mày hãy nói rõ với cô bé ấy đi, anh không muốn nhìn thấy cô bé ở vũ trường này nữa.”
Tôi muốn ngăn cản, nhưng lại nghĩ, biện pháp này của anh Lí tuy có tàn nhẫn những cũng rất dứt khoát.
Hiểu Phỉ nhìn thấy Vương Chinh, lập tức sửa sang lại đầu tóc, lau nước mắt, vừa mừng vừa lo.
Vương Chinh đi đến trước mặt Hiểu Phỉ, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cậu ấy, nói vô cùng rõ ràng: “Anh biết em thích anh, nhưng anh không thích em. Trước đây anh không nói ra, là vì cảm thấy em còn nhỏ, anh chỉ coi em là em gái, hy vọng em có thể hiểu, nhưng bây giờ em làm vậy anh không thể chuyên tâm làm việc được, em làm cho anh ngày càng ghét em hơn, em có thể biến khỏi tầm mắt anh được không, để cho anh chuyên tâm làm việc của mình?” Nói xong, anh ta đi về phía anh Lí, “Vậy đã được chưa?”. Anh Lí gật gật đầu, Vương Chinh xoay người rời đi.
Sắc mặt Hiểu Phỉ trắng bệch, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, nhìn chằm chằm bóng dáng Vương Chinh, hét lớn: “Vương Chinh, anh Vương Chinh. . . “
Vương Chinh không thèm để ý đến cậu ấy, rất nhanh đã biến mất ở cuối hành lang.
Hiểu Phỉ ngốc nghếch càng khóc lớn tiếng, nhưng tôi lại có thể an tâm một chút, cậu ấy ngơ ngác nhìn chằm chằm ra bên ngoài, giống như mất đi hồn phách, tôi chưa bao giờ thấy Hiểu Phỉ như vậy, đau lòng, gọi: “Hiểu Phỉ”.
Hiểu Phỉ đau đớn kêu to: “Đều tại cậu đấy, sao cậu lại nhiều chuyện thế hả? Ai muốn cậu xen vào chuyện của người khác?” Cậu ấy vừa nói vừa chạy ra ngoài, tôi đang muốn đuổi theo, thì Tiểu Ba nhéo tôi, nói với người đứng gần cửa: “Đi theo cô bé, đưa cô bé ấy về nhà.”
Từ nhỏ đến lớn Hiểu Phỉ chưa bao giờ thất bại, hôm nay lại bị nam sinh cậu ấy thích đứng trước mặt mọi người nói lời từ chối tình cảm của mình, tâm trạng của cậu ấy lúc này, tôi hoàn toàn hiểu rõ, nghe thấy Tiểu Ba bảo người đi